Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta chưa từng nghĩ thì ra cả đời ấy hắn lại hối hận và mệt mỏi đến vậy .
Cho dù ta đã cố gắng hết sức để làm một người thê t.ử tốt .
Quản lý sổ sách.
Giao tiếp, xã giao với các quý phụ trong kinh.
Không còn mắc bất kỳ sai sót nào.
Cuối cùng vẫn vô ích.
Giữa trời đất, từng giọt nước mắt lạnh lẽo rơi xuống.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Tiếng gió rít từng hồi.
Đã từng có một Tống Tích Hà mãi mãi bị nhốt trong đêm mưa của kiếp trước ấy .
Người bên cạnh hô hấp đều đều.
Ta sợ đ.á.n.h thức Tiêu Cảnh Chi, liền cố nhắm mắt.
Muốn ép mình ngủ tiếp.
“Vì sao lại khóc ?”
Giọng Tiêu Cảnh Chi vang lên trong bóng tối.
Ta vùi mặt vào trong chăn.
Rất lâu sau mới hỏi:
“Chàng có từng hối hận vì đã cưới ta không ?”
“Hối hận.”
Ta cứng đờ người .
“Hối hận vì không thể cưới nàng sớm hơn.”
Hắn nói .
“Trước khi gả cho ta , nhất định nàng đã phải chịu rất nhiều ấm ức.”
“Nàng không ngốc, cũng không phải gánh nặng.”
“Ở trước mặt ta , nàng không cần phải dè dặt cẩn thận như vậy .”
“Dù Tống Tích Hà thế nào, ta cũng đều thích.”
“Nếu có kiếp sau , ta vẫn muốn cưới nàng.”
“Còn nàng thì sao ?”
“Có thể ưu tiên cân nhắc ta trước được không ?”
Ngoài trời mưa lớn như trút nước, nhưng vòng tay hắn lại ấm áp vô cùng.
Ta cố nhịn nước mắt.
Ghé sát bên tai hắn .
Khẽ nói :
“Gả.”
“Chỉ gả cho chàng thôi.”
Ta chợt nhớ tới khi còn nhỏ.
Mỗi lần bị đám trẻ khác trêu chọc, cười nhạo là đồ ngốc.
A nương đều cầm chổi đuổi chúng đi rồi cũng ôm ta vào lòng như thế.
Hết lần này đến lần khác nói với ta :
“Tiểu Hà không ngốc.”
“Tiểu Hà chỉ học chậm hơn người khác thôi.”
…
Năm năm sau .
Đầu xuân ở Giang Nam.
Hôm ấy tri phủ mở tiệc tiếp đón vị Ngự sử đại nhân phụng chỉ xuống phía nam.
Thiệp mời từ sáng sớm đã được đưa tới phủ.
Tiết xuân vẫn còn lạnh.
Tiêu Cảnh Chi bệnh mất hai ngày.
Sáng dậy vẫn còn sốt nhẹ, ho đến đỏ cả khóe mắt.
Ta đau lòng vô cùng.
“Không cần miễn cưỡng đâu .”
“Ta thay chàng đi một chuyến là được .”
Tiêu Cảnh Chi kéo tay áo ta , khẽ cười thở dài.
“Vất vả cho nương t.ử rồi .”
Ta chỉ nghĩ hôm nay là một bữa tiệc bình thường.
Không ngờ người tới lại là Tạ Lệnh Tắc.
Ba năm không gặp.
Thiếu đi vẻ khí phách của tuổi trẻ, càng thêm trầm ổn , chín chắn.
Hắn bình thản hành lễ.
“Hạ quan tham kiến Đoan Vương phi.”
Tiệc được nửa chừng.
Ta lấy cớ không thắng nổi t.ửu lực rồi đứng dậy rời đi .
Mưa xuân vẫn chưa dứt.
Đèn gió dưới hành lang sáng tối chập chờn.
Trong lúc thị nữ đi lấy ô.
Phía sau vang lên một giọng nói trầm thấp.
“Lâu rồi không gặp.”
Ta quay đầu lại .
Vị Ngự sử đại nhân chính trực đoan phương trên tiệc rượu lúc nãy, giờ phút này đang đứng trong màn đêm u tối.
Vành mắt đỏ hoe.
“Tiểu Hà.”
Ta lạnh giọng nói :
“Tạ đại nhân, xin thận trọng lời nói .”
Tạ Lệnh Tắc như không nghe thấy, chỉ tiếp tục nói :
“Ta đã mơ một giấc mộng.”
“Trong mộng, nàng là thê t.ử của ta .”
Mưa xuân lất phất.
Ta nghĩ, đã đến lúc nên kết thúc rồi .
Vì thế ta khẽ nói :
“Ta cũng từng mơ một giấc mộng.”
“Trong mộng, ngươi
rất
ghét
ta
.
”
“Cho nên ta không muốn gả cho ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tich-ha/chuong-6.html.]
Sắc mặt Tạ Lệnh Tắc trắng bệch.
