TÍCH HÀ/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Vì thế, ta nhờ Diệp thúc giúp đỡ.

 

Ông làm việc rất nhanh nhẹn.

 

Ngày hôm sau đã tìm được cách.

 

Nói rằng có một cô nương họ Thẩm là cháu gái xa của ông.

 

Hiện đang ở nhờ nhà ngoại tại kinh thành.

 

Vốn cũng định tham dự yến tiệc.

 

Nhưng mấy hôm trước lại đổ bệnh, không thể đi .

 

“Nếu Thế t.ử phi muốn tham dự, có thể dùng thiệp của nàng ấy .”

 

Ta gật đầu.

 

Đội mũ sa, ôm đàn rồi lên đường.

 

Chỉ là vừa ngồi xuống, ta đã biết người được Trưởng công chúa mời tới chấm điểm cầm nghệ là ai.

 

Tạ Lệnh Tắc vận bạch y như tuyết đang cúi đầu uống trà .

 

Ta lập tức quay mặt đi .

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Bên cạnh, các quý nữ đang thì thầm bàn tán.

 

“Sao Tạ công t.ử lại tới đây?”

 

“Xưa nay hắn đâu thích những nơi náo nhiệt thế này .”

 

“Ngươi không biết sao ? Tạ công t.ử vẫn luôn nhớ mãi cô nương đ.á.n.h đàn trên đài cao lần trước , tìm nàng ấy rất lâu rồi .”

 

Ta siết c.h.ặ.t cây đàn trong lòng.

 

Trong lòng nhất thời chẳng rõ là tư vị gì.

 

Đêm đó, ta hoảng hốt bỏ chạy.

 

Theo tính cách của Tạ Lệnh Tắc.

 

Hắn vốn không nên tiếp tục dây dưa mới phải .

 

Vậy hành động ở kiếp này là có ý gì?

 

Ta rất sợ bị hắn nhận ra .

 

Nếu có thể, ta hy vọng đời này sẽ không còn bất cứ dây dưa nào với hắn nữa.

 

Nhưng Tiêu Cảnh Chi vẫn đang hôn mê.

 

Đóa tuyết liên kia có lẽ sẽ khiến hắn đỡ hơn một chút.

 

Cho nên lần này , ta không đàn khúc nhạc của đêm Thượng Nguyên nữa mà đổi sang một khúc khác.

 

Khi âm cuối cùng hạ xuống.

 

Cả sảnh đường lặng ngắt.

 

Thắng bại đã rõ.

 

Ta nhận được tuyết liên.

 

Tạ ân xong liền vội vã cáo lui.

 

Bước ra khỏi hoa sảnh, đi xuyên qua hành lang.

 

Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

 

“Thẩm cô nương, xin chờ một chút.”

 

Ta đi càng nhanh, hắn càng đuổi sát phía sau .

 

Hành lang sắp hết, phía trước là cửa ngách.

 

Đúng lúc ấy , người phía sau cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

 

Đưa tay kéo lấy cổ tay ta .

 

Toàn thân ta cứng đờ.

 

Kiếp trước hắn chưa từng chủ động nắm tay ta .

 

Luôn là ta dè dặt kéo tay áo hắn .

 

Rồi hắn lặng lẽ tránh đi .

 

“Người đ.á.n.h đàn trên đài cao đêm Thượng Nguyên là nàng.”

 

“Nàng… vì sao cứ tránh mặt ta ?”

 

“Nàng sợ ta sao ?”

 

Vị đại công t.ử Tạ gia quang phong tễ nguyệt.

 

Lần đầu tiên mất bình tĩnh đến vậy .

 

Cuối cùng ta cũng xoay người lại .

 

“Chỉ là một khúc nhạc bình thường.”

 

“Không đáng để công t.ử nhớ mãi như vậy .”

 

Thật ra ta có rất nhiều rất nhiều điều muốn nói .

 

Khúc nhạc ấy là vì ngươi mà học.

 

Khi đó, điều ta mong cầu chẳng nhiều, chỉ là muốn ngươi thích ta thêm một chút.

 

Thế nhưng hai kiếp người , ta lại một lần nữa gảy lên khúc nhạc ấy .

 

Mà lần đầu tiên ngươi nghe thấy lại không phải là vì ngươi.

 

Ta chỉ muốn giành được chiếc hoa đăng kia .

 

Một chiếc hoa đăng rất đẹp .

 

Sáng hơn cả ánh trăng.

 

Đó là phần thưởng ông trời dành cho đứa trẻ ngốc.

 

Nhưng lời đến bên môi, ta lại giãy khỏi tay hắn .

 

Chỉ khẽ nói : “Xin công t.ử tự trọng.”

 

Đúng lúc ấy .

 

Một cơn gió chẳng biết từ đâu thổi tới.

 

Hất tung lớp sa trắng nơi vành mũ.

 

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau .

 

Ta nhìn thấy trong mắt hắn có hình bóng mình và cả giọt nước mắt lăn dài trên má.

 

 

Khi trở về vương phủ.

 

Trời đã tối.

 

Ta giao tuyết liên cho Diệp thúc rồi vào phòng trông nom Tiêu Cảnh Chi.

 

Không biết đã bao lâu trôi qua.

 

Trong lúc mơ màng.

 

Ta cảm giác có người đang kéo dây buộc tóc của mình .

