Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tiêu Cảnh Chi mất vào năm thứ mười sau khi chúng ta thành thân .
Một mùa xuân hoa hạnh trắng như tuyết.
Những năm gần đây hắn càng thích cười hơn.
Chuyện sinh t.ử hắn đã sớm xem nhẹ.
Chỉ là sợ ta đau lòng, muốn dỗ dành ta thêm một chút mà thôi.
Ngày ly biệt ấy .
Gió rất yên tĩnh.
Mọi thứ đều đã có dấu hiệu từ trước .
Tiêu Cảnh Chi bệnh đã lâu.
Nằm liệt giường không dậy nổi.
Hôm ấy bỗng nhiên có tinh thần, muốn ra sân ngắm hoa hạnh.
Hắn có chút tiếc nuối.
“Bên thành Đông hoa nở đẹp nhất.”
“Đáng tiếc năm nay không thể cùng nàng đi ngắm nữa rồi .”
“Không sao .”
Ta nắm lấy tay hắn .
Cố gắng để giọng mình nghe thật nhẹ nhàng.
“Không cần vội, chàng cứ an tâm dưỡng bệnh.”
“Hoa hạnh nở xong còn có hoa đào.”
“Hoa đào nở xong còn có hoa lê.”
“Dù sao cũng sẽ không muộn.”
Tiêu Cảnh Chi im lặng rất lâu, bỗng giơ tay lên muốn chạm vào má ta .
Nhưng hắn đang ngồi trên xe lăn, không với tới.
Ta liền ngồi xổm xuống rồi nghe hắn khẽ nói :
“Ngày ta yêu nàng, ta từng đứng trước linh vị phụ mẫu mà thề.”
“Tiểu cô nương mà ta cưới về, ta sẽ đối xử tốt với nàng ấy cả đời.”
“Chỉ tiếc…cả đời của ta có hơi ngắn.”
“Xin lỗi .”
“Ta sắp c.h.ế.t rồi .”
Tiêu Cảnh Chi sinh ra đã bệnh tật.
Từng có thầy tướng phán rằng hắn không sống nổi quá hai mươi tuổi.
Năm ấy .
Quả nhiên hắn trọng bệnh.
Tiêu Cảnh Chi không sợ c.h.ế.t.
Hắn đã bị bệnh tật hành hạ hơn mười năm.
Giờ đây cuối cùng cũng được giải thoát.
Nhưng trên đời này vẫn còn người lưu luyến hắn .
Không nỡ để hắn rời đi .
Diệp thúc lo lắng đến hết cách.
Cuống quá hóa liều, nghĩ ra một chủ ý xung hỷ.
Thế là khi nhìn thấy tiểu cô nương mặt mày tái nhợt, hoảng hốt xuất hiện trước mặt mình .
Tiêu Cảnh Chi lạnh lùng nghĩ: tạo nghiệt.
Diệp thúc.
Tháng này ông khỏi lĩnh tiền công.
Tháng sau cũng vậy .
Tiểu cô nương tuổi xuân còn dài.
Một kẻ sắp c.h.ế.t như hắn .
Hà tất phải làm lỡ dở cả đời nàng.
Tiêu Cảnh Chi cố ý dọa nàng, muốn đuổi nàng đi .
Nhưng tiểu cô nương ấy lại quá cố chấp.
Mang tâm tư đã nhận tiền của người ta thì phải giúp người ta giải nạn.
Bướng bỉnh đến mười con trâu cũng không kéo nổi.
Tiểu cô nương ấy không quá thông minh nhưng lại chân thành hơn bất cứ ai trên đời.
Diệp thúc bảo nàng gắp thức ăn.
Nàng sợ làm sai.
Liền chuẩn bị từ rất lâu trước đó.
Tiêu Cảnh Chi từng lén xem qua.
Trên những tờ giấy ấy viết kín đặc.
“Ngó sen tính hàn, không nên ăn nhiều.”
“Hoài sơn ôn bổ tỳ vị.”
“Bữa tối không nên dùng quá nhiều đồ mặn.”
Cuối cùng còn nghiêm túc tổng kết một câu.
“Phải để thế t.ử ăn nhiều hơn một chút, như vậy thân thể mới khỏe lên được .”
Một ngàn lượng bạc của Diệp thúc không mua được d.ư.ợ.c liệu cứu mạng, lại mua được một tấm chân tình vụng về.
Tiêu Cảnh Chi bỗng nhiên không còn muốn c.h.ế.t đến thế nữa.
Nếu một ngày nào đó hắn c.h.ế.t đi .
Tiểu cô nương ấy sẽ rất đau lòng nhỉ?
Vậy thì…Cố gắng sống thêm một chút đi .
Thế là năm tháng xoay vần.
Chớp mắt đã mười năm.
Ta áp tay hắn lên má mình .
Nước mắt lớn từng giọt rơi xuống.
Một câu cũng không nói nên lời.
Chỉ biết liều mạng lắc đầu.
Đồng t.ử Tiêu Cảnh Chi đã có phần tan rã.
Nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng như cũ.
“Tiểu Hà dũng cảm.”
“Nhất định sẽ có một đời thật dài, thật tốt .”
“Mười năm qua là ta ích kỷ giữ nàng lại bên mình .”
“Trên đời còn biết bao cảnh đẹp , đâu chỉ có Giang Nam.”
“Hãy thay ta đi ngắm nhìn chúng nhé, Tiểu Hà.”
Bàn tay đang áp trên má ta chầm chậm buông xuống.
Tiêu Cảnh Chi mang theo nụ cười nơi khóe môi.
Giống như đang chìm trong một giấc mộng đẹp chẳng muốn tỉnh lại .
