TƯƠNG CHI/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

03

 

Ta ngây người .

 

Tựa như có một tia sét không ngừng chạy loạn trong đầu, khiến ta quên mất mình đang ở đâu , lòng mình thuộc về thời khắc nào.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Cho đến khi Sầm Văn Thanh thật sự được đặt vào trong quan tài.

 

Đệ đệ hắn là Sầm Chính Nham quỳ trước mặt ta , hết cái tát này đến cái tát khác tự đ.á.n.h vào mặt mình , ta mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê.

 

Từ cổ họng ta bật ra tiếng nức nở khàn đặc, như một con thú bị dồn đến đường cùng đang vùng vẫy hấp hối.

 

Ta thương hắn cả đời không được cha mẹ yêu thương, sống như con trâu già cặm cụi.

 

Đến cuối cùng, người đáng thương nhất lại là chính ta .

 

Cả đời này của ta mới thật sự là cô độc một mình , chẳng có ai nhớ thương.

 

Nước mắt không ngừng tuôn rơi.

 

Không cam lòng, phẫn uất, oán hận.

 

Đối diện với người đã c.h.ế.t, lại chẳng thể nào nói ra .

 

Càng có một nỗi nhục nhã khó diễn tả thành lời.

 

Ta giống như đã bị chính người thân cận nhất của mình làm cho nhục nhã.

 

Ta đổ bệnh không dậy nổi.

 

Trang t.ử không đi .

 

Cửa hiệu không đến.

 

Cửa phòng cũng không bước ra .

 

Sầm Chính Nham quỳ trước cửa phòng ta nhận tội.

 

Hắn nói hắn có lỗi với ta , có lỗi với huynh trưởng mình .

 

Hắn bảo nếu ta có oán khí thì cứ đ.á.n.h hắn , mắng hắn , chỉ mong đừng vì tức giận mà hại thân .

 

Trông hắn như thật lòng hối cải.

 

Đó là thứ mà ta và Sầm Văn Thanh từng cầu mãi không được .

 

Vậy mà sau khi hắn c.h.ế.t, lại đột nhiên có được .

 

Ta chỉ thấy châm chọc.

 

Ta mở cửa phòng, nhìn hắn với đôi mắt ngấn lệ, lạnh lùng nói :

 

“Cút!”

 

Hắn sững sờ tại chỗ, trong đôi mắt đỏ ngầu lộ ra vẻ tuyệt vọng.

 

Hắn thất thần rời đi .

 

Sau đó, muội muội tới tìm ta .

 

Nàng chất vấn ta rốt cuộc muốn thế nào.

 

“Có phải tỷ nhất định phải phá nát cái nhà này mới vừa lòng không ?”

 

“Đại ca c.h.ế.t rồi , chẳng lẽ tỷ còn muốn nhị lang cũng phải c.h.ế.t sao ?”

 

Ta hung hăng tát nàng một cái.

 

Người muội muội này , trước nay ta không thể đ.á.n.h.

 

Ở nhà mẹ đẻ, đ.á.n.h nàng, cha mẹ sẽ đ.á.n.h ta .

 

Đến nhà chồng lại càng không thể đ.á.n.h, nàng có cha mẹ chồng và phu quân che chở, còn ta là tỷ tỷ, là tẩu tẩu, càng không có tư cách động thủ với nàng.

 

Nhưng hôm ấy , ta đ.á.n.h.

 

Mang theo đầy bụng hận ý mà đ.á.n.h.

 

Ta nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh như băng, từng chữ từng chữ nói :

 

“ Đúng vậy , để hắn c.h.ế.t đi , ngươi cũng c.h.ế.t đi !”

 

“Đôi phu thê phá gia bại nghiệp các ngươi đều đi c.h.ế.t hết đi !!!”

 

Muội muội ôm mặt, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.

 

Có lẽ đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được hận ý sâu đậm của ta dành cho nàng.

 

Nàng nói ta điên rồi .

 

Thật ra , ta đáng lẽ phải điên từ lâu.

 

Từ đó về sau , việc làm ăn của nhà họ Sầm sa sút không phanh.

 

Của cải quả thật không phân chia theo dung mạo.

 

Nhị lang tuấn tú và muội muội xinh đẹp , ban đầu quả thực rất được lòng người .

 

Nhưng về sau lại khiến người ta chán ghét, thậm chí còn không bằng một tiểu nhị thường xuyên bị mắng trong cửa hiệu.

 

Yêu thích một người , vốn là chuyện rất khó nói rõ.

 

Rồi sau đó, nha hoàn Tuế Niên hớt hải chạy vào tìm ta .

