Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phía sau đã vang lên chính đoạn ghi âm tôi vừa gửi:
“Chúng ta chia tay đi .”
Tim tôi đập thót một cái.
Tôi lập tức quay đầu nhìn lại .
Chỉ thấy sắc mặt Lục Trì Diễn âm trầm, điện thoại đang phát đoạn ghi âm của tôi , ánh mắt chăm chăm khóa c.h.ặ.t trên người tôi :
“... Thẩm Độ Vi.”
“Tại sao giọng của bạn gái tôi lại giống hệt giọng của cô?”
14
Đám bình luận hoàn toàn ngơ ngác:
【Khoan khoan khoan, chuyện gì đang xảy ra vậy ?】
【Người yêu qua mạng của phản diện chính là nhân vật qua đường này sao ?】
【Thế mà trước đó phản diện còn tự tay bắt nhân vật qua đường đi làm nhục nam chính...】
【Còn hỏi tại sao giọng giống nhau à ? Vì vốn là cùng một người đó, phản diện ơi, anh đúng là hề thật.】
Nhưng lúc này tôi đã chẳng còn tâm trí đâu mà xem đám bình luận chế giễu nữa.
Tôi thật sự không ngờ mình lại bị lộ thân phận đột ngột như vậy .
Nhưng nghĩ kỹ lại .
Tôi cũng đâu có làm chuyện gì có lỗi với Lục Trì Diễn.
Thế là tôi bình tĩnh nói :
“ Đúng vậy , người yêu qua mạng của anh chính là tôi .”
“Lục Trì Diễn, khoảng thời gian này chắc anh cũng thấy tôi rất phiền.”
“Chúng ta chia tay đi .”
Vừa dứt lời.
Hai mắt Lục Trì Diễn lập tức đỏ lên, tiến lên một bước định kéo cổ tay tôi .
Phó Chu chắn trước mặt tôi , lịch sự nói :
“Tổng giám đốc Lục, người ta đã chia tay với anh rồi , mong anh đừng tiếp tục quấy rầy nữa.”
Nghĩ tới những hành động của Phó Chu suốt thời gian qua.
Lục Trì Diễn nghiến răng nghiến lợi nhìn anh :
“Phó Chu, cậu đang cướp người của tôi ?”
Hiếm khi Phó Chu bật cười :
“Sao lại là tôi cướp người của cậu được ?”
“Hôm cậu bỏ t.h.u.ố.c tôi , chẳng phải chính tay cậu đã đẩy cô ấy tới cho tôi sao ?”
15
Những ngày sau đó.
Tôi chặn toàn bộ phương thức liên lạc của Lục Trì Diễn.
Tiếp tục thực tập ở công ty của Phó Chu như bình thường.
Điều hiếm thấy là Lục Trì Diễn lại không tới quấy rầy tôi .
Mãi cho đến một hôm công ty tổ chức liên hoan.
Ở giữa buổi, tôi thấy hơi ngột ngạt nên đi ra khỏi phòng riêng để hít thở.
Khi đi ngang qua một góc đại sảnh.
Tôi lại nghe thấy tiếng rao quen thuộc:
“Trai cơ bụng say rượu cực phẩm đây! Miễn phí 0 đồng, hoàn mỹ không tì vết!”
Tôi : “?”
Tôi nhìn sang phía đó.
Liền phát hiện vệ sĩ đã đổi thành hai người khác.
Còn Lục Trì Diễn thì dựa ở một bên, ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm về phía tôi .
Sau khi nhìn thấy tôi .
Mắt hai vệ sĩ sáng lên, giả vờ hỏi:
“Cô có muốn nhận không ?”
Lục Trì Diễn bước tới một bước, bàn tay nóng hổi nắm lấy cổ tay tôi , thấp giọng gọi:
“Bé yêu, anh cũng bị bỏ t.h.u.ố.c rồi .”
“Em nhận anh đi được không ?”
Tôi : “...............”
