Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ánh mắt Bùi Thừa Khuynh liền tối lại .
Hắn lạnh giọng quát:
"Ồn ào."
Ta vốn định bật cười .
Nhưng vừa nghe thấy câu đó liền mím môi lại .
Cúi đầu xuống.
Sợ làm vị thái t.ử này không vui.
Nói thật.
Ta có chút sợ Bùi Thừa Khuynh.
…
Năm ấy , di mẫu nhét ta vào học đường đọc sách.
Ta vốn học chậm.
Lại vì thuở nhỏ theo tổ mẫu lớn lên ở Giang Nam nên vẫn còn giữ giọng Hoài Dương.
Khi ấy các công chúa và hoàng t.ử còn nhỏ theo phu t.ử học ở gian bên cạnh, nghe giọng ta cũng chỉ cười nói :
"Tô tỷ tỷ có giọng nói thật dễ nghe ."
Chỉ có Thái t.ử là khác.
Mỗi lần gặp ta .
Hắn đều mang vẻ chán ghét mà buông một câu:
" Đúng là làm bộ làm tịch."
Ta hành lễ với hắn .
Hắn cũng chỉ nhắm mắt dưỡng thần, giả vờ như không nhìn thấy.
Mấy vị thư đồng xuất thân thế gia thấy vậy .
Cũng bắt chước theo.
Dần dà.
Trong học đường, ta gần như chẳng còn lấy một người để trò chuyện.
Ta không dám nói với di mẫu.
Chỉ đành tìm phu t.ử thương lượng, xin được sang học ở gian bên cạnh.
Bên đó có mấy vị công chúa.
Ít ra ta cũng sẽ không cô đơn.
Ai ngờ.
Ta chỉ mới đưa t.h.u.ố.c cho Nhị hoàng t.ử.
Lại cùng Tam hoàng t.ử nói vài câu.
Thái t.ử đã đích thân tới cảnh cáo ta :
"Nếu ngươi còn nuôi tâm tư không đứng đắn, làm ảnh hưởng việc học của các hoàng đệ của cô, thì cút về Lương Châu của ngươi đi ."
Mấy vị thư đồng xung quanh đồng loạt nhìn sang.
Nhỏ giọng bàn tán.
Ta tủi thân đến mức nước mắt rơi lã chã.
Hắn nhíu mày.
"Không được khóc ."
Rồi lại lạnh giọng ra lệnh:
"Từ ngày mai chuyển về đây, ngồi cạnh cô."
Ta hít hít mũi.
Không có tiền đồ mà gật đầu.
Chỉ cần không bị đuổi khỏi học đường là được .
Từ đó về sau .
Ngày nào ta cũng ở bên cạnh Bùi Thừa Khuynh.
Hắn vẫn chẳng thèm để ý tới ta .
Nhưng cũng không cho ta tìm người khác nói chuyện.
Không còn cách nào khác.
Mỗi ngày ta không ngủ gật thì cũng ngồi ăn mứt hoa quả do di mẫu chuẩn bị .
Có lúc ngủ quá say.
Tiếng ngáy làm phiền Bùi Thừa Khuynh.
Hắn mặt mày khó chịu xách ta dậy còn mắng ta vô dụng.
Lại còn chê người Lương Châu sao toàn nuôi ra những kẻ chỉ biết ăn.
Ta suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng quyết định chứng minh cho hắn xem.
Trong yến tiệc mùa xuân.
Ta biểu diễn một khúc kiếm vũ.
Ngày hôm đó.
Ta chuẩn bị rất lâu.
Còn nhờ di mẫu trang điểm cho mình theo kiểu nữ t.ử Lương Châu.
Trên trán dán hoa điền.
Ngay cả di mẫu cũng khen đẹp vô cùng.
Một điệu kiếm kết thúc.
Cả điện đồng loạt vỗ tay tán thưởng.
Ngay cả vị phu t.ử vốn nghiêm khắc ngày thường.
Cũng liên tục lên tiếng khen ngợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-thanh-man/chuong-2.html.]
Ai ngờ trong mắt Thái t.ử.
Tất cả chỉ là cố tình phô trương để thu hút sự chú ý.
Hắn còn dạy dỗ mấy vị hoàng t.
