TÍCH HÀ/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Nhắc mới nhớ, sao Lục cô nương vẫn chưa bàn chuyện hôn sự? Nghe nói bà mối tới cửa, sắp đạp nát cả bậc thềm rồi .”

 

Lục Minh Uyển cũng không hề tức giận.

 

Nàng hào phóng đáp:

 

“Hôn nhân đại sự vốn không đến lượt ta quyết định. Chỉ là thuở nhỏ ta từng gặp một người . Từ đó về sau liền cảm thấy, nếu không thể gả cho người như vậy , gả cho ai cũng chẳng còn ý nghĩa nữa.”

 

Lời này vừa dứt.

 

Có người cười đầy ẩn ý.

 

“Nếu người đó đã có thê t.ử rồi thì sao ?”

 

Lục Minh Uyển khựng lại trong thoáng chốc.

 

Giọng nói cũng nhẹ đi vài phần.

 

“Vậy thì cả đời không gả.”

 

Mọi người nhìn nhau , trong lòng đều đã hiểu.

 

Không khỏi đồng loạt thở dài.

 

Tạ Lệnh Tắc cụp mắt, không nói một lời.

 

Ta bỗng thấy vô cùng khó xử.

 

Thì ra trong mắt người đời, người thê t.ử vốn nên thuộc về Tạ Lệnh Tắc là như vậy .

 

Thông tuệ, xinh đẹp , môn đăng hộ đối.

 

Có thể sánh vai đứng cạnh hắn .

 

Không giống như ta , đến cả những lời bóng gió trong câu chuyện của người khác cũng chẳng hiểu nổi.

 

Ta buồn suốt cả ngày.

 

Đến tối vẫn không nhịn được mà hỏi Tạ Lệnh Tắc:

 

“Chàng có từng hối hận vì đã cưới ta không ?”

 

Trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh.

 

Qua rất lâu, hắn mới lên tiếng:

 

“Đừng suy nghĩ lung tung.”

 

Nhưng vào khoảnh khắc ấy , ta vẫn biết được đáp án.

 

 

Mười năm sau khi gả vào Tạ gia, ta vẫn không có con.

 

Mỗi dịp năm mới, người của các chi thứ trong Tạ gia đều dẫn con cái đến chúc Tết Tạ Lệnh Tắc.

 

Ta rất thích những đứa trẻ ấy .

 

Chúng mặc áo đỏ mới may.

 

Đứa nào cũng trắng trẻo đáng yêu như những tiểu tiên đồng bước ra từ tranh vẽ.

 

Sau khi chúng rời đi , ta lại buồn rất lâu.

 

Ta cũng muốn có một đứa con của riêng mình .

 

Nhưng bụng ta chưa từng có động tĩnh.

 

Sau mỗi lần viên phòng.

 

Tạ Lệnh Tắc đều sai người mang tới một bát t.h.u.ố.c đắng cho ta uống.

 

Ban đầu ta cũng từng nghi ngờ, nhưng hắn nói uống vào sẽ tốt hơn.

 

Tốt hơn là thế nào?

 

Có phải sẽ trở nên thông minh hơn không ?

 

Vì vậy lần nào ta cũng uống sạch sẽ, đến một giọt cũng không chừa lại .

 

Ta nghĩ, nếu mình có thể thông minh hơn một chút thì sẽ giúp hắn chia sẻ ưu phiền, sẽ không khiến hắn mất mặt nữa.

 

Như vậy …liệu Tạ Lệnh Tắc có thích ta hơn một chút không ?

 

Về sau ta mới biết hắn đã lừa ta .

 

Đó là t.h.u.ố.c tránh thai.

 

Ta đau lòng chất vấn Tạ Lệnh Tắc, nhưng hắn lại nói hắn không thích trẻ con.

 

Hắn nói dối.

 

Mỗi lần đám trẻ của các chi thứ tới chúc Tết.

 

Rõ ràng hắn cũng giống như ta , nhìn chúng không chớp mắt.

 

Có lẽ…Tạ Lệnh Tắc không phải không thích trẻ con, chỉ là không thích những đứa trẻ giống ta .

 

Vụng về, ngu ngốc, không thể mang ra gặp người .

 

Cho nên đời này , ta không thể đến Tạ gia nữa.

 

Ta không muốn khiến Tạ Lệnh Tắc khó xử thêm lần nào nữa.

 

 

Vị thế t.ử phủ Đoan Vương rất tốt .

 

Mệnh hắn ngắn, chắc có lẽ còn chưa kịp chán ghét ta thì đã c.h.ế.t rồi .

 

Quản sự vương phủ vô cùng vui mừng.

 

Bởi bát tự của ta cực kỳ vượng thế t.ử.

 

Ngay ngày hôm sau , ta đã được khiêng vào phủ Đoan Vương.

 

Trong phòng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c.

 

Vị thế t.ử hung thần ác sát trong lời đồn đang tựa bên giường.

 

Thấy mặt ta trắng bệch.

 

Hắn hứng thú hỏi: “Sợ thành thế này , bên ngoài lại đồn ta điều gì rồi ?”

 

Ta run lên

 

“Bọn họ… bọn họ nói ngươi ăn thịt trẻ con.”

