Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
35
Yến Phượng và Thập Nguyệt, thật ra chẳng khác nhau là mấy.
Mỗi khi gặp chuyện, việc đầu tiên nàng ta nghĩ tới vẫn là kéo ta ra đỡ đòn.
Quản sự ngoại viện - Hồ Nhị gia đã chơi chán Yến Phượng rồi .
Nghe nói vị nương t.ử nổi tiếng đanh đá của hắn ta cũng tìm tới cửa, không ngừng c.h.ử.i bới, đòi bán con tiện nhân ấy vào lò than đen.
Một khi đối phương làm ầm lên.
Thanh danh của Yến Phượng sẽ hoàn toàn mất sạch, chắc chắn sẽ bị Quốc công phủ bán đi lần nữa.
Nếu nương t.ử của Hồ Nhị tìm người lo liệu, chắc chắn có thể bán Yến Phượng đến một nơi chuyên hành hạ người khác.
Những nơi ấy ăn thịt người không nhả xương.
Yến Phượng sợ hãi, vội vàng trốn vào nội viện, chặn ngang trước mặt ta .
Hai gò má phấn son đỏ ch.ót, đôi mắt lại đầy vẻ chột dạ , không dám nhìn thẳng vào mặt ta .
“Tỷ tỷ, tới nhị môn ở ngoại viện với muội một chuyến đi .”
“Ca ca của chúng ta gửi thư tới rồi !”
Ta biết nàng ta muốn kéo ta ra đóng vai hồ ly tinh trong miệng nương t.ử của Hồ Nhị.
Nếu chỉ xét dung mạo, đúng là ta đủ tư cách hơn nàng ta nhiều.
Phượng Nhi à , ta đã cho ngươi cơ hội hết lần này đến lần khác.
Vậy mà ngươi chẳng nên thân chút nào.
“Được, ta đi với muội .”
Ta mặc kệ cho nàng ta kéo tay áo mình , lảo đảo đi tới ngoại viện.
Cánh cổng lớn khép hờ, có thể nhìn thấy một phụ nhân béo ục ịch, trong tay cầm một con d.a.o sáng loáng, đang c.h.ử.i bới om sòm.
“Con tiện nhân nào mặc cái áo đỏ lẳng lơ như thế, bên trong còn thêu cả chữ, nhìn là biết không phải thứ tốt lành gì!
“Đồ điếm kia , mau cút ra đây cho ta !”
Đó chính là chiếc áo ta từng tặng cho Yến Phượng.
Ta đẩy cửa ra .
Yến Phượng bỗng đưa tay đẩy mạnh ta một cái, lớn tiếng kêu lên: “Tỷ tỷ, sao áo của tỷ lại ở đó?”
“Sao bà ta lại lục lọi đồ của tỷ như vậy ?”
Trong giọng nói tràn đầy sự kinh ngạc và vô tội.
Giống hệt kiếp trước , khi nàng ta rụt rè bước ra , tố cáo ta trộm viên Nam Châu trên chiếc áo choàng của Tiểu Công gia.
Ánh mắt nàng ta nhìn ta vừa đắc ý vừa thương hại.
Nương t.ử của Hồ Nhị lập tức xách d.a.o hùng hổ đi tới.
“Ngươi chính là con tiện nhân kia ?”
“ Đúng là xinh đẹp như hoa! Chẳng trách tên khốn kia bị quyến rũ đến mức thần hồn điên đảo, mấy tháng nay chẳng buồn về nhà!”
Bà ta hung dữ trừng mắt nhìn ta , nước bọt văng đầy mặt.
“Để xem hôm nay lão nương có hủy cái bản mặt hồ ly tinh này của ngươi không !”
Một tiếng keng vang lên.
Con d.a.o bị ném xuống đất.
Mười đầu ngón tay của bà ta vừa dài vừa nhọn, mắt thấy sắp cào lên mặt ta .
Ta nhặt chiếc áo đỏ dưới đất lên, lách người lui ra phía sau cánh cửa.
Dùng sức đẩy c.h.ặ.t cửa, cao giọng nói : “Xin tẩu t.ử hãy bình tĩnh.”
“Chiếc áo này không phải của ta , ngươi nhìn đi , bên trên thêu một chữ ‘Phượng’.”
“Muội muội này của ta tên là Yến Phượng, nhũ danh là Phượng Nhi.”
“Hôm nay ta đến đây là muốn cảm tạ Hồ quản sự đã chiếu cố muội muội ta . Túi bạc này chính là chút lễ mọn của ta .”
Nương t.ử của Hồ nhị nhận lấy túi bạc, giật lấy chiếc áo đỏ, nghiêm túc nhìn kỹ.
Quả nhiên bên trên có thêu chữ “Phượng”.
Mà trên ngọc bài bên hông ta khắc chữ “Oanh”.
Trước đây ta từng nói với Yến Phượng chiếc áo đỏ này là y phục được chia theo phần của ta , bên trên có thêu tên của ta .
