Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cho đến ngày diễn ra buổi tiệc.
Phó Chu gọi hẳn một đội ngũ tạo hình chuyên nghiệp tới cho tôi .
Tôi ngơ ngác mặc bộ lễ phục dạ hội, khoác tay anh bước vào đại sảnh.
Đến lúc đó tôi mới chậm chạp nhận ra , tối nay hình như không phải tới để bàn chuyện làm ăn.
Phó Chu lúc ấy là đang mời tôi làm bạn đồng hành của anh .
Sau khi ý thức được điều đó, tôi cũng không còn căng thẳng nữa.
Không cần xã giao lấy lòng đủ kiểu người .
Không cần nâng ly chúc rượu khắp nơi.
Tôi vui vẻ nhàn nhã ngồi trong một góc.
Thấy hơi ngột ngạt, tôi liền đứng dậy đi dạo bên ngoài.
Tối nay tôi mặc một bộ sườn xám cách tân, bên hông có đường xẻ tà vừa phải .
Khi đi ngang qua một bụi cây, vì trời quá tối nên tôi không chú ý.
Vạt váy bị một cành cây bên cạnh móc vào .
Cũng không biết bộ sườn xám này làm bằng chất liệu gì, tôi chỉ khẽ kéo một cái, vạt váy đã bị rách.
Đường xẻ tà của chiếc sườn xám lập tức cao hơn không ít.
Bất đắc dĩ, tôi chỉ đành gọi Phó Chu tới giúp.
Trong lúc chờ anh đến.
Tôi định tìm một cái đình nghỉ chân gần đó ngồi đợi.
Chứ đứng ngoài đường người qua kẻ lại , mặc bộ đồ bị rách thế này thật sự quá ngượng ngùng.
Trong đình không có đèn, khắp nơi tối mờ.
Tôi men theo ánh trăng bước lên bậc thềm.
Vừa đi vào đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc, lười nhác vang lên:
“Ai đấy?”
Tôi giật mình , lập tức ngẩng đầu.
Ánh mắt thẳng tắp va phải đôi mắt của Lục Trì Diễn.
Lục Trì Diễn cau mày cười khẩy một tiếng, ánh nhìn chậm rãi dừng trên người tôi :
“Theo tôi tới tận đây luôn à ? Thẩm Độ Vi, cô đúng là âm hồn bất tán.”
Vốn vì quần áo bị rách nên tôi đã rất không tự nhiên.
Lúc này hoàn toàn không có tâm trạng dây dưa với hắn .
Tôi thản nhiên giải thích:
“Chỉ là trùng hợp thôi. Tôi đi ngay đây.”
Lục Trì Diễn không nói gì.
Chỉ dựa người vào cột đình, nhướng mày nhìn tôi .
Như thể đang thúc giục tôi mau ch.óng rời đi .
Tôi nắm c.h.ặ.t phần váy bị rách bên hông, xoay người lại .
Vì quần áo có vấn đề nên tôi không dám cử động quá mạnh.
Lục Trì Diễn chú ý tới động tác cứng nhắc của tôi .
Ánh mắt cuối cùng cũng chuyển xuống vạt váy.
Anh cụp mắt.
Thứ đầu tiên nhìn thấy là một đoạn bắp chân trắng đến ch.ói mắt trong màn đêm.
Nhìn lên trên nữa…
Lục Trì Diễn lại nhíu mày:
“Cô cố tình đấy à ? Sườn xám mà xẻ cao thế này ?”
Tôi hoàn toàn cạn lời.
Trợn mắt nhìn hắn một cái, không buồn nói thêm câu nào, trực tiếp bước ra khỏi đình.
Không nhận được câu trả lời, trong lòng Lục Trì Diễn bỗng dâng lên một cảm giác bực bội khó hiểu.
Trong đầu chỉ còn lại hình ảnh thoáng qua vừa rồi .
Mang theo cảm giác quen thuộc vô cớ.
Ánh mắt anh vô thức đuổi theo bóng dáng ấy .
Lúc này , Thẩm Độ Vi vừa bước ra khỏi đình, đặt chân lên bậc thềm.
Ánh trăng dịu dàng cuối cùng cũng phủ xuống người cô.
Theo từng bước chân của cô, làn da nơi đùi lúc ẩn lúc hiện.
Mà lần này , dưới ánh trăng.
Trong thoáng chốc mơ hồ, anh dường như nhìn thấy…
Trên đùi cô có một nốt ruồi nhỏ vô cùng quen thuộc.
Một nốt ruồi mà trong những tấm ảnh của cô bạn gái quen qua mạng được anh cất giữ, tấm nào cũng có .
