Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
05
Ta khóc đến ngất đi , hận ý và đau đớn trong lòng cuồn cuộn không dứt, đến cả trong mộng cũng chẳng thể an giấc.
Nhị lang bị phạt quỳ trong từ đường.
Cha mẹ chồng từ đó không dám nhắc đến chuyện kiêm thừa hai phòng nữa.
Ngay cả muội muội cũng đổi hẳn tính tình ngang ngược kiêu căng trước kia , ngoan ngoãn như một con chim cút.
Bọn họ cố gắng kinh doanh cửa hiệu.
Cố gắng chống đỡ gia nghiệp đang lung lay.
Nhưng ta đã thay đổi.
Ta rút khỏi sổ công một khoản bạc lớn.
Cha mẹ chồng hỏi ta muốn làm gì.
Ta lạnh lùng đáp:
“Tu sửa phần mộ. Đại lang không xứng cưới một người thê t.ử xinh đẹp , chẳng lẽ cũng không xứng có một ngôi mộ đẹp sao ?”
Cha mẹ chồng cứng họng.
Nhị lang khàn giọng nói :
“Phải vậy ... phải xây cho huynh trưởng một ngôi mộ thật đẹp .”
Muội muội không phục, nhưng bị nhị lang giữ lại .
Sau khi đại lang c.h.ế.t.
Địa vị của chúng ta đã đổi khác.
Ta trở thành kẻ hỗn trướng.
Bọn họ lại thành những người giận mà không dám nói .
Khi bọn họ khó khăn lắm mới bù được khoản thâm hụt, ta lại đi vay nợ bên ngoài, một ngày tiêu sạch nghìn vàng.
Chủ nợ tìm đến tận cửa.
Nhị lang bất đắc dĩ phải lấy bạc ra bù vào .
Sổ sách lại xuất hiện một khoản lỗ lớn.
Cha mẹ chồng hỏi ta rốt cuộc muốn làm gì.
Ta bình thản đáp:
“Ta quyên cho chùa rồi . Đại lang nói vết thương của hắn ngày đêm đau nhức, ta mời hòa thượng làm pháp sự, làm đủ bốn mươi chín ngày. Cha mẹ , chẳng lẽ chưa từng mơ thấy đại lang sao ?”
Thực ra ta không hề quyên góp.
Ta chỉ phẫn nộ, không cam lòng, không muốn bọn họ sống yên ổn .
Cha mẹ chồng kinh hãi.
Họ nói tất cả đều là nghiệt duyên, đều là nghiệt duyên.
Nhị lang cúi đầu.
Đôi vai cũng sụp xuống.
Ngày trước hắn là thiếu niên phong lưu phóng khoáng, hăng hái ngút trời, sống đời tiêu d.a.o tự tại.
Nhưng giờ đây.
Hắn và chúng ta ngày trước thật giống nhau .
Đều giống một con ch.ó đáng thương.
Muội muội đến tìm ta .
Nàng nghiến răng nghiến lợi:
“Lý Tương Chi, tỷ đủ rồi đấy!”
“Tỷ cố ý tính toán hết rồi phải không ? Chúng ta kiếm được bao nhiêu, tỷ liền tiêu bấy nhiêu. Tỷ còn biết xấu hổ hay không ?”
“Ha!”
Ta cười lạnh liên tục.
“Muội muội , như vậy đã không chịu nổi rồi sao ?”
“Hiện giờ ta chẳng qua chỉ đang sống cuộc sống mà trước đây ngươi và nhị lang từng sống thôi.”
“Các ngươi sống được , ta lại không sống được ?”
“Các ngươi cao quý hơn ai chứ?”
Sắc mặt muội muội trắng bệch.
“Mọi chuyện đã qua lâu rồi , tỷ vẫn còn ghi hận như vậy .”
“Đã qua hay chưa không phải do ngươi quyết định!”
“Ngươi không có tư cách!!”
Ta nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt sắc lạnh như gió đông.
Muội muội hoảng hốt bỏ đi .
Từ đó đoạn tuyệt tình nghĩa với ta .
“Ta không có người tỷ tỷ như tỷ. Lý Tương Chi, từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt.”
Ta cũng chẳng khách khí đáp lại :
“Ngươi yên tâm. Nếu có một ngày ngươi bị thổ phỉ bắt cóc, ta tuyệt đối sẽ không chắn đao thay ngươi.”
“Ta sẽ đẩy ngươi thêm một cái, để ngươi sớm c.h.ế.t sớm được siêu sinh.”
