TƯƠNG CHI/Chương 6: 6C. 6: 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

10

 

Cuối cùng cha mẹ cũng biết , ta không thể nào cùng muội muội gả cho đại lang và nhị lang nhà họ Sầm nữa.

 

Bọn họ bắt đầu xem xét lại mối hôn sự này của muội muội .

 

Đại lang có tài.

 

Nhị lang có sắc.

 

Tài và sắc thật sự là một vấn đề khó vẹn đôi đường.

 

Vì sao không thể cùng xuất hiện trên người một người chứ?

 

Bọn họ cân nhắc rất lâu, cuối cùng khuất phục trước hiện thực, để muội muội chọn đại lang.

 

“Dung mạo không phải điều quan trọng nhất.”

 

“Gả chồng gả chồng, là để có áo mặc cơm ăn.”

 

“Sống tốt mới là quan trọng nhất.”

 

Nhưng muội muội đã từng xem mắt nhị lang, đã nhận trâm cài của nhị lang, từ lâu đã có tình ý với hắn .

 

Nàng không chịu.

 

“Dù theo nhị lang ăn cám nuốt rau ta cũng cam lòng, các người căn bản không hiểu tình yêu là gì!”

 

Nàng vừa khóc vừa chạy ra ngoài.

 

Cha mẹ bất lực.

 

Nhìn thấy ta , bọn họ lại càng đau đầu.

 

Bọn họ không cấm túc ta nữa, bởi vì cấm không nổi.

 

Ta biết trèo cửa sổ, trèo tường, leo cây.

 

Ta của đời này , chẳng ngoan ngoãn chút nào.

 

Ta và mấy tiểu tỷ muội gom tiền trong tay lại , mở một cửa hiệu.

 

Cửa hiệu có hai tầng, tầng trên ở, tầng dưới buôn bán.

 

Mỗi ngày ta đều dậy thật sớm đến bến thuyền bên sông chờ đợi.

 

Ta hỏi thăm các chủ thuyền xem trên thuyền có vị tiểu lang quân nào tên là Tống Hằng Lâm hay không .

 

Qua lại vài lần , các chủ thuyền đều quen mặt ta .

 

Vừa thấy ta đến liền cười nói : “Lại đến hỏi thăm Tống lang quân à ? Hôm nay không có đâu , cô cứ hỏi thăm hắn làm gì vậy ?”

 

Ta ngượng ngùng cười một chút.

 

Đương nhiên là để nhắc hắn , sau khi xuống thuyền nhất định phải giữ c.h.ặ.t túi tiền của mình , tuyệt đối đừng để tiểu tặc trộm mất.

 

Kiếp trước , sau khi rời khỏi nhà họ Sầm, ta gặp Tống Hằng Lâm.

 

Hắn cũng mở cửa hiệu trên con phố này .

 

Khi ta mở cửa hiệu, hắn giúp đỡ không ít.

 

Dung mạo hắn rất đẹp , nhưng ta đối với những người xinh đẹp như vậy cũng chẳng tăng thêm bao nhiêu thiện cảm, chỉ qua lại như láng giềng bình thường.

 

Nhưng hắn lại sinh lòng với ta .

 

Giúp đỡ, tặng quà, thẹn thùng bày tỏ tâm ý của mình , sau khi bị ta vạch trần rồi từ chối, hắn sững người , hốc mắt hơi đỏ mà hỏi ta vì sao .

 

“Là dung mạo, phẩm hạnh của ta không hợp ý nàng? Hay là nàng vẫn nhớ đến vong phu?”

 

“Đều không phải .”

 

“Vậy là vì ta là người xứ khác, phụ mẫu đều mất, không ai nâng đỡ sao ?”

 

Về sau ta mới biết .

 

Hắn không phải người bản địa, mà là nhiều năm trước rời nhà đến nơi này buôn bán, kết quả vừa xuống thuyền đã bị tiểu tặc trộm mất túi tiền, bất đắc dĩ lưu lạc ở đây mấy năm.

 

Ban ngày hắn làm học đồ, ban đêm làm chút buôn bán nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-chi/6.html.]

 

Khó khăn lắm mới tích cóp được chút tiền cuối cùng có thể về nhà, sau khi trở về lại phát hiện phụ thân ra ngoài tìm hắn gặp nạn, mẫu thân vì mất đi trượng phu và nhi t.ử mà khóc đến mù mắt, gia nghiệp to lớn bị tộc nhân chia cắt.