Một nốt ruồi giống đến lạ thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phan-dien-la-nguoi-yeu-qua-mang-cua-toi/6.html.]
Đúng lúc anh định nhìn kỹ thêm lần nữa.
Nốt ruồi ấy lại bị che khuất dưới tà sườn xám.
Đến mức khiến anh bắt đầu nghi ngờ liệu mình có nhìn nhầm hay không .
Chẳng lẽ trên đời thật sự có chuyện trùng hợp đến vậy sao ?
12
Tôi còn chưa đi được mấy bước.
Đã nghe thấy Lục Trì Diễn gọi tôi từ phía sau :
“... Thẩm Độ Vi.”
Tôi dừng lại , quay đầu nhìn về phía anh .
Tôi phát hiện anh đang nhìn chằm chằm vào mình không chớp mắt, chân mày nhíu c.h.ặ.t, dường như đang suy nghĩ về một vấn đề cực kỳ nan giải.
Anh bước tới gần tôi một bước rồi hỏi:
“Quần áo của cô bị rách rồi à ?”
Tôi im lặng nhìn anh , hoàn toàn không hiểu hôm nay anh lại lên cơn gì.
Ánh mắt Lục Trì Diễn dừng trên vạt váy của tôi :
“Để tôi xem thử quần áo của cô được không ?”
Vừa nói , anh vừa cởi áo vest ngoài ra , nghiêm túc nói :
“Nếu nghiêm trọng quá thì cô có thể buộc tạm áo khoác quanh eo.”
Nghe vậy , tôi không khỏi do dự.
Bây giờ khoác áo của anh lên cũng không phải là không được .
Tôi nghĩ ngợi một chút, đang định mở miệng đồng ý.
Thì từ phía sau lại xuất hiện một chiếc áo khoác khác, phủ lên chân tôi trước một bước.
Phó Chu bình thản đứng chắn trước mặt tôi , ngăn cách hoàn toàn ánh nhìn của Lục Trì Diễn, thản nhiên nói :
“Tổng giám đốc Lục, anh nhìn chằm chằm bạn đồng hành của tôi làm gì?”
Lục Trì Diễn mất kiên nhẫn nhíu mày:
“Tránh ra .”
“Không tránh.”
Thấy bầu không khí ngày càng căng như dây đàn.
Tôi đành ló đầu ra từ phía sau lưng Phó Chu, nói với Lục Trì Diễn:
“Anh đi đi , tôi không cần áo khoác của anh .”
Lục Trì Diễn mím c.h.ặ.t môi, đột nhiên hỏi:
“Chẳng phải cô có bạn trai rồi sao ? Tại sao lại làm bạn đồng hành cho anh ta ?”
Tôi im lặng hai giây rồi đáp:
“ Tôi sắp chia tay với anh ấy rồi .”
Vừa dứt lời.
Lục Trì Diễn bỗng thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thì vợ anh yêu anh đến thế.
Tuyệt đối không thể chia tay được .
Thẩm Độ Vi sao có thể là vợ anh chứ?
Vừa rồi đúng là anh nghĩ linh tinh quá rồi .
Trên đời này người có nốt ruồi ở đùi nhiều như vậy , sao có thể trùng hợp đến thế được ?
13
Sau đó, tôi thay một bộ quần áo khác.
Khi buổi tiệc sắp kết thúc, khách khứa cũng lần lượt ra về.
Nghĩ đến những chuyện xảy ra tối nay cùng thái độ kỳ lạ của Lục Trì Diễn.
Trong lòng tôi hơi bất an.
Dù sao bây giờ tôi cũng không cần thực tập ở công ty anh nữa.
Cũng chẳng cần tiếp tục dây dưa với anh .
Vì thế tôi trực tiếp lấy điện thoại ra , vừa đi về phía cửa vừa gửi cho anh một đoạn tin nhắn thoại, nghiêm túc nói :
“Chúng ta chia tay đi .”
Gửi xong, tôi lại theo thói quen kiểm tra lại đoạn ghi âm.
Dù sao tôi vẫn luôn dùng phần mềm đổi giọng.
Mặc dù trước giờ nó chưa từng xảy ra sai sót, nhưng cẩn thận vẫn hơn.
Nhưng lần này , khi nghe lại đoạn ghi âm mình vừa gửi…
Tôi phát hiện nó không đổi giọng thành công.
Giọng phát ra là giọng thật của tôi .
Hóa ra gói thành viên phần mềm đổi giọng của tôi đã hết hạn.
Tôi vội vàng nhấn giữ khung tin nhắn, chuẩn bị thu hồi rồi gửi lại lần nữa.
Nhưng còn chưa kịp thu hồi.
Chaporia
Bình Luận (0)