GIỚI THIỆU:
Ai ai cũng biết phủ Thái phó có hai vị cô nương.
Ta thân thể khỏe mạnh, còn a tỷ từ nhỏ đã yếu ớt nhiều bệnh.
Tam hoàng t.ử Tạ Cù đến phủ tạ ơn, vì có ấn tượng trước nên ngỡ rằng người cứu hắn hôm ấy là ta .
A tỷ thuận nước đẩy thuyền, khuyên ta thay nàng xuất giá:
“Thân thể tỷ không tốt , hắn cưới muội , muội mới có thể che chở lâu dài cho nhà mẹ đẻ.”
Sau khi thành thân , Tạ Cù đối đãi với ta vô cùng tốt .
Cho đến khi con trai út rơi xuống nước, vì ta không biết bơi nên không cứu được nó, lúc ấy mới bừng tỉnh.
Trong lúc hấp hối, hắn nghiến răng căm hận nói :
“Ngươi mạo danh thế thân nàng thì đã sao ?”
“Người ta yêu là nàng ấy , chưa từng để tâm thân thể nàng ấy tốt hay xấu .”
Trọng sinh trở về đúng khoảnh khắc a tỷ khuyên ta .
Ta từ chối.
“A tỷ, có lẽ điều hắn để tâm, từ trước đến nay chưa từng là thân thể tỷ tốt hay không đâu ?”
01
A tỷ ôm n.g.ự.c, ho đến mức khom cả người xuống, hồi lâu sau mới dịu lại .
“Người đời vẫn nói , nữ t.ử lấy chồng, điều đầu tiên là nối dõi tông đường... Nhưng thân thể tỷ thế này , sao gánh nổi đây...”
Lời còn chưa dứt, khóe mắt đã ướt một mảng.
Ta nắm lấy tay nàng:
“A tỷ, nếu hắn thật sự vì tỷ thể nhược mà sinh lòng ghét bỏ, hạng người như vậy , sao xứng với tỷ được ?”
“Tỷ cứ việc nói thật với hắn .”
“Nếu đổi lại là muội gả vào đó, muội không biết bơi. Lỡ một ngày nào đó lộ sơ hở, bị hắn phát hiện, Tam hoàng t.ử chưa chắc chỉ nổi giận. Đến lúc ấy , không phải che chở cho nhà mẹ đẻ, mà là rước họa cho cả gia môn.”
A tỷ khựng lại , ánh mắt dần trở nên sáng tỏ.
“Là tỷ nghĩ sai rồi .”
Ta âm thầm thở phào một hơi .
Chuyện thế gả, kiếp trước ta đã nếm đủ quả đắng, đời này khó khăn lắm mới được làm lại , ta chỉ muốn sửa mọi thứ trở về đúng quỹ đạo.
Năm ấy , a tỷ xuống Giang Nam.
Vô tình bắt gặp Tam hoàng t.ử Tạ Cù rơi xuống nước.
Một người đến gió lớn cũng không chịu nổi như nàng, vậy mà lại liều mạng kéo hắn từ dưới nước lên, còn bản thân thì mất nửa cái mạng, dưỡng bệnh mấy tháng mới miễn cưỡng xuống giường được .
Sau này , Tạ Cù chỉ nhặt được một miếng ngọc bội.
Ngọc bội ấy là mẫu thân cho, ta và a tỷ mỗi người một nửa.
Hắn lần theo ngọc bội tìm đến tận cửa, nói rằng ơn cứu mạng không thể báo đáp, nguyện lấy thân báo đáp.
Nhưng vừa nhìn thấy ta và a tỷ, hắn đã nhận định trước rằng người cứu hắn hôm đó là ta .
Cũng chẳng trách được .
Ta thân thể khỏe mạnh, trèo cây hái đào, trêu mèo dắt ch.ó, chuyện gì cũng dám làm .
Còn a tỷ thì sao ?
Đi nhanh hai bước đã tái mặt, đi ba bước là thở dốc, đừng nói xuống nước cứu người , chỉ đứng bên bờ sông thôi cũng khiến người khác nơm nớp lo sợ.
Vốn dĩ ta định nói thật với hắn .
A tỷ lại khẽ ấn tay ta xuống, thay ta lấp l.i.ế.m.
“A Hà năm ngoái đến Giang Nam thăm ngoại tổ mẫu, chắc là ham chơi, ra hồ du ngoạn, vừa hay gặp được điện hạ.”
