Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vừa tới trước điện đã thấy di mẫu đang nằm trên ghế mây, vừa ăn trái cây vừa hóng gió, chẳng có vẻ gì là người đang chịu phạt.
Thấy ta trở về, người chỉ xua tay:
"Không cần lo."
"Hôm qua ta đi gặp bệ hạ, vì đi quá vội nên quên mất chén trà vẫn còn nóng."
"Kết quả làm người bỏng đến nổi cả bọng nước."
Nói tới đây, di mẫu còn tỏ vẻ vô tội:
"Cũng may ta chê trà quá cũ nên không uống, nếu không người bị bỏng đã là ta rồi ."
Nghe vậy , ta vừa buồn cười vừa áy náy.
Bà bảo ta không cần lo lắng.
Ta cảm thấy áy náy vô cùng.
Âm thầm hạ quyết tâm.
Tuyệt đối không được phụ lòng những gì di mẫu đã làm vì ta .
Từ hôm đó.
Ngày nào ta cũng dậy từ sớm.
Rửa mặt thay y phục, trang điểm cẩn thận rồi tới học đường.
Ngồi ở vị trí gần Thái t.ử nhất.
Nghe nói Thái t.ử thích những nữ t.ử có học thức.
Ta bèn ngày ngày ôm quyển sách bàn về trị quốc.
Cặm cụi nhận mặt từng chữ khó hiểu trên đó.
Có lúc thật sự không hiểu.
Liền chạy theo sau phu t.ử hỏi han.
Nhưng hôm ấy phu t.ử bận rộn liền thuận tay gọi Thái t.ử vừa đi ngang qua tới dạy ta .
Thiếu niên áo trắng như ngọc.
Dung mạo xuất chúng.
Khác hẳn những nam t.ử ta từng gặp ở Lương Châu.
Ta tuy thầm ngưỡng mộ hắn .
Nhưng cảm thấy mình chưa học thành tài.
Nên vẫn ngại nói chuyện với hắn .
Vội vàng từ chối.
Ai ngờ vừa mở miệng Thái t.ử đã nhíu c.h.ặ.t mày.
Sắc mặt lạnh lẽo.
"Tô tiểu thư không cần phải giả vờ nữa."
Ta lập tức sững sờ.
Hắn không nhìn ta nữa.
Chỉ đưa mắt về cành cây ngoài bức tường cung xa xa.
"Ngày nào cũng ăn diện lộng lẫy."
"Lại ngày nào cũng ôm sách bàn luận trị quốc."
"Chẳng phải đều là để thu hút sự chú ý của cô sao ?"
"Giờ còn bày ra bộ dạng này ."
"Không khỏi quá giả tạo rồi ."
"Đã không muốn học thì cũng không cần tiếp tục ở lại học đường lãng phí thời gian."
Bí mật sâu kín nhất trong lòng bị hắn nói toạc ra .
Ta đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Giống như vừa bị ai đó tát một cái thật mạnh.
Mặt nóng rát đau đớn.
Ngày hôm đó.
Ta ngồi trong học đường rất lâu.
Lâu đến mức đủ để nhớ đi nhớ lại ánh mắt hắn nhìn ta và hiểu rõ sự chán ghét trong đó.
Đêm xuống.
Sau lưng truyền tới tiếng động.
Ta cẩn thận gom lại từng trang giấy đã bị nước mắt làm nhòe chữ.
Rồi gượng gạo nở một nụ cười .
Theo ma ma trong cung của di mẫu trở về.
Nhưng ta cũng chỉ buồn đúng một ngày mà thôi.
…
Ngày hôm sau .
Ta mặc một thân y phục giản dị rồi tới Đông Cung.
Ta đã nghĩ thông suốt rồi .
Tuy Thái t.ử không thích ta .
Lời nói cũng khó nghe .
Nhưng có một điều hắn nói không sai.
Đã muốn đọc sách.
Thì không nên mang theo những tâm tư khác.
Vì thế ta đã nghiêm túc nói rõ với hắn .
Rằng từ nay về sau .
Ta tuyệt đối sẽ không còn bất kỳ ý nghĩ nào không nên có với hắn nữa.
Hắn không nói gì.
Chỉ nhìn ta bằng ánh mắt đầy vẻ châm chọc.
Chắc hẳn là không tin.
Nhưng
ta
chẳng buồn để tâm.
Thời gian và hành động sẽ chứng minh tất cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-thanh-man/chuong-3.html.]
