TƯƠNG CHI/Chương 7: 7C. 7: 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta còn chưa trả lời, các chủ thuyền đã bật cười .

 

“Ngươi chính là Tống Hằng Lâm à , cô nương này hỏi thăm ngươi nhiều ngày rồi , ngươi mà còn không tới, nàng ấy sắp chờ đến sốt ruột mất. Ha ha ha ha ha!”

 

Tiếng cười của mọi người vang lên sảng khoái.

 

Mặt ta hơi đỏ lên.

 

Đôi mắt Tống Hằng Lâm sáng lấp lánh.

 

“Tỷ tỷ, tỷ quen ta sao ?”

 

Không quen.

 

Nhưng có thể từ từ làm quen.

 

Ta nói : “Người nhà ngươi nhờ ta ở bên này chiếu cố ngươi, ta sắp xếp chỗ ở cho ngươi, ngươi giữ kỹ đồ đạc của mình , bên này nhiều trộm vặt, đừng để mất đồ.”

 

“Đa tạ tỷ tỷ, tỷ tỷ tên là gì?” Hắn đi đến bên cạnh ta , cùng ta sóng vai mà bước.

 

Ta cười nói : “Ta tên Lý Tương Chi.”

 

‘Tương’ trong Tương Thủy, ‘Chi’ trong chi hồ giả dã.

 

Lần này , Tống Hằng Lâm không bị mất túi tiền.

 

Ta sắp xếp cho hắn ở một khách điếm không tệ, cách cửa hiệu của ta không xa.

 

Ta dẫn hắn đến tiền trang gửi bạc, nói cho hắn biết nơi nào có cơm canh ngon, nơi nào là chợ, chưởng quỹ nhà nào giữ chữ tín, nhà nào là tiệm lòng dạ đen tối.

 

Những thứ ấy là những cái hố kiếp trước chúng ta từng giẫm qua, kiếp này rất dễ dàng tránh được .

 

Hắn dùng thời gian ngắn nhất để điều tra xong mọi việc ở bên này , nhanh đến mức chính hắn cũng có chút hoảng hốt.

 

Đợi hắn bận xong, ta liền giục hắn mau về bẩm báo với cha mẹ , tránh để người già lo lắng.

 

Hắn mời ta dùng cơm, đỏ mặt hỏi thăm ta đã có hôn phối hay chưa .

 

Ta nói chưa .

 

Hắn thấy vậy liền vui mừng ra mặt, vừa hớn hở vừa đắc ý.

 

“Tỷ tỷ, tỷ thấy ta thế nào?”

 

Hắn ngồi thẳng người , hai tay nhẹ nhàng vén mấy lọn tóc rối trên trán, để lộ vầng trán sáng sủa, mày mắt tuấn tú, vén tóc xong lại ngoan ngoãn đặt hai tay lên bàn như một học trò tốt , chờ ta phán xét.

 

Ta không nhịn được mà bật cười .

 

Hắn rất đáng yêu.

 

Hắn thời niên thiếu, hắn lúc già đi , đều đáng yêu như vậy .

 

Ta nói : “Ý ngươi là gì?”

 

Hắn lắp bắp nói về gia thế của mình , cha mẹ của mình , phẩm hạnh của mình , và cả lòng yêu thích của mình .

 

“Ta vừa gặp cô nương đã thấy vui mừng, ta nghĩ nếu nàng không chê, ta trở về liền nói với cha mẹ , đến nhà nàng cầu thân .”

 

“ Nhưng nhà ngươi ở xứ khác.”

 

“Ta có thể chuyển tới.”

 

“Vậy cha mẹ ngươi thì sao ?”

 

“Chúng ta có thể cùng chuyển tới, vốn dĩ chúng ta cũng định đến nơi này làm ăn.”

 

Hắn nói rất gấp gáp, ta bật cười thành tiếng.

 

“Ngươi còn quá trẻ, trở về vẫn nên cùng cha mẹ bàn bạc cho kỹ.”

 

Hắn có chút tiếc nuối, giống như một chú ch.ó nhỏ cụp tai, nhưng rất nhanh lại vực dậy tinh thần.

 

“Ài, nào có chuyện một lần đã thành công được chứ?”

 

“Chỉ cần tỷ tỷ không nói không gặp ta nữa, vậy ta vẫn còn cơ hội.”

 

Hắn không hề nản lòng.

 

Hắn còn trẻ, tràn đầy tự tin, luôn cảm thấy đời người đầy rẫy cơ hội.

 

Không biết rằng kiếp trước mình thật ra đã thê t.h.ả.m suốt mấy năm, suýt nữa bị mài mòn hết chí khí.

 

Ta quay mặt đi , không nói gì, nhưng nụ cười trên mặt căn bản không thể kìm lại .