Động tĩnh này quá lớn.
Thấy những người khác đều bắt đầu nhìn về phía tôi .
Tôi vừa kinh ngạc vừa thấy vô lý, muốn nhanh ch.óng hất anh ra .
Nhưng Lục Trì Diễn lại bám riết không buông, càng kéo càng c.h.ặ.t.
Tôi hết cách.
Đành đội ánh mắt tò mò của mọi người , nhanh ch.óng kéo anh vào một căn phòng trống gần đó.
Vừa bước vào .
Lục Trì Diễn đã ép tôi vào sát tường.
Tôi cảm nhận được nhiệt độ cơ thể bất thường của anh .
Lúc này mới nhận ra anh vừa rồi không hề nói đùa.
Anh thật sự đã tự bỏ t.h.u.ố.c mình .
Tôi hoàn toàn cạn lời:
“Lục Trì Diễn, anh điên rồi phải không ?”
Lục Trì Diễn cúi người xuống.
Hơi thở nóng bỏng phả bên tai tôi , khàn giọng hỏi:
“Đừng chia tay với anh nữa...”
“Đừng chia tay, được không ?”
Hoàn toàn khác một trời một vực với dáng vẻ trước đây luôn lạnh lùng mỉa mai tôi .
Tôi nhìn anh , nhấn mạnh từng chữ một:
“Không Được.”
Lục Trì Diễn bị thái độ của tôi làm tổn thương, lại nắm lấy tay tôi đặt lên cơ bụng mình :
“Bé yêu, em thử anh đi mà, anh chắc chắn không thua Phó Chu đâu ...”
Tôi thuận thế sờ hai cái, rồi lạnh nhạt nói :
“Ồ, bình thường.”
Khóe mắt Lục Trì Diễn đỏ hoe, kéo tay tôi tiếp tục sờ:
“Vậy chỗ này thì sao ? Chỗ này so với anh ta thế nào?”
Tôi cố tình chọc cho anh khó chịu:
“So với Phó Chu thì kém xa.”
Lục Trì Diễn như sắp vỡ vụn:
“Em thích anh ta đến vậy sao ?!”
“Anh thật sự rất ghen tị... Tại sao trước khi anh gặp được em, anh ta đã trao thân cho em rồi ?”
“Bé yêu, em nhìn anh thêm lần nữa được không ? Anh cũng có thể cho em mà.”
Tôi rút tay về, hỏi ngược lại :
“Lúc tôi thực tập ở công ty anh , chẳng phải anh rất ghét tôi sao ?”
Lục Trì Diễn vội vàng giải thích:
“Là do lúc đó anh quá ngốc. Khi em gửi tin nhắn chào buổi sáng cho anh , anh đã hiểu lầm em, sau đó mới đối xử với em tệ như vậy ...”
Anh có chút hối hận lẩm bẩm:
“Nếu lúc đó anh nhận ra là em sớm hơn, đối xử tốt với em hơn một chút, có phải chúng ta đã không chia tay rồi không ?”
Tôi thở dài, nghiêm túc lắc đầu:
“Lục Trì Diễn, ngay từ lúc đầu, khi tôi bị đưa vào phòng của Phó Chu…”
“Thì chúng ta đã không còn khả năng nào nữa rồi .”
Lời vừa dứt.
Người trước mặt lập tức cứng đờ.
Giống như một bức tượng điêu khắc im lặng.
Rất lâu sau .
Tôi lại nghe anh khó nhọc hỏi:
“Món quà trước đây em nói muốn tặng anh ... là chiếc nhẫn đó sao ?”
Vừa nói , anh vừa nhìn về ngón tay tôi .
Nơi đó giờ trống không .
Tôi gật đầu, thừa nhận:
“ Đúng vậy .”
“ Nhưng anh chê nó quá sơ sài, nên tôi đã vứt đi rồi .”
16
Lục Trì Diễn còn muốn nói gì đó.
Đúng lúc này , cửa phòng bị mở ra .
