1
Không khí náo nhiệt trong điện phút chốc đông cứng lại .
Nụ cười trên môi Hoàng hậu nhạt đi đôi phần.
Người nâng chén trà lên, thong thả thổi lớp bọt nổi trên mặt nước, rồi chậm rãi nói :
“ Nhưng bản cung nghe nói , sau khi Tạ Chương bị hạ ngục, việc đầu tiên hắn làm là sai người đưa thư từ hôn đến phủ họ Đặng.”
“ Nhưng thần nữ chưa ký.”
Ta đáp:
“Thư từ hôn cần có chữ ký và dấu tay của cả hai bên. Thần nữ chưa điểm chỉ, Lễ bộ cũng không thể xóa hồ sơ. Theo luật lệ Đại Triệu, hôn ước này vẫn còn hiệu lực.”
Cả sảnh đường kinh ngạc.
Những tiếng xì xào lập tức nổi lên khắp nơi.
Bọn họ nói ta hẳn đã phát điên rồi .
Tạ Tam công t.ử năm nào phong thái tuyệt luân, đương thời không ai sánh kịp, nay chẳng qua chỉ là một phế nhân.
Ta bỏ qua vinh hoa tôn quý của ngôi vị Quận vương phi, lại dám nói ra những lời ngông cuồng như thế.
Phương Lăng vẫn ngồi nơi yến tiệc như chẳng hề bận tâm.
Đầu ngón tay nhàn nhạt xoay chén rượu.
Dường như chuyện ban hôn này chẳng liên quan gì đến hắn .
Rùa
Hoàng hậu trầm giọng:
“Hôn nhân đại sự không phải trò đùa. Ngươi nên suy nghĩ cho kỹ.”
Ta hiểu vì sao người không vui.
Phương Lăng là cháu ruột của người .
Hắn sinh ra trong dòng dõi hoàng thân quốc thích, lại không muốn dựa vào bóng mát tổ tông.
13 tuổi ra chiến trường.
15 tuổi lĩnh binh.
19 tuổi dẫn tám trăm thân binh tập kích doanh trại địch trong đêm, c.h.é.m thủ lĩnh, đốt quân lương, một trận định càn khôn.
Là thiếu niên tướng quân khí phách ngút trời nhất Đại Triệu.
Cũng là người trong mộng khuê phòng của biết bao quý nữ kinh thành.
Trong mắt Hoàng hậu, được người ban hôn cho Phương Lăng là phúc phận mà ta cầu còn chẳng được .
Ấy vậy mà ta lại bỏ Phương Lăng, chọn một người là hậu duệ tội thần, thân thể tàn khuyết.
Quả thực là không biết tốt xấu .
Hơi lạnh từ nền gạch dưới đầu gối thấm tận xương tủy.
Giống hệt nhiệt độ của cơn co giật cuối cùng khi sinh khó trên giường ở kiếp trước .
Ta cúi người thật sâu, khấu đầu xuống đất:
“Thần nữ không muốn vì thế thái nhân tình mà phụ bạc cố nhân lúc họ sa cơ.”
Trong điện lặng ngắt như tờ.
Phương Lăng cuối cùng cũng thu lại vẻ thờ ơ ấy .
Hắn từ trên cao nhìn xuống ta .
Khẽ bật cười đầy mỉa mai:
“Đặng Dao, đầu óc nàng vẫn còn tỉnh táo đấy chứ?”
2
Sau khi trở về phủ, phụ thân cứ đi đi lại lại trong thư phòng.
Đế giày nghiến trên nền gạch xanh phát ra từng tiếng kèn kẹt.
“Con xem con đã nói những gì ở yến tiệc mùa xuân hôm nay?”
Ông đập mạnh một cái lên cột nhà:
“Con vừa thông tuệ vừa xinh đẹp , tài danh vang khắp kinh thành. Đừng nói hoàng t.ử hay vương tôn, người nào mà chẳng xứng đôi. Nếu là Tạ Tam công t.ử của ngày trước thì còn thôi, nhưng nay hắn đã là phế nhân. Con gả sang đó chẳng phải là...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-trang-nam-ay/chuong-1.html.]
Ông đột nhiên nghẹn
lại
.
Ta biết ông muốn nói gì.
Gả sang đó, cả đời chỉ có thể sống cảnh thủ tiết khi phu quân còn sống.