 

Tiêu Cảnh Chi tức đến bật cười .

 

“Thế mà ngươi vẫn dám gả vào đây?”

 

Ta nhỏ giọng đáp: “Tiền thưởng rất nhiều.

 

Tiêu Cảnh Chi: “…”

 

Hắn nhìn ta , bỗng nghiến răng đầy âm u.

 

“Thật ra bọn họ nói cũng không sai.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tich-ha/chuong-2.html.]

“Ta thích ăn nhất loại tiểu cô nương tham tiền như ngươi.”

 

Ta lập tức nhắm c.h.ặ.t mắt rồi ngẩng cổ lên.

 

“Vậy… vậy ngươi ăn đi .”

 

Đã nhận tiền của người ta thì phải thay người ta giải quyết phiền phức.

 

Khi A nương bệnh nặng.

 

Trong nhà đã vay rất nhiều tiền để mua t.h.u.ố.c, hiện vẫn chưa trả hết.

 

Cho nên vừa nhận được bạc, ta đã gửi hết về nhà.

 

Bây giờ muốn đổi ý cũng không kịp nữa rồi .

 

Trong phòng bỗng yên lặng, Tiêu Cảnh Chi hỏi bằng giọng kỳ quái:

 

“Ngươi làm gì vậy ?”

 

Ta không dám mở mắt.

 

Vẫn cứng đờ ngẩng cổ.

 

“Một ngàn lượng bạc ta tiêu hết rồi , không trả lại cho ngươi được .”

 

Một khoảng lặng rất dài, rất rất dài.

 

Sau đó.

 

Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng thở dài.

 

Tiêu Cảnh Chi gõ nhẹ lên trán ta .

 

“Ngốc.”

 

“Ai nói muốn ăn ngươi?”

 

Ta ngẩn người .

 

“ Nhưng vừa rồi ngươi nói …”

 

Tiêu Cảnh Chi tỏ vẻ ghét bỏ.

 

“Gầy thế này , có gì ngon mà ăn.”

 

Hắn ngáp một cái.

 

Rúc lại vào chăn, giống hệt một con mèo lớn lười biếng.

 

“Diệp thúc, đưa nàng đi ăn cơm.”

 

“Nuôi cho tròn trịa một chút.”

 

 

Khi Tạ Lệnh Tắc trở về phủ, trời đã ngả tối.

 

Quản sự bước tới đón.

 

“Đại công t.ử, người được phái ra ngoài thành đón người đã trở về rồi .”

 

Mấy ngày trước , trong phủ nhận được một bức thư.

 

Là do vị khuê trung mật hữu của mẫu thân quá cố của hắn gửi tới.

 

Trong thư nói mình bệnh nặng quấn thân , không còn sống được bao lâu.

 

Trong nhà chỉ còn lại một tiểu nữ nhi tên là Tích Hà.

 

Từng có hôn ước từ thuở nhỏ với hắn .

 

Nay khẩn cầu Tạ gia niệm tình cũ, chiếu cố đôi phần.

 

Lão phu nhân đọc thư xong.

 

Thở dài rất lâu.

 

Chỉ nói trước hết đón người về phủ an trí.

 

Tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện hôn ước.

 

Tạ Lệnh Tắc thuận miệng hỏi:

 

“Đã sắp xếp ổn thỏa chưa ?”

 

Quản sự hạ giọng đáp:

 

“Người ở dịch quán nói rằng, Tích Hà cô nương vốn đang trên đường tới Tạ phủ.”

 

“ Nhưng đi được nửa đường, chẳng hiểu sao lại đổi ý, sau đó không thấy người đâu nữa.”

 

Tạ Lệnh Tắc khẽ cau mày.

 

“Đi rồi ?”

 

“Vâng.”

 

Quản sự đáp.

 

“Còn để lại một tờ giấy.”

 

[Kính gửi công t.ử, đa tạ ân tình năm xưa. Hôn ước từ nay hủy bỏ, xin chớ bận lòng. Tích Hà kính b.út.]

 

Tạ Lệnh Tắc rất lâu không nói gì.

 

Một cô nương thân cô thế cô lên kinh, không nơi nương tựa.

 

Lại lặng lẽ hủy hôn rồi bỏ đi .

 

Quả thực quá hoang đường.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Hắn đưa tay day nhẹ mi tâm.

 

Đúng là khiến người khác chẳng thể yên lòng.

 

“Tiếp tục phái người đi tìm.”

 

Trong lòng hắn bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

 

Chẳng lẽ… đã bị người ta lừa mất rồi ?

 

 

Chớp mắt đã đến Tết Thượng Nguyên.

 

Trên đường dài mười dặm, đèn đuốc sáng rực như ban ngày.

 

Trái ngược với cảnh tượng ấy .

 

Phủ Đoan Vương lại yên tĩnh như một vũng nước c.h.ế.t.

 

Tiêu Cảnh Chi đang mang bệnh.

 

Những năm trước , loại náo nhiệt này vốn chẳng liên quan gì tới hắn .

 

Nhưng năm nay thì khác, ta lén tránh đám nha hoàn và Diệp thúc quản sự.

 

Âm thầm đưa Tiêu Cảnh Chi ra ngoài.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...