TƯƠNG CHI/Chương 1: 1C. 1: 1
20px

GIỚI THIỆU:

 

Khi bà mối đến cửa cầu thân , bà ta nói đại lang nhà họ Sầm có tài, nhị lang có sắc.

 

“Vừa hay xứng đôi với hai vị tiểu thư.”

 

“Trưởng t.ử cưới trưởng nữ, thứ t.ử cưới thứ nữ.”

 

“Có ca ca tỷ tỷ che chở, đệ đệ muội muội sao có thể sống không tốt được ?”

 

Kiếp trước , quả thực đúng như lời bà mối nói .

 

Ta gả cho đại lang, muội muội gả cho nhị lang.

 

Ta và đại lang cùng nhau dọn dẹp không biết bao nhiêu rắc rối do đệ đệ muội muội gây ra suốt nhiều năm.

 

Cho đến khi đại lang vì cứu nhị lang mà mất mạng.

 

Ta cứ ngỡ hắn sẽ oán trách đệ đệ và muội muội .

 

Nhưng hắn lại nhìn gương mặt bình thường nhạt nhòa của ta , vừa rơi lệ vừa thở than:

 

“Cả đời này thật chẳng đáng chút nào.”

 

“Ta không xứng có một người phu nhân dung mạo xinh đẹp sao ?”

 

Hắn ôm nỗi tiếc nuối mà qua đời.

 

Ta như bị sét đ.á.n.h ngang tai.

 

Thì ra khi dọn dẹp những mớ hỗn độn ấy , hắn đều cam tâm tình nguyện.

 

Không chỉ vì đệ đệ của hắn .

 

Mà còn vì muội muội của ta .

 

Sống lại một đời.

 

Nghe bà mối nói những lời ấy .

 

Ta chỉ bình thản đáp:

 

“Thôi đi , đại lang không có dung mạo, nhị lang không có tài cán, cả hai đều chẳng phải lương phối.”

 

01

 

Bà mối sững người .

 

Ta đứng dậy rời đi .

 

Mẫu thân trừng mắt nhìn ta , ra hiệu ta ngồi xuống. Thấy ta vẫn không hề dừng bước, bà chỉ đành lúng túng chữa cháy:

 

“Đại nữ nhi nhà ta có phần bướng bỉnh, nhưng tiểu nữ nhi lại ngoan ngoãn hiểu chuyện, là đứa biết quan tâm người khác. Hai vị lang quân nhà họ Sầm là người thế nào?”

 

Bà mối lập tức hết lời ca ngợi đại lang và nhị lang nhà họ Sầm.

 

“Đại lang quân vô cùng tài giỏi, tuổi còn trẻ đã quản lý gia sản trong nhà, nắm trong tay mấy cửa hiệu lớn, bao nhiêu chưởng quỹ đều nghe hắn sai bảo, oai phong lắm.”

 

“Nhị lang quân lại nổi danh tuấn mỹ như Phan An, không biết bao nhiêu cô nương đem lòng ái mộ, nhưng hắn nhất quyết phải tìm một người hợp mắt, lại còn xinh đẹp nữa...”

 

Có lẽ bà ta cố tình muốn khiến ta hối hận, nên nói rất lớn.

 

Dù ta đã đi xa, vẫn nghe rõ từng lời lọt vào tai.

 

Ta khẽ cười một tiếng, đầu óc lại càng tỉnh táo.

 

Những lời bà ta nói đều đúng.

 

Mà cũng không đúng.

 

02

 

Đại lang nhà họ Sầm, Sầm Văn Thanh, quả thực quản lý gia sản, là người tinh minh tháo vát.

 

Nhưng cả đời hắn chưa từng hưởng phúc.

 

Cả đời đều vì đệ đệ và đệ muội mà lao tâm khổ tứ.

 

Nhị lang từ nhỏ được cưng chiều, dưỡng thành tính tình kiêu căng phóng túng.

 

Sau khi cưới muội muội ta , hai người đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

 

Lúc vui vẻ, họ chèo thuyền du hồ, cưỡi ngựa rong chơi giữa núi xanh, tiêu d.a.o khoái hoạt.

 

Lúc không vui, nhị lang đá hỏng bình phong, muội muội ta liền xé nát y phục.

 

Một kẻ ngủ lại thanh lâu suốt đêm không về, kẻ kia liền dám trong một ngày tiêu tán nghìn vàng.

 

Về sau , sổ sách cửa hiệu liên tục thâm hụt, thu không đủ chi.

 

Nhị lang bỏ đi lánh mặt.

 

Muội muội ta trở về nhà mẹ đẻ khóc lóc than thở rằng mình gửi gắm nhầm người .

 

Ta và đại lang không dám khóc , cũng không dám làm loạn.

 

Khóc không ai thương xót.

 

Làm loạn cũng chỉ đổi lấy một trận mắng mỏ của cha mẹ .

 

Trưởng huynh như cha, trưởng tẩu như mẹ .

 

Cùng với lòng lương thiện vô dụng kia , đã trói c.h.ặ.t chúng ta lại .

 

Những ngày khó khăn nhất...

 

Sầm Văn Thanh đỏ hoe mắt nói :

 

“Nếu có kiếp sau , nàng đừng gả cho ta nữa. Quá khổ rồi , ta chưa từng để nàng hưởng một ngày phúc nào.”

 

Ta nhớ lại vì sao mình lại gả cho Sầm Văn Thanh.

 

Có lẽ là bởi hôm ấy đại lang và nhị lang cùng tới xem mắt.

