TÍCH HÀ/Chương 1C. 1
20px

Tạ Lệnh Tắc cả đời quang minh lỗi lạc, thanh danh không một tì vết, quyền khuynh triều dã, địa vị dưới một người trên vạn người .

 

Vết nhơ duy nhất trong đời hắn chính là năm ấy mềm lòng cưới một kẻ ngốc như ta làm đương gia chủ mẫu.

 

Khiến gia trạch không ngày nào yên ổn , chuyện cười liên tiếp truyền ra ngoài.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Trước lúc lâm chung, Tạ Lệnh Tắc để lại cho ta hai câu.

 

Một câu là: “Tiểu Hà, ta mệt rồi .”

 

Câu còn lại là: “Nếu có kiếp sau , đừng gả cho ta nữa.”

 

Vì thế, ông trời cho ta sống lại một đời.

 

Trên đường lên kinh thành nương nhờ Tạ phủ.

 

Ta nghe nói thế t.ử phủ Đoan Vương bệnh nặng, đang muốn tìm một cô nương xung hỷ, treo thưởng ngàn lượng bạc.

 

Ta không chút do dự mà bán chính mình .

 

1

 

“Nghe nói vị thế t.ử phủ Đoan Vương kia tính tình hỉ nộ thất thường, hành sự quái gở, là kẻ ăn thịt người không nhả xương…”

 

Có một vị đại nương thấy ta tuổi còn nhỏ liền kéo tay ta , lén lút khuyên nhủ.

 

“Ngươi tưởng số bạc xung hỷ ấy dễ lấy lắm sao ?”

 

“Ngươi còn trẻ, giữ mạng mới là điều quan trọng.”

 

Đại nương có lòng tốt , lải nhải khuyên ta rất nhiều điều.

 

Ta lặng im nghe hết.

 

Cuối cùng vẫn nghiêm túc đáp:

 

“Ta vẫn phải đi .”

 

Bởi vì ta không thể đến Tạ gia nữa.

 

A nương ta từng cứu Tạ phu nhân một mạng.

 

Hai người kết nghĩa kim lan, còn định hôn ước cho con từ trong bụng mẹ .

 

Nhưng khi ấy , chẳng ai ngờ được một người thông tuệ như A nương lại sinh ra một nữ nhi ngu độn như ta .

 

Kiếp trước , sau khi A nương qua đời, ta lên kinh thành nương nhờ Tạ gia.

 

Tạ Lệnh Tắc đối đãi với ta chu đáo.

 

Mọi chuyện đều sắp xếp thỏa đáng, chưa từng chậm trễ hay bạc đãi ta nửa phần.

 

Nhưng ta nhìn ra được , đối với cuộc hôn sự này , hắn vẫn có chút do dự.

 

Dù sao cũng chẳng ai muốn cưới một kẻ ngốc làm đương gia chủ mẫu.

 

Ta rất hiểu điều đó.

 

Vì thế ta từng nói với Tạ Lệnh Tắc rằng hắn không cần cưới ta .

 

Chỉ cần cho ta một mảnh đất và ít bạc, ta cũng có thể tự nuôi sống mình .

 

Nhưng ta không ngờ kẻ thù chính trị của hắn lại lợi dụng ta để hãm hại hắn .

 

Đêm Trung thu.

 

Trên đường trở về phòng, ta bị người ta đ.á.n.h ngất.

 

Đến khi tỉnh lại , ta đã nằm trên giường của Tạ Lệnh Tắc.

 

Trên người không một mảnh vải.

 

Ta nhìn thấy hắn cau mày.

 

“Ngươi sao lại …”

 

Lời còn chưa dứt.

 

Cửa phòng đã bị người bên ngoài đạp tung.

 

Ánh trăng soi rõ gương mặt kinh ngạc của các vị khách.

 

Ta sợ đến bật khóc .

 

Tạ Lệnh Tắc lúc ấy mới kịp phản ứng.

 

Vội vàng cởi ngoại bào phủ lên người ta .