 

Nàng sốt ruột đến mức sắp khóc .

 

“Phu nhân, lão gia và lão phu nhân nói muốn để nhị lang quân kiêm thừa hai phòng.”

 

04

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-chi/2.html.]

Ta vội vàng xông vào tiền viện.

 

Muội muội đã đang làm loạn.

 

Nàng vừa khóc vừa đ.ấ.m liên tục vào n.g.ự.c nhị lang, trông nhếch nhác chẳng khác nào một con ch.ó lạc.

 

“Lúc cưới ta , chàng đã nói thế nào?”

 

“Chàng nói đời này chỉ có một mình ta .”

 

“Bây giờ một người còn chưa đủ, chàng còn muốn thêm một người nữa, mà người đó lại chính là tỷ tỷ của ta .”

 

“Chàng đang moi t.i.m ta đấy, Sầm Chính Nham, sao chàng có thể vô liêm sỉ đến vậy ?”

 

Đúng vậy .

 

Bọn họ sao có thể vô liêm sỉ đến thế?

 

Cả nhà bọn họ sao có thể vô liêm sỉ đến thế?

 

Sầm Văn Thanh mới c.h.ế.t được bao lâu đâu .

 

Sao bọn họ có thể làm như vậy ?

 

Nhưng ta không muốn dây dưa với bọn họ về chuyện này .

 

Không có ý nghĩa gì cả.

 

Ta muốn khiến bọn họ cả đời cũng không dám nhắc lại chuyện ấy .

 

Quan trọng hơn, ta không tin một người thật thà chất phác như đại lang lại đi đắc tội với người khác.

 

Càng không tin đám thổ phỉ chỉ cần tiền, sau khi lấy được tiền rồi lại đột nhiên đổi ý muốn g.i.ế.c người .

 

Ta chậm rãi bước vào .

 

Đi đến trước mặt nhị lang đang cúi đầu ủ rũ, lạnh lùng nói :

 

“Ta còn chưa hỏi ngươi.”

 

“Huynh trưởng ngươi rốt cuộc c.h.ế.t thế nào?”

 

Trong mắt nhị lang thoáng hiện vẻ hoảng loạn.

 

Hắn há miệng.

 

“Thổ phỉ cầm đao muốn c.h.é.m ta , huynh trưởng thay ta đỡ một đao.”

 

Ta hung hăng tát hắn một cái.

 

Đầu hắn bị đ.á.n.h lệch sang một bên, khóe môi rịn m.á.u.

 

“Ngươi vẫn còn nói dối.”

 

“Vì sao thổ phỉ lại muốn c.h.é.m ngươi?”

 

“Ngươi đã làm gì?”

 

“Nói đi !”

 

Nước mắt trong mắt nhị lang từng giọt từng giọt rơi xuống.

 

“Ta... ta không nỡ số bạc ấy ...”

 

Hắn không nỡ bỏ số bạc kia .

 

Còn buông lời đe dọa với đám thổ phỉ.

 

Thậm chí còn định cướp lại tiền rồi bỏ chạy.

 

Đám thổ phỉ nổi giận, liền vung đao c.h.é.m hắn .

 

Đại lang không hề do dự, lập tức lao lên chắn đao.

 

Đại lang c.h.ế.t.

 

Nhị lang sống.

 

Người không đáng c.h.ế.t lại c.h.ế.t.

 

Kẻ đáng c.h.ế.t thì vẫn sống khỏe mạnh, thậm chí còn muốn kiêm thừa hai phòng.

 

Thật đúng là một trò cười .

 

Ta hung hăng tát nhị lang một cái.

 

Rồi lại một cái nữa.

 

Cha mẹ chồng kéo ta lại , bị ta hất văng ra .

 

Muội muội hoảng hốt lùi tránh.

 

Đám nha hoàn bà t.ử ôm c.h.ặ.t lấy ta .

 

Ta vùng vẫy, trong lòng lạnh lẽo, đau đớn và phẫn hận đến cực điểm, nước mắt giàn giụa mà chất vấn:

 

“Ngươi còn là người sao ?”

 

“Huynh trưởng ngươi cả đời thật thà, cả đời không dám cãi nhau với ai.”

 

“Ngươi lại để hắn thay ngươi đỡ đao.”

 

“Hắn coi ngươi là đệ đệ .”

 

“Ngươi có từng coi hắn là huynh trưởng không ?”

 

“Hắn vừa mới đi chưa bao lâu, các ngươi đã tính kế đến thê t.ử của hắn .”

 

“Các ngươi còn là người sao ?”

 

“Các ngươi còn xứng làm người sao ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...