 

Khi tiễn biệt hắn , ta dặn dò:

 

“Lần sau đừng lại bỏ rơi gia bộc rồi một mình ra ngoài nữa, ta biết ngươi muốn tự rèn luyện bản thân , nhưng trong mắt người nhà, sự an toàn của ngươi mới là quan trọng nhất, đừng làm chuyện khiến bản thân phải hối hận.

 

Hắn ngẩn ra một thoáng, có chút kinh ngạc nghi ngờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/tuong-chi/7.html.]

“Tỷ tỷ, sao tỷ biết ta lén bỏ rơi gia bộc?”

 

Hắn bị dòng người chen lấn cuốn lên thuyền.

 

Ta nhìn thấy sau khi lên thuyền, hắn vội vàng chạy lên boong thuyền nhìn ta .

 

“Tỷ tỷ!”

 

Ta vẫy tay.

 

Tạm biệt nhé, Tống Hằng Lâm.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta không biết kiếp này còn có thể ở bên chàng hay không , nhưng được gặp lại chàng , thấy chàng bình an vô sự, ta rất vui.

 

Ta mong đời này chàng không còn tiếc nuối, cha mẹ đều bình an.

 

Nếu có thể nối lại tiền duyên, vậy rất tốt .

 

Nếu không thể, cũng chẳng sao .

 

Chỉ cần chàng bình an, ta liền vui mừng.

 

Đây là một việc rất có ý nghĩa trong lần trọng sinh này của ta .

 

12

 

Sau khi Tống Hằng Lâm rời đi , các tiểu tỷ muội đều rất tiếc thay ta .

 

“Một tiểu lang quân tốt như vậy mà, bọn ta còn tưởng ngươi sẽ động lòng.”

 

Động lòng thì đúng là có .

 

Nhưng cũng chẳng sao , trái tim ta vốn sẽ luôn rung động qua lại .

 

Ta chỉ cảm thấy trong lòng mình lại bớt đi một điều tiếc nuối, vậy là đủ rồi .

 

Ta rất thích Tống Hằng Lâm, nhưng Tống Hằng Lâm của kiếp này không có nghĩa vụ nhất định phải thích ta .

 

Hắn còn trẻ, có lẽ sẽ có lựa chọn khác, ai biết được chứ!

 

Hơn nữa.

 

Tống Hằng Lâm hơn hai mươi tuổi gặp Lý Tương Chi hơn hai mươi tuổi, sẽ có một kết cục tốt đẹp .

 

Chưa chắc Tống Hằng Lâm mười lăm mười sáu tuổi và Lý Tương Chi mười lăm mười sáu tuổi gặp nhau , đã nhất định có một kết cục tốt đẹp .

 

Ta cứ đi một bước xem một bước, từ từ mà đến, không vội, đời người còn dài.

 

Một ngày nọ, cửa hiệu của ta có một vị khách không mời mà đến.

 

Là Sầm Văn Thanh.

 

Ta đã rất lâu rất lâu không gặp hắn .

 

Kiếp trước hắn c.h.ế.t sớm.

 

Kiếp này , ta không bàn hôn sự với hắn , lại trở mặt với phụ mẫu, thường ở lại cửa hiệu, thế mà chưa từng gặp hắn .

 

Hắn đột ngột xuất hiện, ngược lại khiến ta giật mình .

 

Hắn đỏ mặt, lấy hết dũng khí hỏi ta .

 

“Lý đại cô nương, mạo muội quấy rầy, ta chỉ muốn hỏi rõ, nàng không muốn bàn hôn sự với ta , là vì dung mạo ta không tốt sao ?”

 

Ta nhìn hắn của kiếp này , trong lòng cũng chẳng gợn lên bao nhiêu sóng.

 

Ân oán giữa ta và hắn kiếp trước đã thanh toán xong.

 

Khi rời khỏi nhà họ Sầm, ta đã trút giận, bạc cũng đã lấy, thật ra đã không còn hận nữa.

 

Mấy chục năm sau đó, ta sống quá vui vẻ, căn bản rất ít khi nhớ đến hắn .

 

Mộ của hắn , ta cũng đã mấy chục năm không đến thăm.

 

Hắn trong cuộc đời dài đằng đẵng của ta , chỉ tồn tại vỏn vẹn bốn năm.

 

Ta thậm chí còn có chút thương hại hắn .

 

Cả đời hắn đều nhẫn nhịn cầu toàn , chưa từng thật sự có được thứ mình muốn .

 

Ngay cả lần này đến hỏi ta , cũng mơ hồ mang theo vài phần tự ti tự thương.

 

Ta nhàn nhạt nói :

 

“Ngươi muốn nghe lời thật hay lời giả?”

 

“Đương nhiên là lời thật.”

 

“Vậy ngươi trả lời ta trước , ngươi đến tìm ta , là cha mẹ ngươi bảo ngươi đến, hay là chính ngươi muốn đến?”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...