“Không thể nào.”
Hắn vội vàng bước lên một bước.
“Những chuyện trong giấc mộng ấy , ta chưa từng làm .”
“Ta không phải hắn .”
“Nàng không thể đối xử với ta như vậy , Tiểu Hà.”
Ta khẽ gật đầu.
“Được.”
“Ngươi không phải hắn .”
Tạ Lệnh Tắc thở phào nhẹ nhõm.
Ngay giây tiếp theo lại nghe ta nói :
“ Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.”
Ta nhìn những giọt mưa dưới mái hiên.
Thần sắc bình yên.
“Ta đã gả cho người mà ta yêu rồi .”
“Đời này , ta rất viên mãn.”
Ta không còn ngước nhìn ngươi nữa đâu , Tạ Lệnh Tắc.
Ta đã gặp được một người rất tốt .
Một người sẽ không khiến ta đau lòng.
Cũng sẽ không khiến ta rơi nước mắt.
Ở trước mặt hắn , ta có thể thoải mái làm chính mình .
Không cần tự ti, không cần dè dặt cẩn thận.
Trước kia ta chỉ biết cách yêu người khác.
Nhưng khi ở bên Tiêu Cảnh Chi, ta mới hiểu được cảm giác được yêu thương.
Nhẹ nhàng đến vậy .
Yêu và được yêu.
Vốn nên như thế.
Cho nên cuối cùng ta mới thật sự học được thế nào là yêu.
Yêu là gì?
Là ta chẳng hề để tâm Tiêu Cảnh Chi có hiểu cầm khúc hay không .
Mỗi lần đàn cho hắn nghe , ta chỉ muốn nhìn thấy đôi mắt sáng ngời đầy ý cười ấy .
Hắn nói : “Hay lắm.”
Vậy là ta đã mãn nguyện rồi .
Tạ Lệnh Tắc đứng lặng rất lâu.
Mưa bụi làm ướt nửa tay áo.
Đến khi mở miệng lần nữa, giọng nói đã khàn đặc.
“ Nhưng Tiểu Hà.”
“Nàng vốn nên là thê t.ử của ta .”
Ta bỗng hiểu ra .
Thì ra điều hắn tiếc nuối là hai chữ “vốn nên”.
Nhưng trên đời này làm gì có nhiều chuyện vốn nên như thế.
Cái gọi là thâm tình của hắn suy cho cùng cũng chỉ là chấp niệm.
Là không chiếm được nên không cam lòng.
Thế nên ta nghe thấy những lời điên rồ của hắn .
“Vậy ta chờ nàng được không , Tiểu Hà?”
“Đợi Tiêu Cảnh Chi c.h.ế.t rồi , ta sẽ cưới nàng.”
Ta tát hắn một cái, lực tay mạnh đến mức ấy .
Nửa bên mặt Tạ Lệnh Tắc lập tức sưng đỏ.
Hắn nghiêng đầu, đột ngột ho ra một ngụm m.á.u.
“Ngươi khiến ta cảm thấy ghê tởm.”
Ta từ trên cao nhìn xuống hắn .
“Nếu phu quân ta c.h.ế.t.”
“Ta tuyệt đối sẽ không sống một mình .”
“Cút đi .”
…
Tạ Lệnh Tắc thất hồn lạc phách rời đi .
Lần tiếp theo nghe được tin tức về hắn , đã là vài năm sau .
Nghe đồn trong dân gian, Tạ đại nhân đem lòng yêu một cô nương trong mộng.
Vì muốn gặp lại nàng.
Ngày ngày mượn rượu giải sầu.
Lỡ mất không ít công vụ.
Cuối cùng khiến thiên t.ử nổi giận, giáng hắn xuống làm thứ dân.
Từ đó càng thêm sa sút.
Suốt ngày điên điên dại dại, nói toàn lời trong men say.
Một đích t.ử xuất thân thế gia, tiền đồ vốn rộng mở vô hạn.
Cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy .
Quả thật khiến người ta thổn thức.
Nhưng …cũng chẳng còn liên quan gì đến ta nữa.
Cuộc sống ở Giang Nam chậm rãi trôi qua.
Bốn mùa đều có những niềm vui mới.
Mùa xuân đào măng, du xuân, nấu trà mới.
Nghe một đêm mưa gió rồi đếm những cánh hoa rơi trước sân.
Mùa hạ ngâm một quả dưa hấu lớn trong giếng nước.
Mỗi người một nửa.
Vừa phe phẩy quạt nan.
Mặt trời oi ả cũng dần lặn xuống.
Mùa thu làm kẹo quế hoa.
Mùa đông quây quần bên bếp lửa chuyện trò.
Từ Cửu Cửu đầu tiên cho tới Cửu Cửu cuối cùng.
Vẽ xong nét cuối của bức đồ tiêu hàn.
Mở cửa sổ ra , liễu xanh bên ngoài lại đ.â.m chồi nảy lộc.
Chaporia
Bình Luận (0)