Trong giấc mộng ấy .
Hắn sẽ không còn đau nữa.
…
Tiểu Hà.
Tiểu Hà.
Hắn là một kẻ đoản mệnh.
Nhưng hắn thật sự đã yêu nàng cả đời.
…
Ta cúi xuống hôn lên trán
hắn
.
Nửa trách móc, nửa làm nũng.
“ Nhưng Tiêu Cảnh Chi, những thứ ấy ta đều không thích.”
Ngươi rõ ràng biết mà.
Trên đời này sẽ không có người thứ hai yêu ta như ngươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tich-ha/chuong-7.html.]
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta đã từng nhìn thấy tấm chân tình nóng bỏng nhất thế gian.
Non sông phong nguyệt.
Cảnh sắc bốn mùa.
Ngươi đều đã cùng ta ngắm nhìn .
Những tháng ngày xuân hoa thu nguyệt còn lại .
Đối với ta mà nói cũng chỉ đến thế mà thôi.
Ta tự sắc cho mình một bát t.h.u.ố.c.
Từ rất lâu trước đây, ta đã nghĩ đến ngày hôm nay.
Tiểu Hà dũng cảm.
Cũng có những con đường không dám đi một mình .
Nàng không muốn sống một đời thật dài, thật tốt .
Nàng chỉ muốn ở bên ngươi.
…
Ta nhìn thấy đèn kéo quân.
Đó là thời điểm vừa mới gả vào phủ Đoan Vương.
Lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Cảnh Chi phát bệnh.
Hắn đau đớn, bực bội.
Đập phá mọi thứ trong phòng.
Đám nha hoàn sợ đến mức không dám động đậy.
Ta bưng bát t.h.u.ố.c.
Run run gõ cửa.
“Không phải ta bảo các ngươi cút hết rồi sao ?”
Ta đặt bát t.h.u.ố.c lên đầu giường.
Nhỏ giọng đáp:
“Vâng ạ.”
“ Nhưng t.h.u.ố.c vẫn phải uống.”
“Nói xong ta sẽ lăn đi ngay.”
Tiêu Cảnh Chi quay đầu đi .
“Không uống.”
Không uống t.h.u.ố.c thì làm sao khỏe lên được ?
Ta đứng thẳng tắp.
“Vậy ta cũng không đi .”
Hắn trừng mắt nhìn ta .
“Nàng to gan thật đấy!”
Trừng hồi lâu, phát hiện ta đúng là rất to gan.
Vậy mà chẳng sợ hắn chút nào.
Hắn tức giận kéo chăn trùm kín đầu.
Một lúc sau lại lén hé ra một con mắt.
Vừa hay chạm phải ánh mắt tò mò của ta đang nghiêng đầu nhìn vào trong chăn.
Nhất thời thành bốn mắt nhìn nhau .
Không khí bỗng trở nên yên lặng.
Hắn lập tức kéo chăn xuống.
“Nàng làm gì thế?”
Ta ngoan ngoãn đứng đó.
“Xem thử ngươi còn giận hay không .”
Bên dưới chăn im lặng hai giây.
Tiêu Cảnh Chi ló đầu ra .
“Vậy nàng nhìn thấy gì?”
“Thấy ngươi đang lén nhìn ta .”
Hắn vừa thẹn vừa giận.
Chộp lấy bát t.h.u.ố.c bên giường.
Ngửa đầu uống cạn.
Rồi nhét chiếc bát không vào tay ta .
Chui lại vào trong chăn, không nói gì nữa.
Ta nghĩ ngợi rồi lấy từ trong tay áo ra một gói giấy nhỏ.
“Thế t.ử.”
“Ăn mứt không ?”
Trong chăn yên lặng một lúc.
Sau đó một bàn tay thò ra .
Ta đặt mứt lên đó.
Hắn lập tức thu về.
Qua một lúc bàn tay ấy lại chìa ra .
Khẽ ngoắc ngoắc.
Ta lại đặt thêm một viên.
Hắn lại thu đi .
Sau một trận sột soạt.
Bàn tay ấy lại xuất hiện.
“Chỉ còn viên cuối cùng thôi.”
Ta nhỏ giọng giải thích.
“Diệp thúc nói ngươi không được ăn đồ ngọt.”
“Ta lén mang cho ngươi đấy.”
Ăn được mứt.
Tâm trạng Tiêu Cảnh Chi cuối cùng cũng khá hơn một chút.
“Bọn họ đều đi rồi .”
“Sao nàng còn chưa đi ?”
Khi ấy , ta nghiêm túc nói với hắn :
“Ta sẽ không rời bỏ ngươi đâu , thế t.ử.”
…
Ta sẽ không rời bỏ ngươi.
Tống Tích Hà chưa từng thất hứa.
…
Hoa hạnh trong sân vẫn đang rơi.
Tựa như một trận tuyết lớn không bao giờ dứt.
Tiêu Cảnh Chi.
Đời này của ngươi và ta cũng coi như đã cùng nhau bạc đầu.
…
Ánh xuân.
Hoa hạnh.
Và cả đôi mày đôi mắt của hắn đều dần trở nên mờ nhạt.
Thế nhưng ta không hề sợ hãi.
Trên đá nhân duyên, tên của chúng ta đã sớm khắc cạnh nhau .
Đời đời kiếp kiếp đều sẽ ở bên nhau .
Cho nên khi lần nữa mở mắt ra .
Hắn nhất định vẫn sẽ ở cạnh ta .
Chỉ là lần này , Tiêu Cảnh Chi.
Ngươi có thể sống đến trăm tuổi được không ?
Hết
Chaporia
Bình Luận (0)