Ánh sáng từ bên ngoài tràn
vào
.
Phó Chu sải bước tới, kéo Lục Trì Diễn ra :
“Tổng giám đốc Lục, mong anh đừng dây dưa với nhân viên công ty tôi nữa.”
Nói xong, anh quay sang dặn hai vệ sĩ của Lục Trì Diễn ở ngoài cửa:
“Ông chủ các anh bị bệnh thì đưa anh ta đi khám bác sĩ đi .”
Dặn dò xong.
Phó Chu liền dẫn tôi rời đi .
Trên đường quay về phòng tiệc, tôi vẫn cảm ơn anh đã giúp mình thoát khỏi tình huống khó xử.
Phó Chu cụp mắt, nhàn nhạt nói :
“Không cần cảm ơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phan-dien-la-nguoi-yeu-qua-mang-cua-toi/7.html.]
“Dù sao vừa rồi cô cũng khen tôi lợi hại hơn Lục Trì Diễn rất nhiều.”
Tôi : “...”
Tôi chỉ thuận miệng nói để chọc tức Lục Trì Diễn thôi mà!
Rốt cuộc anh đã nghe lén được bao nhiêu vậy ?
Đúng lúc tôi đang cạn lời.
Phó Chu lại nói :
“ Nhưng có một câu cậu ta nói rất có lý.”
“... Câu gì?”
“Thẩm Độ Vi, tôi đã trao thân cho cô rồi .”
“Bây giờ cô cũng không còn bạn trai nữa.”
“Vậy cô có thể chịu trách nhiệm với tôi được không ?”
Đám bình luận đã hoàn toàn tê liệt:
【Rốt cuộc nhân vật qua đường này là thần thánh phương nào vậy ...】
【 Tôi tới xem mở hậu cung cơ mà, sao nam chính lại muốn một đời một kiếp một đôi người thế này !】
【Nghiêm túc mà nói , nhân vật qua đường còn chưa đồng ý với nam chính, nam chính nhiều lắm cũng chỉ là một người theo đuổi thôi.】
Đêm hôm đó.
Tôi không đưa cho Phó Chu một câu trả lời rõ ràng.
Anh cũng không hỏi thêm.
Không bao lâu sau .
Kỳ thực tập ở công ty anh cũng kết thúc.
Sau khi nhận được giấy chứng nhận thực tập.
Cộng thêm thành tích học tập xuất sắc ở trường.
Cuối cùng tôi cũng có thể nộp đơn xin chương trình trao đổi sinh viên ở nước ngoài.
Đó là ngôi trường mà tôi luôn mơ ước.
Chỉ là trước đây tôi quá thiếu tiền.
Chưa từng nghĩ mình có cơ hội ra nước ngoài học tập.
Nhưng bây giờ.
Ngoài tám triệu Phó Chu đưa cho tôi .
Những khoản chuyển tiền lẻ tẻ của Lục Trì Diễn cộng lại cũng đã được hai triệu.
Cuối cùng tôi cũng có thể học những gì mình muốn học.
Không cần cân nhắc đến yếu tố kinh tế nữa.
Mấy ngày sau .
Đơn xin của tôi được thông qua.
Khi Phó Chu biết tin này .
Anh không biểu lộ điều gì đặc biệt, chỉ nói :
“Đến lúc đó tôi đưa cô ra sân bay nhé.”
Tôi không từ chối.
Cũng biết rằng.
Có lẽ sau lần tiễn này , về sau chúng tôi sẽ rất ít khi gặp lại .
Sau khi đặt chân xuống London.
Cuộc sống của tôi dần trở nên bận rộn.
Tôi bận trang trí căn phòng mới.
Làm quen với bạn học mới.
Học những kiến thức mới.
Mọi thứ ở đây đều có sức hấp dẫn đối với tôi .
Ngày thứ ba sau khi tới đây.
Tôi cùng những người bạn mới đi cắm trại.
Kết thúc buổi cắm trại.