Nàng ta không biết chữ.
Cứ tưởng lần này lại có thể đẩy ta ra làm kẻ thế mạng.
Yến Phượng đứng nấp phía sau bức bình phong, thò đầu thụt cổ nhìn trộm.
Nàng ta chưa nghe rõ ta nói gì.
Nương t.ử của Hồ Nhị lập tức nổi giận.
Ba bước gộp thành hai bước lao tới.
Một tay túm c.h.ặ.t lấy tóc của Yến Phượng, vừa kéo vừa c.h.ử.i: “Tiện nhân đáng c.h.ế.t, dám lừa lão nương!”
“Hôm nay ta không đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi thì không xong!”
Yến Phượng đau đến mức hít khí lạnh, gào thét như quỷ khóc sói tru.
Nàng ta liều mạng phản kháng.
Hai người ôm nhau lăn lộn dưới đất, đ.á.n.h tới đ.á.n.h lui.
Tiểu nha hoàn tới xem náo nhiệt càng lúc càng đông.
Con d.a.o bị đá lăn tới trước mặt ta .
Lưỡi d.a.o sáng lạnh, mũi d.a.o sắc bén.
Trên chuôi d.a.o khắc một đóa hoa… Hoa Bảo Tướng.
Máu huyết toàn thân lập tức dồn hết lên đầu.
Hoa Bảo Tướng!
Chính là hoa Bảo Tướng đã g.i.ế.c cả nhà ta !
Con d.a.o này … Giống hệt con d.a.o Hổ T.ử từng rút ra khỏi t.h.i t.h.ể người thân của hắn năm ấy !
37
Yến Phượng c.h.ế.t rồi .
Nàng ta bị nhét vào bao tải, bị từng gậy từng gậy đ.á.n.h c.h.ế.t.
Nương t.ử của Hồ Nhị là kẻ miệng rộng.
Sau trận đ.á.n.h hôm ấy , cả viện đều biết Yến Phượng thích dụ dỗ nam nhân.
Ta thuận nước đẩy thuyền.
Phu nhân cũng nghe lọt tai vài câu.
Bà ta không muốn quản mấy chuyện bẩn thỉu ấy , cũng chẳng buồn phân rõ đúng sai, chỉ trực tiếp sai người “xử lý”.
Gần đây Đức tần nương nương ở trong cung sống không được như ý.
Các phi tần khác đều đang chờ tìm
được
nhược điểm của phủ Quốc Công.
Loại chuyện giống như Yến Phượng là thứ dễ làm tổn hại đến chữ “Đức” trong phong hiệu Đức tần nhất.
Hạ nhân trong phủ vô đức, chủ t.ử có thể có đức hạnh gì?
Ta đã nhặt con d.a.o ấy về.
Bạch Tú Tú hiểu biết rộng rãi, nàng nói đó là huy hiệu trong tộc của nhà phu nhân.
Phu nhân họ Vương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ky-su-thang-cap-cua-nha-hoan/chuong-13.html.]
Vương thị là đại gia tộc trăm năm ở Bình An châu.
Hiện nay gia tộc ấy đang quản lý việc trữ lương thực cho đại quân.
Trước đó không lâu.
Con cháu Vương gia đi tuần tra, phát hiện một đám sơn tặc trong một thôn làng.
Sau nhiều trận huyết chiến.
Đám sơn tặc bị tiêu diệt sạch sẽ.
Vị tiểu tướng Vương gia lập được công, được thăng thêm một cấp.
Bạch Tú Tú cười lạnh.
“G.i.ế.c dân lành để giả làm chiến công, sự phú quý của Vương gia đều từ đó mà ra .”
“Tháng trước vị tiểu tướng ấy còn tới thỉnh an phu nhân, cảm tạ phu nhân đã tặng sự phú quý ngập trời đó cho hắn .”
“Mấy chục năm qua Bình An châu chưa từng có sơn tặc thổ phỉ, vậy mà những năm gần đây liên tiếp xuất hiện loạn phỉ.”
“Tiểu tướng ấy lập công nhiều lần , lần nào cũng đến cảm tạ phu nhân.”
“Theo ta thấy, rõ ràng là phu nhân cho vay nặng lãi, ép dân chúng đến bước đường cùng, sau đó lại sai quân Vương gia đi đồ sát thôn.”
“Một mũi tên trúng hai đích, vừa dẹp được họa của mình , vừa lập công cho Vương gia.”
Hay cho một vị phu nhân mở miệng là từ từ bi nhưng lòng dạ thì như rắn độc.
Hay cho một Vương gia chiến công hiển hách!
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Trong đầu như có một sợi dây đột nhiên bị đứt phựt.
Mối hận ngập trời gần như muốn nhấn chìm ta .
Hoa Bảo Tướng tượng trưng cho hạnh phúc viên mãn, thánh khiết đoan trang.
