Ánh trăng năm ấy/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ông quay mặt đi , cứng giọng nói :

“Ngọc bội đính hôn của hai đứa, ta cũng đã đập vỡ ngay trước mặt thằng nhóc đó rồi .”

Ta nhắm mắt lại , rồi từ từ mở ra .

“Chuyện từ hôn, còn có ai biết không ?”

“Chỉ có ta và quản gia.”

“Đã xin chỉ chưa ?”

“Vẫn chưa ... vẫn chưa .”

“Chưa xin chỉ, chưa bẩm báo lên trên , tức là phụ thân chỉ tự mình làm ầm ĩ một trận mà thôi.”

Ta khẽ nói :

“Vậy thì không tính.”

Phụ thân nhìn ta , nặng nề thở dài.

“Không được . Hôn sự này vẫn phải hủy. Con gả cho hắn thật quá thiệt thòi. Dù bệ hạ có trách tội, ta cũng nhận.”

Ta chậm rãi lắc đầu.

Phụ thân nóng nảy:

“Những lời tối qua ta nói quả thực rất cay nghiệt. Tạ Chương e rằng đã hận ta thấu xương. Nếu con gả sang đó, sao có thể có ngày tháng yên ổn ? Hắn nhất định sẽ trả thù con.”

Không.

Sẽ không đâu .

Ta cụp mắt xuống, nhớ lại đoạn ký ức cuối cùng của kiếp trước .

Giữa biển lửa ngút trời, có người ôm lấy t.h.i t.h.ể ta trong quan tài, dịu dàng nói :

“Là ta đến muộn rồi .”

Rùa

Người ấy là Tạ Chương.

Dẫu kiếp trước ta đã phụ hắn rất nhiều.

Nhưng đến cuối cùng, người thay ta đòi lại công bằng….cũng chính là hắn .

4

Lần gặp lại Tạ Chương.

Chẳng phải một cuộc tương phùng tốt đẹp gì.

Bởi hình phòng vừa bẩn vừa hôi.

Mùi m.á.u tanh, mùi ẩm mốc và hơi thối rữa trộn lẫn vào nhau , khiến người ta khó lòng chịu nổi.

Bóng lưng chàng thanh niên đầy m.á.u ấy lại càng ch.ói mắt hơn.

Đợi ngục tốt đi xa.

Ta khẽ gọi:

“Tam ca ca.”

Tạ Chương không quay đầu.

Hơi thở hắn yếu ớt:

“Nơi này ô uế thấp hèn, tiểu thư nên sớm hồi phủ đi .”

Giọng điệu vẫn bình thản.

Vẫn ôn hòa như trước .

Từ thuở nhỏ, ta và Tạ Hoa Đinhg (tự của Tạ Chương) đã có hôn ước.

Nhưng giữa hai người lại không tính là thân thiết.

Là trưởng tôn đích xuất của Tạ phủ, hắn luôn rất bận.

Bận đọc sách, du học, vào cung yết kiến.

Bên cạnh hắn lúc nào cũng có rất nhiều người .

Ta không chen vào được .

Chỉ có mỗi năm đến ngày sinh thần, khi hắn mang lễ vật tới, mỉm cười chúc ta tuổi tuổi bình an.

Ta mới có dịp nói với hắn vài câu.

Thế nhưng, chính một người chẳng mấy thân cận như vậy , ở kiếp trước lại vì ta mà mất mạng.

Ta cố nén vị chua xót nơi cổ họng.

“Tam ca ca, hôm nay muội tới là muốn nói với huynh vài lời.”

Ta từng bước tiến về phía hắn .

Chậm rãi nói ra những lời đã ấp ủ từ rất lâu:

“Trên đời này , cách sống vốn chưa bao giờ chỉ có một.”

“Người khác có thể lấy đi thân nam nhi của huynh , nhưng không thể lấy đi những thánh hiền thư huynh đã đọc , những vạn dặm đường huynh đã đi qua.”

“Một con đường đã đứt, vậy thì tự mình mở ra một con đường khác.”

“Muội tin huynh nhất định sẽ vượt qua được .”

Khi chữ cuối cùng vừa dứt.

Ta cách hắn ba bước chân.

Rất lâu sau .

Mới nghe thấy một tiếng đáp khẽ đến mức gần như không thể nghe rõ;

“Được.”

Nước mắt bỗng chốc rơi xuống.

Ta nghẹn ngào nói :

“Tam ca ca, muội sẽ đợi huynh .”