Tạ Cù lập tức xin thánh chỉ ban hôn.
May mà khi
hắn
hỏi đến chi tiết hôm
ấy
, a tỷ
đã
kể
lại
từng câu từng chữ cho
ta
nghe
từ
trước
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuoc-chuoc-ky-ha/1.html.]
Ta vậy mà không để lộ sơ hở.
Chỉ là mỗi lần hắn nhắc tới cảnh tượng ngày ấy rơi xuống nước, ta lại chột dạ đến mức không dám nhìn hắn .
Sau khi thành thân , hắn đối với ta , quả thật rất tốt .
Biết ta sợ lạnh, liền đi khắp nơi tìm noãn ngọc cho ta .
Khi ta mang thai, hắn càng luôn ở bên không rời nửa bước.
Khi ấy ta từng nghĩ, có lẽ trong những ngày tháng sớm tối kề cận ấy , hắn đã nảy sinh tình cảm với ta .
Cho đến khi sinh ra Hàm Xuyên.
Năm nó ba tuổi, ngày nào cũng đòi ra ngoài chơi.
Tạ Cù không có thời gian, nên để ta dẫn đi .
Ai ngờ chỉ sơ ý một lúc, đứa bé lại rơi xuống sông.
Đám nha hoàn bên cạnh chẳng ai biết bơi.
Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Hàm Xuyên chìm xuống.
Lúc hắn vội vàng chạy tới, tất cả đã quá muộn.
Cũng từ đó, Tạ Cù mới biết ta đã lừa hắn .
Hắn muốn bù đắp cho a tỷ.
Nhưng a tỷ đã không còn nữa.
Ngay cả cơ hội bù đắp cũng không có .
Từ đó về sau , hắn đối với ta như người xa lạ.
Ta bệnh cũng không cho gọi đại phu, bắt ta tự mình chịu đựng.
Chúng ta giày vò lẫn nhau suốt ba mươi năm.
Cho đến lúc lâm chung, hắn cũng không muốn gặp ta lần cuối.
Chỉ nhờ người truyền lại một câu.
“Ngươi mạo danh thế thân nàng thì đã sao ? Người ta yêu là nàng ấy , chưa từng để tâm thân thể nàng ấy tốt hay xấu .”
Ta nghĩ, chấp niệm sâu đến vậy , hẳn là hắn đã yêu a tỷ đến tận xương tủy.
02
Tiễn a tỷ trở về phòng xong, ta ngồi một mình rất lâu.
Cuối cùng mới cầm b.út viết một bức thư.
Nói rõ rằng người năm ấy cứu Tam hoàng t.ử ở Giang Nam là a tỷ, không phải ta .
Sau đó gọi nha hoàn Đông Miên tới, bảo nàng lập tức mang thư tới phủ Tam hoàng t.ử.
Nhưng Đông Miên vừa đi chưa bao lâu đã quay trở lại , bức thư trong tay vẫn còn nguyên niêm phong.
Nàng thở hổn hển bẩm báo:
“Tiểu thư, tiền sảnh có khách tới, Tam điện hạ đã đến rồi . Ngài ấy nói ... muốn cầu hôn đại tiểu thư. Lão gia không chịu, hiện giờ đang sai người mời hai vị tiểu thư cùng qua đó.”
Cầu hôn a tỷ?
Tạ Cù đã biết ai mới là ân nhân cứu mạng thật sự của hắn rồi sao ?
Ta vội vàng đi về phía tiền sảnh.
Khi tới nơi, a tỷ đã có mặt từ trước .
Tạ Cù đang nhìn nàng, thần sắc dịu dàng lưu luyến.
Nhưng khi ánh mắt chuyển sang rơi trên người ta , trong đôi mắt ấy chỉ còn lại sự chán ghét và lạnh nhạt.
Hắn chỉ liếc nhẹ một cái rồi dời mắt đi .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Phụ thân ngồi ở ghế trên , sắc mặt vô cùng khó coi:
“Điện hạ, ngài nói đại nữ nhi của ta là A Kiều đã cứu ngài. Nhưng thân thể A Kiều thế nào, ngài cũng tận mắt thấy rồi đấy. Nó đi vài bước đã thở dốc, làm sao có thể xuống nước cứu người ? Chẳng lẽ ngài nhận nhầm rồi sao ? Hôm qua ngài còn một mực khẳng định là A Hà cứu ngài... Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Chaporia
Bình Luận (0)