ử tới dự yến:
"Đừng để một nữ t.ử chỉ biết mê hoặc người khác làm ảnh hưởng việc học hành."
Mấy vị hoàng t.ử thân thiết với ta vì thế mà bị phạt cấm túc.
Ta cảm thấy có chút áy náy.
Dù sao cũng là ta rủ họ tới xem kiếm pháp Lương Châu.
Càng lo lắng là Thái t.ử có thể vì chuyện của ta mà sinh ác cảm với Lương Châu.
Vì vậy ta đặc biệt học làm vài món điểm tâm.
Mang tới Đông Cung tặng hắn .
Ai ngờ lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và mưu sĩ.
Hắn nói :
"Nữ t.ử Tô gia kia tâm địa bất chính, một lòng muốn leo cao hóa phượng. Mấy vị hoàng đệ của cô đều đã bị nàng ta mê hoặc."
"E rằng một ngày nào đó, Tô gia lại xuất hiện thêm một vị Hoàng hậu."
"Đến lúc ấy ngoại thích chuyên quyền, công cao lấn chủ..."
Ta đứng ngoài cửa.
Sợ đến mức suýt quỳ sụp xuống đất.
Nước mắt không ngừng rơi.
Trời ơi!
Sao hắn lại biết được tính toán của phụ thân và di mẫu chứ?
…
Việc phụ thân đưa ta vào cung vốn là có mục đích.
Ngày ta vào kinh.
Phụ thân thân là một võ phu thô kệch.
Một tay ôm bài vị của mẫu thân .
Một tay bám lấy cửa sổ xe ngựa của ta .
Khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.
"Anh Hoa à , lần này vào kinh con nhất định phải tìm một người kinh thành mà gả đi ."
"Đừng giống mẫu thân con, theo ta chịu khổ ở Lương Châu."
Nhắc tới mẫu thân mất sớm.
Ta luôn không nhịn được mà rơi nước mắt.
Xe ngựa chạy càng lúc càng nhanh.
Phụ thân đuổi không kịp.
Chỉ có thể vừa chạy theo vừa gọi lớn:
"Tốt nhất là phải có quyền có thế, quản chuyện quân lương ấy ."
"Sau này nhớ xúi phu quân con gửi cho phụ thân ít quân phí."
"Đừng để các thúc bá của con c.h.ế.t đói ngoài chiến trường, biết chưa ?"
Dần xa…
Bóng dáng phụ thân cũng không còn nhìn thấy nữa.
Nhớ tới những vị bá phụ đã bỏ mạng nơi sa trường.
Ta khóc đến không thở nổi.
Liên tục gật đầu.
Nhưng kinh thành lớn như vậy .
Ta phải đi đâu tìm một người vừa có quyền vừa có thế đây?
Di mẫu gõ nhẹ lên đầu ta .
"Chuyện đó có gì khó."
Người liền sai người mang tới một quyển danh sách các hoàng t.ử.
Rồi hào hứng vung tay:
"Anh Hoa, xem thử thích ai."
"Di mẫu quen mẫu phi của bọn họ, đến lúc đó giới thiệu cho hai đứa làm quen."
Ta nào dám mơ tưởng tới các hoàng t.ử.
Vội vàng từ chối.
Di mẫu cười lạnh một tiếng.
"Nữ nhi Lương Châu chúng ta có điểm nào không xứng với họ?"
"Nếu không có phụ thân con và các thúc bá lấy mạng mình bảo vệ biên cương, bọn họ sao có thể sống yên ổn trong kinh thành?"
"Chọn đi !"
"Anh Hoa nhà chúng ta xinh đẹp như vậy ."
"Đừng nói là Vương phi, đến Hoàng hậu cũng làm được ."
Ta chớp chớp mắt.
Di mẫu khoanh tay gật đầu.
Đến khi thấy ánh mắt ta dừng lại ở trang viết về Thái t.ử.
Người lập tức nheo mắt.
Tối hôm đó liền xông thẳng vào Dưỡng Tâm Điện.
Không biết đã nói những gì.
Chỉ biết ngày hôm sau .
Ngày hôm sau , ta được vào học đường học cùng các hoàng t.ử và công chúa.
Còn di mẫu thì bị bệ hạ phạt cấm túc.
Nghe tin ấy , ta lập tức từ học đường chạy về.
Chaporia
Bình Luận (0)