 

Nhưng …tất cả đã quá muộn.

 

Danh tiết của ta bị hủy sạch chỉ sau một đêm ấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tich-ha/chuong-1.html.]

 

Cuối cùng Tạ Lệnh Tắc vẫn cưới ta .

 

Hắn đối xử với ta rất tốt .

 

Ta gây họa, hắn thay ta thu dọn.

 

Ta lỡ lời, hắn thay ta giảng hòa.

 

Đám hạ nhân sau lưng thường nói xấu ta cũng là hắn đứng ra che chở, không cho bất kỳ ai khinh thường ta .

 

Ta từng lén hỏi hắn :

 

“Tạ Lệnh Tắc, vì sao chàng lại đối xử tốt với ta như vậy ?”

 

Hắn đáp: “Ta không muốn nhìn thấy nàng khóc .”

 

Thế nhưng lòng người , ân tình và sự thương xót đều là những thứ sẽ hao mòn theo năm tháng.

 

Một Tạ Lệnh Tắc tốt đẹp như vậy .

 

Rốt cuộc cũng vào một ngày nào đó rất lâu sau này .

 

Cảm thấy chán ghét người thê t.ử vụng về của mình .

 

Ta đã rất cố gắng học cách trở thành Tạ phu nhân.

 

Nhưng học suốt nhiều năm vẫn chưa thể làm đủ tốt , cho dù đã luyện tập vô số lần .

 

Mỗi khi dự tiệc.

 

Chỉ cần đối diện với ánh mắt của mọi người , đầu óc ta lập tức trống rỗng.

 

Không phải quên lời thì cũng là nói sai.

 

Các quý phụ trong kinh thành đều cười nhạo ta .

 

Sau lưng nói ta không lên được mặt bàn.

 

Nhưng Tạ Lệnh Tắc chưa từng trách cứ ta .

 

Cho đến một ngày nọ, trong buổi tiệc thưởng hoa, ta cứu được tiểu quận chúa bị rơi xuống nước, còn được Trưởng công chúa khen ngợi.

 

Ta vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy đến thư phòng tìm Tạ Lệnh Tắc để kể công.

 

Không ngờ lại nghe thấy tiếng nói bên trong.

 

“Lệnh Tắc, chẳng lẽ ngươi thật sự định sống như vậy cả đời sao ?”

 

Người lên tiếng là bằng hữu của hắn .

 

Trong phòng yên lặng một lúc.

 

Sau đó, Tạ Lệnh Tắc nói :

 

“Nàng vì ta mà mất đi danh tiết.”

 

“Ta đã cưới nàng thì tất sẽ bảo vệ nàng chu toàn .”

 

Người bằng hữu kia thở dài.

 

“Ta đâu có nói chuyện đó.”

 

“Ta chỉ muốn hỏi ngươi, trong lòng ngươi thật sự không có lấy nửa phần không cam tâm sao ?”

 

“Nếu không phải nàng ấy mang ơn ép cưới, người vốn nên thành thân với ngươi là…”

 

Những lời phía sau bị Tạ Lệnh Tắc cắt ngang.

 

Người vốn nên gả cho hắn là ai đây?

 

Rất nhanh sau đó, ta đã gặp được nàng.

 

Trong yến tiệc mùa xuân.

 

Nha hoàn lén chỉ cho ta nhận người .

 

“Đó là Đại cô nương Lục phủ, Lục Minh Uyển.”

 

Ta gật đầu.

 

Quả là một cái tên rất hay .

 

Về sau nghe mọi người trò chuyện, cười nói ta mới dần hiểu ra nàng và Tạ Lệnh Tắc là thanh mai trúc mã nhiều năm.

 

Nàng lại mang danh tài nữ số một kinh thành.

 

Trước khi ta bước chân vào Tạ gia, nàng vốn là người mà ai cũng ngầm hiểu sẽ trở thành Tạ phu nhân đời tiếp theo.

 

Trong bữa tiệc, không biết là ai bỗng cười nói một câu.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...