Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
39
Cuối thu, gió mưa tiêu điều.
Gió thu quét qua hành lang, những cánh cúc vàng rụng đầy đất.
Khi ta đang ngồi xổm dọn dẹp, đôi hài thêu của Thập Nguyệt chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt.
“Oanh Nhi cô nương, nghe nói tay nghề nữ công của ngươi rất tốt , không biết có thể giúp ta một việc được không ?”
“Sau khi vào đông, Tiểu Công gia sẽ mặc áo choàng lông chim tước, trùng hợp là nó bị tàn t.h.u.ố.c làm cháy một lỗ nhỏ.”
“Ta quá nhiều việc, không phân thân được , không biết ngươi có thể...”
Đó chính là chiếc áo choàng đã lấy mạng ta ở kiếp trước .
Ta còn chưa đứng dậy, nụ cười của Thập Nguyệt càng dịu dàng thân thiện.
“Hay là… Để ta bẩm với Lão Thái Quân một tiếng nhé?”
Trong lời nói đã mang theo sự uy h.i.ế.p.
Ta đồng ý.
Nàng ta dặn đi dặn lại , chiếc áo choàng này vô cùng quý giá.
Viên Nam Châu trên đó lại càng quý giá hơn.
Tháng sau , Tiểu Công gia sẽ mặc chiếc áo choàng ấy vào cung dự yến.
Tuyệt đối không được xảy ra sơ suất.
Nàng ta lại muốn dùng viên châu ấy để hãm hại ta .
Nhưng ta không sợ, ta đã tìm được kẻ thù.
Đã biết tin tức của ca ca, đời này cũng đủ rồi .
Tú Tú nói hãy nhân cơ hội ấy khâu tờ giấy kia vào bên trong chiếc áo choàng.
Đợi đến khi Lương Ngộ mặc áo vào cung.
Nàng sẽ thông qua phụ thân của mình , tìm một thái giám có thể liên lạc.
Đến lúc đó, chắc chắn sẽ có người dâng chứng cứ ấy lên Hoàng thượng.
Phủ Quốc Công hưởng vinh hoa phú quý mấy đời.
Con cháu trong tộc ngang ngược kiêu căng.
Tùy tiện mua quan bán tước.
Bao che kiện tụng.
Bắt ép dân lành làm kỹ nữ.
Không chuyện ác nào không làm .
Quan trọng hơn là bọn họ cậy vào công lao từng theo chân tiên đế lập quốc năm xưa để áp chế Hoàng thượng.
Vô lễ bất kính nhiều lần .
Ngay cả quân đội đóng quân ở Bình An châu và Liêu Đông cũng dần có dấu hiệu không còn hoàn toàn nghe lệnh triều đình nữa.
Khối u của phủ Quốc Công đã bén rễ quá sâu.
Đến lúc phải nhổ bỏ rồi .
Mà Hoàng thượng lại đang thiếu một cái cớ thích hợp để ra tay.
40
Tuyết lại rơi lất phất.
Tiểu Công gia mặc chiếc choàng lông chim tước do chính tay ta vá lại , vào cung cùng Lão Thái Quân.
Nghe nói đây là ân điển Hoàng thượng ban cho Đức tần nương nương.
Cho phép người nhà được vào cung đoàn tụ trước các phi tần khác.
Trước khi đi , ánh mắt của Tiểu Công gia vẫn luôn lưu luyến trên người ta .
“Chiếc áo choàng này , bỗng trở nên đẹp hơn, cũng ấm hơn nhiều.”
“Tổ mẫu, vẫn là người biết cách dạy dỗ, ngay cả nha hoàn bên cạnh người cũng khéo léo hơn hẳn.”
“Tôn nhi xin tổ mẫu ban nàng cho con được không ?”
Lão Thái Quân được dỗ dành, cười không khép miệng.
Lập tức đồng ý.
Sắc mặt phu nhân trầm xuống, cố ý đi chậm lại một chút.
Bà ta sai người gọi ta tới.
Tấm rèm đỏ vừa được vén lên.
Hơi nóng trong phòng cùng ánh mắt lạnh lùng của phu nhân lập tức ập thẳng vào mặt ta .
Hai ma ma thân hình lực lưỡng đạp mạnh vào khủy chân của ta .
Ép ta quỳ xuống đất.
Thập Nguyệt uyển chuyển bước tới, miệng lưỡi sắc bén, lần lượt kể tội ta .
Một là bất từ, không biết quản giáo muội muội , suýt nữa làm tổn hại thanh danh Quốc công phủ.
Hai là bất trung, trộm viên Nam Châu trên áo choàng của Tiểu Công gia, sau đó thay bằng một viên lưu ly trắng.
Ba là đại bất kính, phá hoại vật ngự ban là chiếc áo choàng lông chim tước.
“Tội đáng c.h.ế.t!”
Giọng nói và ánh mắt của Thập Nguyệt vô cùng đắc ý.
