THANH THANH MẠN/Chương 1C. 1
20px

 

Văn án:

 

Thuở nhỏ, ta từng vào cung ở cùng di mẫu một thời gian.

 

Các công chúa và hoàng t.ử đều rất hòa nhã.

 

Biết ta là cháu gái của Hoàng hậu, ai nấy đều thân thiết gọi ta một tiếng:

 

"Tô tỷ tỷ."

 

Chỉ có Thái t.ử là khác.

 

Ta đọc sách, thì hắn nói ta làm bộ làm tịch.

 

Ta múa kiếm, thì hắn nói ta thích khoe khoang, thích gây chú ý.

 

Thậm chí còn ở điện của phu t.ử dạy dỗ các hoàng đệ :

 

"Đừng để một nữ t.ử chỉ biết mê hoặc người khác làm ảnh hưởng việc học hành."

 

Ta sợ mình đã làm điều gì không đúng đã đắc tội với hắn .

 

Vì vậy ta đã mang theo điểm tâm đến xin lỗi .

 

Không ngờ lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và mưu sĩ.

 

"Nữ t.ử Tô gia kia tâm địa bất chính, một lòng muốn leo cao hóa phượng. Mấy vị hoàng đệ của cô đều đã bị nàng ta mê hoặc."

 

"E rằng một ngày nào đó, Tô gia lại xuất hiện thêm một vị Hoàng hậu."

 

"Đến lúc ấy ngoại thích chuyên quyền, công cao lấn chủ..."

 

Ta sợ đến mức toàn thân lạnh toát.

 

Lập tức từ chối đề nghị của di mẫu muốn gả ta vào Đông Cung, rồi nhân lúc Thái t.ử được điều đi nơi khác làm việc.

 

Ta tìm cho mình một mối hôn sự t.ử tế.

 

Rồi vội vã xuất giá.

 

 

 

Lần nữa trở lại hoàng cung.

 

Là để tham dự tiệc mừng công của Thái t.ử.

 

Hắn có công trị thủy.

 

Bệ hạ vô cùng vui mừng.

 

Đặc biệt mở tiệc thiết yến để đón gió tẩy trần cho hắn .

 

Vốn dĩ ta không muốn tới.

 

Nhưng di mẫu quá nhớ ta , từ sớm đã sai người gửi thư tới Lương Châu.

 

Lại thêm việc nữ nhi của ta tò mò muốn biết cái sân viện vuông vức mà ta thường nhắc tới rốt cuộc trông như thế nào.

 

Vì vậy ta bèn đưa con bé cùng tới.

 

Ta vốn không thích những nơi náo nhiệt.

 

Lại đã rời xa kinh thành suốt năm năm.

 

Phần lớn những gương mặt trong chính điện giờ đây đều không còn nhận ra .

 

Sợ vô tình đắc tội với ai nên ta tìm một góc khuất ngồi xuống rồi ung dung uống trà .

 

Bên ngoài chợt vang lên một trận xôn xao.

 

Là Thái t.ử Bùi Thừa Khuynh bước vào đại điện.

 

Hắn là thiếu niên trữ quân.

 

Nay lại lập được đại công như vậy .

 

Đương nhiên xuân phong đắc ý, khí thế ngút trời.

 

Chỉ là lúc người bên cạnh nói chuyện, hắn có vẻ hơi thất thần.

 

Ta ngồi xa như thế mà vẫn nhận ra ánh mắt hắn cứ liên tục đảo quanh.

 

Ngay cả khi công công bên cạnh bệ hạ lên tiếng hỏi chuyện, hắn cũng không đáp.

 

"Hoàng huynh ? Hoàng huynh ?"

 

Tam hoàng t.ử đứng cạnh gọi liên tiếp mấy tiếng.

 

Hắn lúc này mới hoàn hồn.

 

Thần sắc vẫn bình thản như thường.

 

 

Đúng lúc trà trong tay ta cũng vừa nguội.

 

Ta cúi đầu nhấp một ngụm.

 

Ai ngờ đột nhiên có người lao tới ôm chầm lấy ta .

 

"Tô tỷ tỷ!"

 

Sức lực của nha đầu này lớn đến kinh người .

 

Suýt chút nữa ta đã phun cả ngụm trà ra ngoài.

 

Nhưng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý.

 

Ta vội vàng đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng.

 

Cửu công chúa lập tức bịt miệng lại .

 

Đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp liên hồi.

 

Động tĩnh bên này khiến không ít người quay đầu nhìn sang.

 

Ta ôm lấy nàng ấy , cười gượng vài tiếng.

 

Lại ngước mắt nhìn lên phía trên .

 

Bệ hạ vẫn thần sắc như thường.

 

Bùi Thừa Khuynh đang trò chuyện với người rất vui vẻ.

 

Khóe môi mang theo ý cười .

 

Trông có vẻ tâm trạng vô cùng tốt .