 

Nhưng trong miệng phụ mẫu nhà họ Sầm, mười câu thì chín câu rưỡi đều nói về nhị lang.

 

“Nhị lang từ nhỏ đã thông minh...”

 

“Nhị lang từ bé đã hiếu thuận...

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Nhị lang nhà ta dung mạo tuấn tú, hồi nhỏ hàng xóm láng giềng ai cũng muốn mời nó đi ép giường, ai cũng mong sinh được một tiểu t.ử khôi ngô như thế.”

 

Nhị lang.

 

Nhị lang.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-chi/1.html.]

Toàn là nhị lang.

 

Rõ ràng đại lang cũng ngồi ở đó.

 

Nói vài câu tốt đẹp về hắn thì có sao đâu ?

 

Ta ngẩng đầu nhìn gương mặt Sầm Văn Thanh.

 

Rõ ràng vành mắt đã hơi đỏ lên, vậy mà vẫn cố nín thở, như thể chỉ cần thở mạnh thêm một chút, nước mắt sẽ rơi xuống, rồi lại bị mắng thêm một trận.

 

Khi ấy , ta đau lòng cho hắn .

 

Ta cảm thấy chúng ta rất giống nhau .

 

Đều là những đứa trẻ bình thường, thật thà an phận.

 

Dung mạo bình thường.

 

Tính tình bình thường.

 

Có chút năng lực.

 

Nhưng không đủ để được thiên vị.

 

Cha mẹ không thương.

 

Người thân chẳng để ý.

 

Một mình ngồi trong góc, lặng lẽ suốt cả ngày.

 

Về sau , cha mẹ dùng giọng điệu khinh mạn mà nói :

 

“Con và đại lang đúng là xứng đôi.”

 

Ta nghe ra sự coi thường cùng khinh miệt trong lời ấy .

 

Rất muốn đáp lại một câu:

 

“Ý các người là ta dung mạo tầm thường, không xứng tìm một người đẹp mắt hơn sao ?”

 

Nhưng rồi nghĩ đến gương mặt của đại lang, ta lại nuốt lời ấy trở vào .

 

Ta không thể nói như vậy .

 

Nếu đại lang nghe thấy, hắn sẽ cho rằng mình chỉ là sự lựa chọn miễn cưỡng.

 

Hắn không phải .

 

Ngay từ đầu, hắn đã là người ta chọn.

 

Bởi có một muội muội đẹp như tiên nữ, từ rất sớm ta đã chẳng còn hứng thú với những người có dung mạo xuất chúng.

 

Ta từng thấy bộ mặt đáng ghét của muội muội khi vu oan cho ta .

 

Từng thấy dáng vẻ ngang ngược vô lý của nàng lúc tranh giành đồ vật.

 

Càng chán ghét dáng vẻ nàng luôn chiến thắng, luôn dương dương đắc ý.

 

Đẹp đẽ quả thực rất tốt .

 

Nhưng phẩm hạnh còn tốt hơn.

 

Người ta muốn tìm là một người có phẩm hạnh thật tốt .

 

Tốt đến mức mọi vẻ đẹp đều trở nên lu mờ trước hắn .

 

Mang theo suy nghĩ ấy , ta gả cho Sầm Văn Thanh.

 

Hắn quả thực rất tốt .

 

Thông tuệ, kín đáo, nhân nghĩa.

 

Ta rất vui.

 

Điều khiến ta vui hơn nữa là, của cải trên đời này không được phân chia theo dung mạo.

 

Ta và Sầm Văn Thanh đã kinh doanh những cửa hiệu được cha mẹ chồng chia cho ngày càng hưng thịnh.

 

 

Chúng ta từng mơ về tương lai.

 

Sinh hai đứa con, một trai một gái.

 

Con trai cưới vợ.

 

Con gái chiêu tế.

 

Gia nghiệp chia làm hai phần, mỗi đứa tự quản việc của mình .

 

Có thể giúp đỡ lẫn nhau , nhưng tuyệt đối không để đứa lớn gánh đứa nhỏ, không để con gái gánh con trai, nhất định không để chúng phải chịu những khổ sở mà chúng ta từng nếm trải.

 

Thế nhưng nhị lang và muội muội ta lại như hai cây gậy, khuấy nát một giấc mộng đẹp .

 

Về sau , nhị lang đắc tội với thổ phỉ, bị người ta bắt cóc.

 

Sầm Văn Thanh mang tiền đi chuộc người .

 

Tiền mất.

 

Người cũng mất.

 

Trước lúc c.h.ế.t, điều hắn canh cánh trong lòng vẫn là nhờ ta chăm sóc đệ đệ của hắn và muội muội của ta .

 

Sau khi nghe ta đồng ý, có lẽ hắn thật sự không còn vướng bận gì nữa.

 

Hắn nhìn chằm chằm vào mặt ta , để mặc nước mắt tiếc nuối chảy xuống.

 

“Cả đời này của ta thật chẳng đáng chút nào.”

 

Đúng vậy .

 

Thật chẳng đáng chút nào.

 

Cả đời hắn chưa từng sống cho chính mình .

 

Ta thương hại hắn .

 

Cũng như thương hại chính mình .

 

Hắn nhắm mắt lại , nước mắt từ khóe mắt chảy xuống bên tai, mọi nỗi không cam lòng trong lòng đều tuôn trào.

 

“Vì sao cha mẹ lại thiên vị đến vậy ?”

 

“Lẽ nào ta không xứng cưới một cô nương dung mạo xinh đẹp làm thê t.ử sao ?”

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...