Phu nhân hài lòng gật đầu, gương mặt từ bi như Bồ Tát, đôi môi khép mở.
“Tiện tỳ này phạm phải tội lớn như vậy , đáng lẽ phải dùng gậy đ.á.n.h c.h.ế.t, không được toàn thây.”
“ Nhưng từ trước đến nay phủ Quốc Công của chúng ta đối xử nhân hậu với hạ nhân, nổi tiếng là trung hậu từ bi.”
“Không thể vì ngươi mà hủy hoại danh tiếng ấy , nếu đã như vậy , ban cho ngươi một dải lụa trắng.”
“Tự mình kết liễu đi !”
Hai người phối hợp ăn ý đến mức không chê vào đâu được .
Đúng lúc ấy , Bạch Tú Tú xông vào .
Bên ngoài gió tuyết mịt mù, hai má nàng đỏ hồng, trên mặt tràn đầy niềm vui mừng.
“Phu nhân! Đức tần có hỉ rồi !”
“Ngày vui lớn thế này mà người lại xử trí nô tỳ phạm tội, chẳng lẽ không sợ làm kinh động tới tiểu quý nhân trong bụng Đức tần sao ?”
Gần đây, Hoàng hậu thường xuyên triệu Tú Tú vào cung.
Tin tức của nàng còn nhanh hơn cả phủ Quốc Công đã xa rời trung tâm hoàng quyền.
“ Đúng rồi ! Đúng rồi ! Thảo nào Hoàng thượng lại ban cho nương nương thể diện lớn như vậy !”
Phu nhân vui mừng khôn xiết.
Tú Tú đã thành công cứu được ta theo đúng kế hoạch.
Phu nhân vội vã khoác áo choàng, gấp gáp vào cung.
Thập Nguyệt không cam lòng, liên tục giậm chân, sai ma ma phải canh giữ ta nghiêm ngặt.
“Ngươi đừng vội đắc ý, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ, dù là Đại La thần tiên hạ phàm cũng không cứu được ngươi.”
“Chính vì Đức tần nương nương
có
hỉ nên phủ
ta
càng
phải
cẩn trọng, trừ bỏ tai họa, đợi phu nhân trở về,
ta
nhất định sẽ khuyên
người
.
”
“Ngươi đừng hòng nhìn thấy mặt trời ngày mai.”
Ta nhắm mắt lại , không nói một lời.
Tuyết rơi suốt một ngày, mặt đất phủ một tầng sương mỏng.
Làm trời đất càng lạnh lẽo, hiu quạnh.
Xe ngựa của Lão Thái Quân, phu nhân và Tiểu Công gia lăn bánh trở về giữa màn tuyết.
Bánh xe nghiền qua bùn lầy, mà sắc mặt ai nấy cũng đều xám xịt như tro.
Phía sau họ là một đoàn người đông nghịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ky-su-thang-cap-cua-nha-hoan/chuong-14.html.]
Cẩm y vệ, quan binh Ngũ Thành Binh Mã Ty, sai dịch phủ doãn.
Giống như bầy sói dữ hổ đói lao thẳng vào cổng của phủ Quốc Công.
Những thứ Chu ma ma dùng mạng mình để lại , cuối cùng cũng đã phát huy tác dụng.
Hôm nay có hỷ sự, Lương phủ bị tịch biên gia sản.
Ta còn có thể nhìn thấy mặt trời ngày mai.
Nhưng e là phủ Quốc Công không còn cơ hội nữa.
42
Chỉ sau một đêm.
Gió bấc gào thét, lạnh thấu xương nứt thịt.
Quốc công phủ đã không còn chút khí thế phú quý nào nữa.
Ngoại trừ Lão Thái Quân, tất cả mọi người đều bị áp giải vào đại lao chờ thẩm vấn.
Khi Cẩm y vệ hộ tống Tú Tú và ta rời phủ, ta dắt tay Tiểu Thạch Đầu.
Đi ngang qua từng người đang bị trói c.h.ặ.t của phủ Quốc Công.
Ánh mắt của phu nhân gần như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Không còn chút gì gọi là từ bi của vị Bồ Tát ngày trước .
“Là các ngươi! Ta hối hận vì đã không sớm trừ khử hai thứ tai họa các ngươi!”
“Hoàng Oanh Nhi! Đặc biệt là ngươi! Hạng người mệnh tiện như ngươi vốn đáng c.h.ế.t!”
Lưỡi Tú Xuân đao của Cẩm y vệ bật khỏi vỏ.
Ta mượn lấy vỏ đao, đ.á.n.h mạnh một cái.
“Ngươi đáng phải đền mạng!”
Trên mặt Thập Nguyệt in đầy dấu tay, xanh tím lẫn đỏ bầm.
Nàng ta gắng gượng quỳ trước mặt Tiểu Công gia.
Trời lạnh, nàng ta muốn chắn gió cho hắn .