“Không cần.”

Lần này hắn đáp rất nhanh.

“Không cần đợi.”

“Hôn ước này chẳng qua chỉ làm lỡ dở tiểu thư.”

“Không đáng.”

Giọng hắn vẫn ôn hòa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-trang-nam-ay/chuong-2.html.]

Nhưng đôi vai lại đang run rẩy.

Ta tiến lên một bước.

“Tam ca ca, nhìn muội .”

Hắn không động.

Ta lại tiến thêm một bước.

“Nhìn muội .”

Cuối cùng hắn cũng chậm rãi quay đầu lại .

Gương mặt ấy đã gầy đến mức thay đổi hoàn toàn .

Gò má nhô cao.

Môi không còn chút huyết sắc.

Chỉ có đôi mắt kia vẫn như ngày trước .

Ôn nhu.

Trầm tĩnh.

Chỉ là sâu trong đó đã chất chứa sự chán ghét chính mình .

Ánh mắt vừa chạm nhau .

Hắn liền cúi đầu xuống.

Hàng mi khẽ run.

Ta đại khái biết hắn đang nghĩ gì.

Nghĩ đến bộ dạng hiện tại của bản thân .

Nghĩ đến những thứ mình không thể cho ta .

Nghĩ đến những lời phụ thân nói khi đập vỡ ngọc bội.

Hắn đang nghĩ... mình không còn xứng nữa.

“Tạ Chương.”

Không cho hắn cơ hội phản ứng.

Ta trực tiếp cúi người xuống.

Hôn lên môi hắn .

Môi hắn lạnh ngắt.

Khô khốc, nứt nẻ.

Phảng phất vị tanh nhàn nhạt của m.á.u.

Ta không nhắm mắt.

Rõ ràng nhìn thấy đồng t.ử hắn đột nhiên co lại .

Trong đôi mắt vốn luôn ôn hòa, kiềm chế ấy , lần đầu tiên xuất hiện một vết nứt.

Cả người hắn cứng đờ.

Không nhúc nhích.

Rất lâu sau .

Ta mới đứng thẳng dậy.

Trong tay là miếng ngọc bội đã vỡ làm đôi rồi lại được cẩn thận ghép lại , vừa lấy ra từ trong n.g.ự.c hắn .

Hắn vẫn chưa hoàn hồn.

Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Hai gò má đã nhuốm một tầng đỏ nhạt.

Đôi môi khẽ mở rồi khép.

Nhưng chẳng thể thốt ra nổi một lời.

“Tạ Chương, huynh nghe cho kỹ.”

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt ươn ướt, ngập tràn sự mờ mịt và luống cuống của hắn .

Nhấn mạnh từng chữ:

“Đáng hay không đáng...”

“...Chỉ có ta mới có quyền quyết định.”

5

Chuyện ta từ chối hôn sự nhanh ch.óng lan truyền khắp kinh thành.

Tửu lâu, trà quán đâu đâu cũng bàn tán.

Người ta nói Đặng gia tiểu thư hẳn là hồ đồ đến mức mất trí, bỏ qua thiếu niên tướng quân tiền đồ vô lượng, lại nhất quyết đi giữ một kẻ tàn phế.

Lại có những kẻ thích gây chuyện bịa thành câu hát, truyền khắp phố phường:

“Đặng gia nữ, chí khí cao,

Chẳng màng tướng quân, lại chọn lao tù.”

Ta nghe xong, cũng chỉ coi như gió thoảng bên tai.

Ngược lại , phụ thân tức đến mức đập vỡ hai bộ trà cụ.

Cho đến khi trong cung truyền ra một tin tức.

Bệ hạ ở Ngự thư phòng, trước mặt quần thần, thuận miệng khen một câu:

“Nữ nhi nhà họ Đặng, quả có khí tiết.”

Chỉ một câu nói nhẹ bẫng ấy , liền đè xuống mọi lời đàm tiếu trong thành.

Chỉ sau một đêm, chiều hướng dư luận hoàn toàn thay đổi.

Dù sao cũng chẳng ai dám công khai đối nghịch với Hoàng đế.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Vụ án Tạ gia cuối cùng cũng khép lại .

Ngày Tạ Chương được thả khỏi đại lao, ta sai người mang đến cho hắn một bọc hành lý.

Mấy bộ trung y sạch sẽ mềm mại, vài hũ t.h.u.ố.c trị thương, cùng một túi bạc.

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...