 

Ngẩng đầu lên liền đối diện với đôi mắt hồ ly của Tiêu Cảnh Chi.

 

“Khóc rồi à .”

 

Hắn đưa tay ấn nhẹ lên mí mắt ta .

 

Lười biếng nói :

 

“Ai bắt nạt ngươi?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tich-ha/chuong-4.html.]

“Bây giờ có thể cáo trạng rồi .”

 

Bộ dạng như chẳng có chuyện gì xảy ra .

 

Tựa như người hôn mê nửa tháng qua không phải hắn .

 

Ta hung hăng trừng mắt nhìn hắn , nhưng nước mắt lại rơi xuống từng giọt lớn.

 

Bao nhiêu lo lắng và sợ hãi những ngày qua.

 

Cuối cùng cũng vỡ òa vào lúc này .

 

Tiêu Cảnh Chi “ôi chao” một tiếng.

 

Đưa tay định hứng lấy nước mắt của ta .

 

Ta gạt tay hắn ra .

 

Lại sợ lỡ tay làm hắn đau.

 

Cuối cùng chỉ ôm lấy tay hắn mà khóc lớn.

 

“Ngươi không được c.h.ế.t!”

 

“… Ngốc.”

 

Hắn cười đầy thờ ơ.

 

“Bản thế t.ử thần thông quảng đại.”

 

“Đâu dễ c.h.ế.t như vậy .”

 

Ta chợt nhớ tới khoảng thời gian mới gả cho hắn .

 

Lúc đó.

 

Ta rất sợ hắn .

 

Sợ mình vụng về ngốc nghếch khiến hắn chán ghét.

 

Cho nên lúc nào cũng cẩn thận hơn người khác.

 

Mới vào phủ được vài ngày.

 

Diệp thúc bảo ta học cách gắp thức ăn cho Tiêu Cảnh Chi.

 

Nghe nói hắn rất kén ăn.

 

Ta làm hẳn ba trang giấy ghi chép.

 

Nhưng đến bữa cơm.

 

Nghĩ tới sở thích, kiêng kỵ của hắn cùng những lời dặn của Diệp thúc.

 

Chọn tới chọn lui, cuối cùng chỉ gắp cho hắn một đũa rau xanh.

 

Ta căng thẳng giải thích:

 

“Diệp thúc nói phải ăn thanh đạm.”

 

Tiêu Cảnh Chi nhìn đống rau xanh trong bát, im lặng ăn hết.

 

Rồi hất cằm ra hiệu cho ta tiếp tục.

 

Ta do dự một lát, lại gắp cho hắn một miếng bí đao hấp mềm.

 

Hắn lại ăn.

 

Mắt ta sáng lên.

 

Gan cũng lớn hơn một chút.

 

Vui vẻ tiếp tục lựa thức ăn.

 

“Vậy… mướp thì sao ?”

 

“Ừ.”

 

“Rau diếp thì sao ?”

 

“Ừ.”

 

“Bí ngòi thì sao ?”

 

“… Nàng gắp cái gì thì ta ăn cái đó.”

 

Về sau hắn chẳng để ta gắp nữa mà kéo ta ngồi xuống bên cạnh.

 

Rồi chất đầy đồ ăn trong bát ta thành một ngọn núi nhỏ.

 

“Tự ăn đi .”

 

Ta vui vẻ ăn hết một viên đầu sư t.ử thật to.

 

Lúc ấy mới phát hiện sau cả bữa cơm, sắc mặt Tiêu Cảnh Chi đã xanh chẳng khác gì đống rau trong bát.

 

Ta chậm chạp nhận ra , hình như mình lại làm hỏng việc rồi .

 

“Lại nghĩ linh tinh gì nữa?”

 

Tiêu Cảnh Chi gắp một cái há cảo tôm vào bát ta .

 

Ta chớp chớp mắt.

 

Nhưng dường như… cho dù làm hỏng việc cũng chẳng sao cả.

 

 

“Vì sao lại khóc nữa rồi ?”

 

Giọng nói của Tiêu Cảnh Chi kéo ta ra khỏi dòng hồi tưởng.

 

Ta cố chấp lặp lại :

 

“Ngươi đừng c.h.ế.t, Tiêu Cảnh Chi.”

 

Ông trời.

 

Ông trời ơi.

 

Kiếp này ta không tham lam nữa.

 

Ta chỉ mong người trước mắt có thể sống lâu thêm một chút.

 

Cho dù một ngày nào đó hắn cảm thấy chán ghét ta cũng không sao cả.

 

Tiêu Cảnh Chi cúi mắt nhìn ta .

 

Im lặng rất lâu.

 

Cuối cùng vẫn chịu thua.

 

“Được rồi .”

 

“Ta sẽ cố hết sức.”

 

Đầu ngón tay hắn khẽ lau đi nước mắt trên má ta .

 

Một lúc lâu sau mới khẽ thở dài.

 

“Đừng khóc nữa.”

 

 

Vài tháng sau .

 

Tiêu Cảnh Chi kế thừa tước vị.

 

Phong địa ở Giang Nam, cách kinh thành ngàn dặm.

 

Hắn chủ động xin trở về phong địa dưỡng bệnh.

 

Hoàng thượng chuẩn tấu.

 

Trước ngày rời kinh.

 

Vừa khéo gặp dịp Trung thu cung yến.

 

Nam nữ ngồi riêng.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...