Ta cụp mắt, không đáp.
Điều mà người đời gọi là chuyện cá nước thân mật, đối với ta chẳng qua là c.ắ.n c.h.ặ.t góc chăn, bấu lấy lòng bàn tay, từng khắc từng khắc chịu đựng như bị lăng trì.
Nến vừa tắt, cũng là lúc địa ngục mở cửa.
Thuở ấy ta luôn nghĩ chỉ cần nhẫn nhịn là sẽ qua.
Nhưng nhịn đến cuối cùng, lại tự biến mình thành một cái x.á.c biết đi , ngay cả đau đớn cũng không còn biết kêu.
Nhìn phụ thân đang tức đến trợn mắt thổi râu, ta khẽ hỏi:
“Tạ gia bị xử trảm cả tộc, duy chỉ để lại một mình Tạ Chương. Phụ thân nghĩ thế nào?”
Ông sững người .
“Đương nhiên là hành hạ hắn . Để hắn sống với bộ dạng ấy còn đau khổ hơn c.h.ế.t.”
“Không hẳn.”
Ta lắc đầu.
“Tạ Chương từ nhỏ đã mang danh thần đồng. Khi tiên đế còn tại vị, người thường triệu hắn vào cung, khen rằng hắn ‘ có tài tể phụ’. Những năm đầu bệ hạ đăng cơ, Tạ gia như mặt trời giữa trưa. Hoàng hậu từng có ý gả công chúa cho hắn , nhưng bệ hạ từ chối.”
“Người nói , Tạ Chương có đại tài, nếu chỉ làm phò mã thì đáng tiếc.”
“Diệt Tạ gia, bệ hạ không hề nương tay. Nhưng g.i.ế.t Tạ Chương... người lại không nỡ.”
Bởi vậy , cung hình chính là cách giải quyết thích hợp nhất.
Cắt đứt hy vọng của dòng tộc.
Cắt đứt căn cơ để Đông Sơn tái khởi.
Biến hắn từ “ người của Tạ gia” thành “nô tài của hoàng gia”.
Dùng tài năng đổi lấy mạng sống.
Dùng trung thành đổi lấy tôn nghiêm.
Ta khẽ thở dài.
“Người đời đều nói đế vương vô tình. Nhưng với Tạ Chương, bệ hạ có lẽ vẫn còn một chút không đành lòng.”
“Hiện nay khắp kinh thành đều đang dõi theo động tĩnh. Nếu nhà ta là kẻ đầu tiên đứng ra từ hôn, phụ thân nghĩ bệ hạ sẽ nhìn nhận thế nào?”
Phụ thân lập tức cứng người .
Kiếp trước , ông không nghĩ đến tầng này .
Ông chỉ cho rằng mình chiếm lẽ phải .
Tạ gia phạm tội mưu phản, ông từ hôn là chuyện hợp tình hợp lý.
Mãi đến một ngày, trước mặt bá quan văn võ, bệ hạ thản nhiên buông một câu:
“Thông gia của phủ Quận vương kia , hình như trước đây từng là cố giao của Tạ gia?”
Chỉ một câu nói ấy , phụ thân suốt 6 năm không được thăng tiến thêm nửa bước.
Thấy ông trầm mặc, ta hạ giọng mềm hơn.
“Con biết phụ thân không phải hạng người thích leo cao bám quyền. Người vội vàng từ hôn cũng chỉ vì thương nữ nhi của người .”
“ Nhưng hôn sự này , chúng ta không thể hủy.”
Ông không lập tức trả lời.
Rất lâu sau , mới nghiến răng nói :
“ Nhưng tối qua... ta đã vào đại lao gặp hắn rồi .”
3
“Ta nghĩ thằng nhóc đó giờ người chẳng ra người , q.u.ỷ chẳng ra q.u.ỷ. Dù có hủy hôn thì cũng không đến lượt nó mở miệng trước , nên mới vào ngục tìm nó... Khụ khụ, tiện thể nói mấy lời không mấy dễ nghe .”
Vốn dĩ phụ thân đã không ưa Tạ Chương.
Huống hồ Tạ phụ phản quốc bỏ trốn, hại bằng hữu chí cốt của ông phải mang oan khuất mà c.h.ế.t nơi sa trường.
Chaporia
Bình Luận (0)