Thế nhưng dường như hắn đã bị dọa đến ngây dại, ánh mắt trống rỗng.
“Sao có thể…”
“Sao có thể như vậy …”
“Đây là mơ sao ...”
Tiếng khóc của những chủ t.ử và nô tài còn lại vang dội khắp nơi.
Giữa nền tuyết trắng mênh mang, càng nghe càng thê lương.
Không còn dáng vẻ ngang ngược như cua ngày trước .
Một thế gia hiển hách trăm năm, cuối cùng cũng có ngày suy bại.
Làm nhiều điều bất nghĩa chắc chắn sẽ tự chuốc lấy hậu quả diệt vong.
Tuyết trắng phủ kín mặt đất, sạch sẽ biết bao.
43
Ngày tội trạng của phủ Quốc Công được công bố khắp thiên hạ.
Ta và Tú Tú đã ngồi trên xe ngựa đi về Liêu Đông.
Trong xe hương thơm ấm áp, ta đọc thư của ca ca hết lần này đến lần khác.
Tiểu Thạch Đầu đang ngồi chơi những viên bi.
Tú Tú cầm tờ báo cáo từ kinh thành gửi tới, kể cho mọi người nghe .
Phủ Quốc Công phạm bảy trọng tội.
Bị tước bỏ tước vị, tịch thu toàn bộ gia sản.
Con cháu ba đời không được tham gia khoa cử.
Quốc Công phu nhân Vương thị, hung tàn bóc lột, bao che kiện tụng, coi mạng người như cỏ rác, ăn hết m.á.u thịt mồ hôi của lê dân bách tính...
Toàn bộ đều bị lưu đày tới Liêu Đông.
Vương gia ở Bình An châu, gia chủ Vương gia và vị Vương tiểu tướng ép dân tạo phản, g.i.ế.c dân lành để nhận công, tội ác tày trời.
Ba họ đều bị liên lụy.
Lúc này đây, có lẽ bọn chúng đã đeo gông mang xiềng, khoác lên người chiếc áo tù.
Đang đi từng bước từng bước về phía đất Liêu Đông.
Dải lụa trắng vốn chuẩn bị cho ta , cuối cùng lại thắt lên cổ của Thập Nguyệt.
Nghe nói nàng ta vì muốn xin cho Tiểu Công gia một bình rượu nóng sưởi ấm người , đã phải cười cợt thêm vài câu với nha dịch.
Tên nha dịch kia ôm nàng ta , vừa sờ soạng vừa hôn hít.
Tiểu Công gia chỉ nói một chữ: “Bẩn.”
Thập Nguyệt ngàn điều sai, vạn điều sai, nhưng tấm chân tình nàng ta dành cho Tiểu Công gia Lương Ngộ là thật.
Nàng ta nén nước mắt bưng một bình rượu nóng tới.
Nhìn Tiểu Công gia uống cạn không sót một giọt.
“Tiểu Công gia, ngài phải sống cho thật tốt .”
Đêm hôm ấy , nàng ta treo cổ c.h.ế.t trong lao ngục.
Trước khi c.h.ế.t, nàng ta dùng tóc che kín mặt, sợ sẽ dọa đến Tiểu Công gia.
“Cũng là một người đáng thương.” Tú Tú thở dài mấy tiếng.
Ta nhớ đến chiếc áo choàng lông chim tước.
Nhớ đến viên Nam Châu.
Nhớ đến Yến Phượng.
Nhớ đến phu nhân.
Nhớ đến Ngô ma ma...
Bao nhiêu ký ức hiện lên như đèn kéo quân.
Thiên đạo luân hồi, cuối cùng những kẻ ấy đều đã nhận báo ứng.
Là phụ mẫu trên trời linh thiêng phù hộ cho ta .
Nước mắt của ta lặng lẽ rơi xuống.
Vì đại thù đã được báo, cũng vì ngày đoàn tụ đang ở ngay trước mắt.
Ta mở sang trang tiếp theo của lá thư ca ca gửi.
“Tiểu Hổ T.ử đã tới Liêu Đông.”
“Mong ngày đoàn viên.”
Chúng ta vốn chỉ là những ngọn cỏ ven đường.
Không có bản lĩnh gì lớn lao.
Nhưng cũng chính vì thấp bé hơn một chút, nhỏ bé hơn một chút.
Nên khi đối nhân xử thế lại vô thức mang theo sự cung kính và tôn trọng.
Cảm thấy mọi thứ giữa đất trời này đều đáng yêu, đáng kính, đáng quý, đáng trân trọng.
Mà đất trời thì rộng lớn vô tận.
Con người có tình, thì cỏ cây cũng sẽ tự sinh trưởng theo gió, nảy nở khi gặp nước.
Từng bụi từng bụi.
Từng khóm từng khóm.
Cuối cùng hóa thành đồng cỏ bạt ngàn.
Đủ sức thiêu cháy cả thảo nguyên.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)