Một nam sinh du học người Trung Quốc tên Giang Vũ đưa tôi về.
Giang Vũ đi song song với tôi , đột nhiên “Ồ” một tiếng:
“Tiểu Vi, người kia là ai vậy ?”
Tôi ngẩng đầu lên.
Liền nhìn thấy Phó Chu đang đứng cách đó không xa, mỉm cười nhìn tôi .
Sau khi bước tới gần.
Anh lịch sự chào hỏi Giang Vũ:
“Xin chào, tôi là... bạn của Tiểu Vi.”
Tôi hơi ngạc nhiên:
“Sao anh lại tới đây?”
Phó Chu tự nhiên đáp:
“Tới đây công tác.”
“Tiện thể ghé thăm cô.”
Sau khi Giang Vũ rời đi .
Anh lại hỏi:
“Nhà cửa sắp xếp xong hết chưa ? Có cần tôi tới giúp gì không ?”
Tôi lắc đầu, thành thật nói :
“Dọn dẹp xong hết rồi , không có gì cần giúp cả.”
Anh im lặng hai giây.
Cuối cùng chỉ đành nói :
“... Khách sạn của tôi vẫn chưa đặt xong.”
“ Tôi có thể tới nhà cô nghỉ tạm một lát được không ?”
Tôi hơi khó hiểu.
Người như Phó Chu đi công tác mà lại không có ai sắp xếp vé máy bay với khách sạn sao ?
Về sau .
Phó Chu bắt đầu thường xuyên “ đi công tác” tới London.
Cho dù có chậm hiểu đến đâu .
Tôi cũng nhận ra ý đồ của anh .
Sau khi bị tôi chỉ thẳng ra .
Anh gật đầu, thẳng thắn thừa nhận:
“Vậy nên, Tiểu Vi.”
“Cô có thể cho tôi một cơ hội theo đuổi cô được không ?”
Tôi hỏi ngược lại :
“Anh bay đi bay lại giữa London và trong nước, không thấy phiền sao ?”
Anh nhìn tôi đầy mong đợi:
“ Nhưng nếu anh không tới thường xuyên.”
“Lỡ như cô lại có bạn trai mới thì phải làm sao ?”
17
Cuộc sống sau đó của tôi ngày càng phong phú và trọn vẹn.
Cùng giáo sư làm dự án.
Cùng bạn bè tụ tập ăn uống.
Thỉnh thoảng khi Phó Chu tới, anh lại đưa tôi đi du lịch khắp nơi.
Một tháng sau .
Đám bạn đang ở nhà tôi chuẩn bị nguyên liệu ăn lẩu.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa:
“Thưa cô, có chuyển phát nhanh của cô.”
Tôi đi ra nhận.
Không nhớ mình đã mua thứ gì.
Nhưng trên kiện hàng đúng là tên của tôi .
Thế là tôi trực tiếp mở ra .
Bên trong là một chiếc hộp được đóng gói rất tinh xảo.
Sau khi mở nắp.
Một chiếc nhẫn bạc sang trọng mà kín đáo nằm lặng lẽ bên trong.
Nó cực kỳ giống với chiếc nhẫn tôi từng đeo trước đây.
Tôi nhìn nó.
Hiếm hoi ngẩn người mất hai giây.
Cảm giác như đã qua một đời.
Phía bên kia là tiếng cười đùa của bạn bè.
Cùng hương thơm của nồi lẩu đang sôi.
Trong bếp.
Bạn tôi vẫn cười đùa gọi với ra :
“Tiểu Vi đi đâu thế?”
“Ơ? Ai tặng quà cho cậu vậy ?”
Tôi đóng nắp hộp lại .
Rồi quay về nhập hội cùng mọi người đang chuẩn bị nguyên liệu ăn lẩu.
Thuận miệng đáp:
“Không có gì.”
“Chỉ là một người không quan trọng thôi.”
— Hết —
Chaporia
Bình Luận (0)