Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tiêu Cảnh Chi lải nhải dặn dò ta :
“Muốn kết giao bằng hữu thì kết giao.”
“Không muốn kết giao thì ăn nhiều một chút.”
“Ai dám nói xấu ngươi, bắt nạt ngươi.”
“Cứ ghi nhớ trước .”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Ta sẽ thay ngươi xử lý.”
Hắn móc lấy ngón út của ta .
Khẽ lắc lắc.
“Đợi ta tới đón ngươi.”
Mặt ta hơi nóng lên, ra sức gật đầu.
“Ừ!”
Tiệc đã qua nửa.
Ta lấy cớ thay y phục rồi rời khỏi chỗ ngồi .
Trong sân có một cây quế, hoa nở rực rỡ.
Từ trong điện ta đã ngửi thấy hương thơm.
Không biết Tiêu Cảnh Chi có ngửi thấy hay không .
Ta nghĩ ngợi rồi kiễng chân bẻ một cành định mang về cho hắn .
Nhưng vừa xoay người đã nhìn thấy một bóng người đứng phía sau .
“Lâu rồi không gặp.”
Là Tạ Lệnh Tắc.
Trông hắn gầy đi hơn lần gặp ở yến tiệc quý nữ trước đó.
“Ít hôm trước .”
“Ta đã tới Tôn phủ ở thành nam một chuyến.”
Hắn dừng lại một lát, giọng nói cũng nhẹ đi .
“Ta mang theo ba mươi xe sính lễ…”
“Tôn phủ lại nói , trước ngày diễn ra yến tiệc quý nữ, biểu tiểu thư đã đổ bệnh, trở về quê cũ rồi .”
Trong sân nổi lên một trận gió, Tạ Lệnh Tắc khẽ nói :
“Cô nương, vì sao cứ che giấu thân phận như vậy ?”
Ta im lặng rất lâu.
“Ngươi không phải muốn biết ta là ai sao ?”
“Ta tên là Tống Tích Hà.”
Đó là một cái tên rất quen thuộc.
Nhưng nhất thời Tạ Lệnh Tắc vẫn chưa nhớ ra .
Hắn nhìn ta đầy ngỡ ngàng.
Bỗng nhiên đồng t.ử hắn co rút lại .
“Là nàng?”
Tạ Lệnh Tắc kinh ngạc đến thất thần.
“Nàng… không giống như trong lời đồn.”
“Tiếng đàn của nàng… rất hay .”
Khoảnh khắc ấy ta muốn khóc , cũng muốn cười , nhưng số mệnh vốn là như vậy .
Đã quá muộn rồi .
“Bởi vì ta đã học rất lâu, rất lâu.”
Vào những năm tháng của kiếp trước , khi ta còn yêu ngươi đến thế.
Tạ Lệnh Tắc trông vô cùng đau khổ.
“Ta không muốn hủy hôn.”
“Có phải ta đã làm sai điều gì không ?”
“Nàng nói cho ta biết đi , ta đều sẽ sửa.”
“Nàng có thể… suy nghĩ lại về ta được không ?”
Đúng lúc ấy , phía sau vang lên một giọng nói nhàn nhạt.
“Tạ đại nhân, nội t.ử tuổi còn nhỏ, không quen nói chuyện với ngoại nam.”
“Ngài dọa nàng ấy rồi .”
Nói xong hắn quay sang nhìn ta .
Ánh mắt dịu dàng vô cùng.
“Khanh Khanh, lại đây.”
Ta ngẩn người , ghé lại gần, nhỏ giọng nói :
“Ta không phải tên là Khanh Khanh, ta tên là Tống Tích Hà.”
Tiêu Cảnh Chi im lặng: “…”
Tiêu Cảnh Chi đưa tay đỡ trán.
“Đó là cách gọi thân mật.”
Hắn kiên nhẫn giải thích.
“Ví dụ như nàng cũng có thể gọi ta là Khanh Khanh.”
Ta suy nghĩ một lúc, có chút chần chừ.
“Khanh Khanh?”
Mỗi lần ta nói một câu, sắc mặt Tạ Lệnh Tắc lại tái đi một phần.
Đến cuối cùng, khi nghe thấy tiếng “Khanh Khanh” của ta .
Cả người hắn vậy mà run lên.
Tiêu Cảnh Chi lại chẳng hề nhận ra , hắn cong mắt cười .
“Ta đây.”
…
Trong rất nhiều ngày sau đó.
Tạ Lệnh Tắc tự nhốt mình trong phòng.
Uống rượu đến say khướt.
Cô nương mà hắn nhất kiến chung tình lại chính là vị hôn thê năm xưa của mình .
Tạ Lệnh Tắc
không
thể nào hiểu nổi.
Vì sao Tống Tích Hà thà gả cho một kẻ bệnh tật cũng không muốn gả cho hắn .
Hắn không cam lòng.
Rõ ràng người có hôn ước với nàng là hắn .