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-thanh-man/chuong-1.html.]

Cửu công chúa là nữ nhi của Quý phi.

 

Thuở nhỏ nàng ấy quấn ta nhất.

 

Nàng ôm c.h.ặ.t cổ ta , vùi mặt vào hõm vai ta .

 

"Tô tỷ tỷ, năm đó sao tỷ chẳng nói một lời đã bỏ đi vậy ?"

 

"Viên Viên và hoàng huynh nhớ tỷ lắm đó."

 

Vị hoàng huynh mà Viên Viên nhắc tới chính là Nhị hoàng t.ử.

 

Nàng chớp mắt, ngây thơ hỏi:

 

"Khi nào tỷ mới làm hoàng tẩu của Viên Viên vậy ?"

 

Ta nghẹn lời.

 

Đúng lúc ấy , phía sau chợt vang lên một giọng nam trầm thấp:

 

"Gia Viên, sao muội có thể vô lễ như vậy ?"

 

Ta quay đầu nhìn lại .

 

Là gương mặt trắng nhợt vì bệnh tật của Nhị hoàng t.ử Bùi Lâm Hoài.

 

Hắn khẽ trách một câu rồi sai người bế Viên Viên sang.

 

Sau đó lại đầy vẻ áy náy lên tiếng với ta :

 

"Xin lỗi Tô cô nương, là ta quản giáo Viên Viên chưa tốt , đã mạo phạm cô nương."

 

Chuyện ta xuất giá.

 

Chỉ có rất ít người biết .

 

Bùi Lâm Hoài là một trong số đó.

 

Ta đưa tay xoa đầu Viên Viên.

 

Đang định giải thích ai ngờ Bùi Lâm Hoài đột nhiên ho dữ dội.

 

Sức khỏe của hắn vốn luôn không tốt .

 

Thậm chí từng vì chuyện này mà bị người ta từ hôn.

 

Ta khẽ nhíu mày.

 

"Sao lại nghiêm trọng đến mức này rồi ..."

 

Vừa nói , ta vừa lục tìm trong túi thơm.

 

Lấy ra một đơn t.h.u.ố.c.

 

"Đây là phương t.h.u.ố.c ta nhờ đại phu ở Lương Châu điều chỉnh."

 

Bùi Lâm Hoài nhìn tờ đơn t.h.u.ố.c.

 

Thật lâu vẫn không lên tiếng.

 

Ta lại nói thêm:

 

"Không đắng đâu ."

 

Ta vẫn còn nhớ.

 

Trước đây ta từng bắt gặp hắn lén đổ t.h.u.ố.c đi .

 

Sau đó hỏi tiểu tư trong viện của hắn mới biết .

 

Thì ra Nhị hoàng t.ử chê t.h.u.ố.c của Thái y viện quá đắng.

 

Bảo sao bệnh tình mãi chẳng khá lên.

 

Khóe mắt Bùi Lâm Hoài cong lên.

 

Ý cười lan nhẹ nơi đáy mắt.

 

"Được."

 

Hắn vừa định đưa tay nhận lấy thì có một giọng nói đầy hứng khởi bỗng vang lên:

 

"Tô tỷ tỷ, sao tỷ lại tới Lương Châu vậy ?"

 

Là Tam hoàng t.ử Bùi Chiếu Dã.

 

Cùng với Bùi Thừa Khuynh đứng phía sau hắn .

 

Hắn đứng cách đó không xa.

 

Đôi mắt sâu thẳm.

 

Ánh nhìn mang theo sự dò xét.

 

Ta bị ánh mắt đầy áp lực ấy ép đến mức cúi đầu.

 

Ngón tay vô thức co lại .

 

Tim cũng khẽ run lên.

 

Ta sợ đến nỗi ngay cả đơn t.h.u.ố.c cũng không dám đưa ra nữa.

 

Bùi Lâm Hoài khựng lại .

 

Khẽ nghiêng người chắn trước ánh mắt sắc bén kia .

 

Rồi tự nhiên nhận lấy đơn t.h.u.ố.c.

 

Thần sắc vẫn bình thản như không .

 

"Đại hoàng huynh , Tam đệ ."

 

Thấy vậy , ta mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Theo đúng lễ nghi, ta cúi người hành lễ.

 

"Thần nữ tham kiến nhị vị điện hạ."

 

Tam hoàng t.ử lập tức không chịu:

 

"Tô tỷ tỷ, hu hu hu hu hu..."

 

"Ta chỉ mới rời kinh vài năm thôi mà, sao tỷ lại xa cách với ta như vậy chứ?"

 

"A a a a a a a…"

 

"Chắc chắn là do mấy năm nay dãi nắng dầm mưa đã hủy hết dung mạo tuyệt thế của ta rồi !"

 

"Ông trời ơi..."

 

"Ta còn cưới thê t.ử kiểu gì nữa đây a a a..."

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...