Ngoài cửa.
Lộ ra một góc vạt áo của nhị lang.
Hắn
nghe
thấy
rồi
.
Hắn thất hồn lạc phách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-chi/3.html.]
Muội muội phẫn nộ đ.ấ.m liên tiếp vào n.g.ự.c hắn .
“Đều tại ngươi! Đều tại ngươi!”
Nhị lang như một con rối gỗ không còn linh hồn, mặc cho nàng đ.á.n.h đập.
Hai cặp huynh đệ tỷ muội chúng ta .
Đã không thể như cha mẹ chồng và cha mẹ ruột mong muốn , kính trọng yêu thương lẫn nhau .
Ngược lại trở thành những kẻ hận đối phương đến tận xương tủy.
Thật đáng buồn biết bao.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
06
Ta ở lại nhà họ Sầm thêm bốn năm.
Trong bốn năm ấy .
Việc cửa hiệu, ta không quản.
Sắc mặt tốt đẹp , ta cũng không có .
Nhưng ăn phải ăn ngon, mặc phải mặc đẹp , dùng phải dùng thứ tốt nhất.
Mọi khoản đều ghi lên sổ của nhà họ Sầm.
Gấm vóc thượng hạng.
Muốn là mua.
Phấn son mới nhất.
Nói mua liền mua.
Ta còn mời người chải đầu giỏi nhất tới phủ mỗi ngày, giúp ta trang điểm sửa soạn.
Nàng ấy khen giữa hàng mày khóe mắt ta có một nét thanh nhã, khí chất vô cùng xuất chúng.
Ta cảm thấy nàng chỉ vì muốn kiếm bạc nên mới cố khen như vậy .
Nhưng nhìn chính mình trong gương.
Ta vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt.
Nếu đại lang nhìn thấy ta của hiện tại, có lẽ sẽ vui.
Nhưng nếu thấy hắn vui, ta nhất định sẽ không vui.
Điều chúng ta theo đuổi từ đầu đến cuối vốn chẳng giống nhau .
Chúng ta không phải người cùng đường.
Chỉ là khi còn trẻ ta không hiểu.
Ta ôm một cỗ hiệp khí trong lòng, tưởng rằng mình đang cứu người khỏi nước sôi lửa bỏng.
Nhưng người đó vốn chẳng cần.
Tất cả chỉ là tự ta đa tình mà thôi.
Muội muội vô cùng tức giận.
Nàng mắng ta là đồ phá gia.
Mắng ta c.h.ế.t chồng rồi mà ngày nào cũng ăn diện lộng lẫy.
Mắng ta nếu không muốn ở lại nhà họ Sầm thì mau về nhà tái giá đi .
Nhị lang bảo nàng câm miệng.
Hắn nói quả phụ không dễ dàng gì.
Còn bảo nàng nên rộng lượng hơn một chút.
Nếu không chịu được thì chính nàng có thể về nhà tái giá.
Hai người cãi nhau hết trận này đến trận khác.
Về sau lại đ.á.n.h nhau hết lần này đến lần khác.
Nhưng ta không hề cảm thấy mình làm quá.
Lúc bọn họ phá sạch gia nghiệp mà ta và đại lang vất vả gây dựng, bọn họ đâu có đau lòng.
Giờ ta tiêu tiền của bọn họ, ta cũng chẳng đau lòng.
Nếu năm xưa bọn họ hiểu chuyện hơn một chút.
Ta và đại lang đã có thể tự mình sống những ngày tháng tốt đẹp .
Chính bọn họ đã hủy hoại tất cả.
Không có lý nào bọn họ muốn bắt đầu thì bắt đầu.
Muốn dừng lại thì dừng lại .
Bọn họ là cái thá gì chứ?
Lòng ta cứng như sắt đá.
Không hề d.a.o động.
Cho đến khi...
Muội muội mang thai.
07
Đứa trẻ này thật sự đến không dễ dàng.
Bọn họ thành thân tám năm, mới có được một đứa con.
Muội muội quỳ trước mặt ta , hai mắt ngấn lệ.
“Tỷ tỷ, ta biết sai rồi , tỷ tha cho ta đi .”
“Đại ca đi rồi , nhị lang cũng mất nửa cái mạng.”
“Cha mẹ cũng đã già rồi , đúng là họ thiên vị.”
“ Nhưng đại ca cũng là con ruột của họ, thiên vị thì chẳng lẽ không có chút chân tâm nào sao ?”
Chaporia
Bình Luận (0)