Tống Tích Hà vốn nên là thê t.ử của hắn .
Thế rồi trong cơn nửa tỉnh nửa say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tich-ha/chuong-5.html.]
Tạ Lệnh Tắc mơ một giấc mộng thật dài.
Mở đầu giấc mộng là khắp nơi treo đầy dải lụa đỏ.
Đèn đuốc sáng như ban ngày.
Hắn vén khăn hỷ.
Nhìn thấy Tống Tích Hà khóc đến ướt đẫm khuôn mặt.
“Tạ Lệnh Tắc, vì sao chàng lại cưới ta ?”
Hắn đáp:
“Ta không muốn nhìn thấy nàng khóc .”
Thế nhưng.
Một giấc mộng kéo dài ba mươi năm.
Chính hắn trong giấc mộng ấy cuối cùng vẫn thất hứa.
Nước mắt của Tống Tích Hà hết lần này đến lần khác rơi xuống.
Hắn cho nàng rất nhiều thứ.
Danh phận.
Thể diện.
Một cuộc sống áo cơm không lo.
Duy chỉ không cho nàng tình yêu.
Tiểu Hà rực rỡ tươi sáng như vậy , cuối cùng vẫn bị nhốt trong hậu viện, dần dần héo úa.
Đến cuối giấc mộng, tóc hắn đã bạc trắng.
Nàng cũng không còn trẻ nữa.
Nửa đời phu thê.
Trách nhiệm đã trở thành gánh nặng.
Trước lúc c.h.ế.t, hắn chỉ cảm thấy mệt mỏi.
“Tiểu Hà, ta mệt rồi .”
“Kiếp sau , đừng gả cho ta nữa.”
Nói xong, hắn trút hơi thở cuối cùng.
Cho nên hắn không nhìn thấy Tống Tích Hà đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Nàng co người lại thành một đoàn nho nhỏ.
Ôm c.h.ặ.t lấy chính mình .
Rất lâu sau Tống Tích Hà đưa tay lên.
Nhẹ nhàng khép mắt hắn lại .
“Kiếp sau ta cũng sẽ không gả cho ngươi nữa đâu , Tạ Lệnh Tắc.”
Nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
“Ta sẽ gả cho một người không khiến ta đau lòng.”
Thiếu niên Tạ Lệnh Tắc đứng bên giường.
Muốn mở miệng gọi nàng.
Muốn nói rằng lão già kia đang nói bậy!
Nàng đừng nghe hắn nói nhảm!
Muốn nói rằng: Tống Tích Hà, kiếp sau có ta . Ta vẫn sẽ cưới nàng.
Thế nhưng hắn không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Ông trời trêu ngươi.
Có duyên mà không có phận.
Đến lúc này , thiếu niên Tạ Lệnh Tắc cuối cùng cũng hiểu vì sao ở kiếp này Tống Tích Hà lại hủy hôn giữa đường.
Tránh hắn như tránh rắn rết.
Sự quyết tuyệt ấy là do đã tích góp biết bao thất vọng từ kiếp trước ?
Tạ Lệnh Tắc đột ngột mở mắt, tim đập dữ dội.
Tai ù lên từng hồi.
Một đời như mộng.
Giờ phút này trong lòng hắn chỉ còn một ý nghĩ.
Hắn loạng choạng đứng dậy.
“Chuẩn bị xe!”
“Đến phủ Đoan Vương!”
Dù thế nào đi nữa hắn cũng muốn gặp nàng.
Hắn có rất nhiều điều muốn nói với nàng.
Tiểu Hà, ta không phải hắn , nàng đối xử với ta như vậy thật sự không công bằng.
Quản gia run rẩy đáp:
“Đại công t.ử.”
“Một tháng trước , Đoan Vương đã đưa Vương phi trở về phong địa rồi .”
…
Lúc mới đến Giang Nam, đúng vào mùa đông.
Trước khi tới đây ta từng nghĩ nơi này sẽ rất đẹp .
Giang Nam mà.
Núi non ôn hòa, sông nước mềm mại, khí hậu dễ chịu.
Ắt hẳn là nơi dưỡng bệnh rất tốt .
Kết quả, vừa tới đã bị gió lạnh ẩm ướt thổi cho ngây người .
Từ đó.
Ngay cả cửa cũng chẳng dám bước ra .
May mà Tiêu Cảnh Chi cũng ham ngủ, sợ lạnh.
Hai chúng ta ăn ý đến lạ.
Ôm lò sưởi, quấn chăn mềm.
Chuẩn bị cứ thế dựa vào nhau ngủ hết cả mùa đông.
Thế nhưng đêm dài thường có mưa gió.
Vào một đêm mưa lạnh gõ cửa sổ.
Ta giật mình tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Cả người run rẩy.
Nước mắt không ngừng rơi.
Kiếp trước khi Tạ Lệnh Tắc qua đời.
Cũng là một đêm mưa đông như thế này .
Chaporia
Bình Luận (0)