Thế nhưng đóa hoa ấy lại nhuốm đầy m.á.u của người thân ta .
Kẻ thù ở ngay trước mắt, mà ta lại hoàn toàn không hay biết .
Phụ thân .
Mẫu thân .
Nữ nhi bất hiếu.
38
Sau khi vào thu.
Ta không còn gặp lại Chu ma ma nữa.
Bà giống như giọt sương mùa thu, đột ngột bốc hơi .
Ngay cả một lời từ biệt cũng không có .
Bây giờ nghĩ lại những lời bà từng nói sau này Tiểu Thạch Đầu phải nghe lời ta .
Chẳng khác nào đang gửi gắm cô nhi.
Ta hầu hạ bên cạnh Lão Thái Quân.
Mỗi khi phu nhân tới thỉnh an, khóe môi mím c.h.ặ.t của bà ta mang theo ý cười nhàn nhạt.
Chuỗi Phật châu trong tay xoay đều đặn đầy có tiết tấu.
Giống như một vị Bồ Tát từ bi.
Bà ta nói đã phái Chu ma ma tới trông nom lão trạch ở Bình An châu.
“Bà ấy theo hầu ta bao năm, cũng nên được hưởng phúc một chút.”
Người một nhà của Chu ma ma.
Ngoài Tiểu Thạch Đầu ra , đều đã biến mất không dấu vết.
Nhà cửa trống không , hệt như gia đình ta năm xưa.
Phúc phần ấy cho ngươi, ngươi có muốn nhận không ?
Thù mới hận cũ đồng loạt dâng lên trong lòng.
Bàn tay buông bên người của ta đã siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Sau khi Lão Thái Quân vào phòng nghỉ ngơi.
Phu nhân làm như vô tình nhắc nhở ta , bảo ta tránh xa Tiểu Công gia một chút.
Đừng giở trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t, mượn mèo để quyến rũ hắn .
Nếu không , Yến Phượng chính là kết cục của ta .
Cái miệng của Thập Nguyệt đúng là nhanh thật...
Ta trở về phòng, Tiểu Thạch Đầu đang ngồi chơi cửu liên hoàn .
Sống mũi ta cay xè, giơ tay xoa đầu nó: “Tổ mẫu của đệ ...”
Nó cúi đầu.
Hàng mi dài như cánh bướm che khuất đôi mắt buồn bã của đứa nhỏ.
“Tổ mẫu nói sau này bà không thể thường xuyên đến thăm ta nữa.”
“Bảo ta phải ngoan ngoãn nghe lời tỷ tỷ.
“Nếu tỷ tỷ hỏi tới, bà bảo ta đưa hộp bi thủy tinh này cho tỷ chơi.”
Hiện nay, bi thủy tinh là món đồ chơi được trẻ con yêu thích nhất.
Nhiều màu lấp lánh, xúc cảm mát lạnh.
Chu ma ma đã mua cho Tiểu Thạch Đầu nguyên một hộp lớn.
Ngày hôm ấy để mua thứ này , bà còn cắt mất ba tháng tiền công của ta .
Mà bây giờ đã đến bước đường cùng, bà không còn ai để cầu xin.
Chỉ có thể gửi gắm Tiểu Thạch Đầu cho ta .
Chiếc hộp làm bằng gỗ lê chua, trọng lượng rất nặng.
Ta đổ toàn bộ bi ra ngoài, có vài viên mắc c.h.ặ.t dưới đáy hộp.
Ta dùng sức cạy lên, dưới đáy hộp lộ ra một ngăn bí mật cực hẹp.
Bên trong dán một tờ giấy, bên trên ghi đầy chứng cứ phu nhân cho vay nặng lãi.
Còn có bằng chứng bà ta tư thông với nội quan, giúp Đức tần hãm hại các phi tần khác.
Đây chính là đường lui cuối cùng của Chu ma ma.
Tiểu Thạch Đầu dường như đã đoán ra điều ta chưa nói .
Nó không khóc , chỉ là không còn cười nữa.
“Tổ mẫu nói , khi tỷ vừa vào phủ đã nói mình đến từ thôn Hoàng gia, lại còn hỏi bà về hoa Bảo Tướng.”
“Bà đã biết thân phận của tỷ, nhưng bà chưa từng nói với bất cứ ai, tỷ tỷ, tổ mẫu không phải người xấu .”
Ta không nói gì.
Chỉ lặng lẽ ôm nó vào lòng.
Nhưng trong phủ Quốc Công có kẻ xấu .
Chúng giương nanh múa vuốt, tạo ra biết bao biển m.á.u.
Mà tờ giấy mỏng manh này , chính là lưỡi đao sắc bén đưa chúng xuống địa ngục.
Ca ca gửi thư tới, ca ca nói Bạch tiểu thư là người đáng tin.
Ta chép lại một bản, giao cho Bạch Tú Tú.
Chaporia
Bình Luận (0)