 

Hắn đưa mẫu thân rời quê đến nơi này , về sau phụng dưỡng mẫu thân đến lúc bà qua đời, trên đời này đã chỉ còn trơ trọi một mình .

 

Cũng từng có bà mối đến nói thân , cũng từng có cô nương thầm gửi tình ý.

 

Hắn vẫn luôn không biết mình muốn một người thê t.ử như thế nào.

 

Cho đến khi nhìn thấy ta , hắn vừa gặp đã động lòng.

 

Hắn nghĩ, đôi mắt của cô nương này thật đẹp .

 

Hắn nói mắt ta dài hẹp mà trong sáng chính trực, đẹp như phượng hoàng.

 

Khi ấy ta còn trẻ, không cảm thấy hắn nói đúng.

 

Ta từng xem tranh phượng hoàng, phượng hoàng đều có mắt hai mí.

 

Về sau lớn tuổi rồi , dần dần ta mới hiểu, điều hắn nói có lẽ là sức mạnh toát ra từ đôi mắt ấy , có một loại dũng khí cô tuyệt như được tái sinh từ trong lửa.

 

Thế nhân có thể khinh ta , rẻ rúng ta .

 

Nhưng ta tuyệt đối sẽ không thừa nhận lời bọn họ là đúng.

 

Ta có con đường của riêng mình phải đi , ta biết mình muốn đi con đường như thế nào.

 

Về sau chúng ta vẫn hợp bát tự, thành thân , cùng nhau sống rất nhiều năm.

 

Từng đỏ mặt, từng nổi giận, từng cãi nhau , nhưng chưa từng hết yêu đối phương.

 

Trước lúc lâm chung, hắn nói may mắn lớn nhất đời này chính là gặp được ta , cùng ta ân ân ái ái cả một đời, chỉ tiếc cha mẹ đi quá sớm, không thể nhìn thấy hắn thành gia lập nghiệp, cưới vợ sinh con.

 

Mắt hắn ngấn lệ, có tiếc nuối, có lưu luyến, có không nỡ.

 

Hắn nói :

 

“Ta chờ nàng trên cầu Nại Hà, đợi được nàng rồi chúng ta cùng uống canh Mạnh Bà.”

 

“Nàng đừng đến quá sớm, mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm, thế nào ta cũng đợi nàng.”

 

“Nàng đừng vội, cứ chậm rãi mà đến.”

 

Ta vừa muốn khóc , lại vừa muốn cười .

 

Ba mươi năm? Vậy chẳng phải ta sẽ sống thành lão yêu quái sao .

 

Ta sao nỡ để hắn đợi lâu như vậy được ?

 

Hắn đưa tay muốn lau nước mắt cho ta , bàn tay vươn đến giữa không trung lại nặng nề rơi xuống.

 

Ta nắm lấy tay hắn , cảm nhận ngón tay hắn trong lòng bàn tay ta từng chút từng chút mất đi hơi ấm.

 

Hắn đi rồi .

 

Ta trở thành một lão thái thái cô độc.

 

Dẫu có con cháu quây quần bên gối, nhưng ta biết , người cùng linh hồn ta bầu bạn trên thế gian này cũng chỉ có một người ấy .

 

Đời người cô tịch, thế sự như sương.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Hắn c.h.ế.t rồi , làm lòng ta nguội lạnh.

 

Nhưng mỗi lần nhớ đến hắn , lại khiến n.g.ự.c ta hơi ấm lên.

 

Tình yêu như lửa, thiêu hết tháng năm trôi.

 

Sống lại một đời, ta hy vọng chúng ta đều có thể viên mãn, đều có thể không còn tiếc nuối thuở thiếu thời.

 

11

 

Ngày ấy , ta vẫn theo lệ đi hỏi thăm.

 

Chủ thuyền còn chưa kịp nói gì, đã có một thiếu niên từ trên thuyền nhảy xuống, cười nói : “Tỷ tỷ, tỷ tìm ta sao ? Có chuyện gì vậy ?”

 

Tống Hằng Lâm thời trẻ cứ như thế đứng trước mặt ta , tràn đầy sức sống, đôi mắt trong trẻo, chưa hiểu sự đời.

 

Hóa ra thời niên thiếu hắn là dáng vẻ như vậy , vừa nhìn đã thấy dễ bị lừa vô cùng, cha mẹ hắn sao nỡ để một tiểu lang quân như thế ra ngoài chứ.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...