Ta xin phu t.ử đổi sang chỗ ngồi xa hắn nhất.
Bất kể đi học hay tan học.
Đều cố ý tránh chạm mặt hắn .
Ai ngờ người này lại bá đạo đến vậy .
Ngay cả chuyện giữa ta và các hoàng đệ của hắn cũng muốn quản.
Đã thế còn càng nói càng quá đáng.
Nào là hồng nhan họa thủy.
Nào là tướng quân ngang ngược.
Nếu phụ thân ta thật sự có gan lớn như lời hắn nói .
Thì lần trước , khi đám quan viên kinh thành dám cắt xén quân lương.
Người đã sớm c.h.é.m c.h.ế.t tên cẩu quan tới truyền tin rồi .
Mưu sĩ bên cạnh hắn thoáng nghiêm mặt.
"Vậy ý của bệ hạ là gì?"
Bùi Thừa Khuynh quay lưng về phía ta .
Ta không nhìn rõ thần sắc của hắn .
"Nữ nhi Tô gia tâm cơ quá sâu, lại không biết an phận. E rằng sau này sẽ đứng giữa gây chuyện, làm ảnh hưởng tình nghĩa huynh đệ ."
Mưu sĩ quan sát sắc mặt hắn .
Chậm rãi nói :
"Đã vậy , chi bằng chọn một ngày đưa yêu nữ này vào Đông Cung, phong làm Lương viện để trừ hậu họa?"
Bùi Thừa Khuynh cúi đầu nhấp trà .
Giọng điệu hờ hững:
"Nàng ta tham lam như vậy , phong làm Lương viện e là sẽ không cam lòng."
"Lương đệ đi ."
"Coi như nể mặt Hoàng hậu."
Ta đứng ngoài cửa.
Tức đến mức nghiến c.h.ặ.t khăn tay.
Ai thèm cái thể diện ấy của hắn chứ!
Nói hay nói đẹp thì vẫn là làm thiếp thôi còn gì.
Trong lòng như bị ai đó bóp nghẹt.
Khó chịu đến phát hoảng.
Ta cúi đầu.
Chớp chớp đôi mắt cay xè.
Làm thiếp thì có tiếng nói gì?
Không được ngủ nướng.
Mới sáng sớm đã phải dậy dâng trà vấn an.
Nhất cử nhất động đều phải nhìn sắc mặt chủ mẫu.
Nếu dám xúi giục phu quân bên gối.
Người đầu tiên bị đ.á.n.h c.h.ế.t chính là mình .
Rõ ràng ta đã nói mình không có ý đó.
Vậy mà hắn vẫn suy diễn như thế.
Di mẫu nói không sai.
Người kinh thành phần lớn đều nhỏ nhen.
Mà Bùi Thừa Khuynh chính là kẻ nhỏ nhen nhất!
May mà sau chuyện đó.
Hắn được điều tới Thái Thương.
Ngày hắn rời kinh.
Rất nhiều người tới tiễn.
Ta đứng tận phía sau cùng.
Đợi đến khi xe ngựa thật sự đi xa.
Mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhân lúc hắn không có mặt ở kinh thành.
Ta bắt đầu nghiêm túc tính chuyện hôn sự của mình .
…
Dòng suy nghĩ của ta bị kéo trở lại hiện tại.
Tam hoàng t.ử nào phải người chỉ bị quát một câu là chịu im.
"Hoàng huynh , huynh thiên vị quá đáng!"
Hắn quay đầu lại .
Gào còn to hơn lúc trước .
"Giờ huynh đã có hôn ước với đích nữ phủ Thừa tướng rồi , đương nhiên không cần lo chuyện cưới xin."
"Đâu như đệ ..."
Bùi Chiếu Dã hít hít mũi.
Càng nói càng tủi thân .
Hắn túm lấy Bùi Thừa Khuynh.
Từ chuyện hồi nhỏ bị hắn phạt cấm túc.
Cho tới chuyện hắn đi mách phu t.ử việc mình trốn học đi dự tiệc hắn nói mãi không dứt.
Đúng lúc ấy .
Ma ma bên cạnh Hoàng hậu tới truyền lời.
Nói A Ngô đã tỉnh.
Ta gật đầu.
Chào Nhị hoàng t.ử một tiếng rồi vội vàng rời đi .
Nhưng ta vừa đi được vài bước.
Thái t.ử đã lập tức theo sau .
Chaporia
Bình Luận (0)