Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Là ta nhận nhầm. Nhưng hôm qua, Nhị tiểu thư dường như cũng đã ngầm thừa nhận.”
“Giờ ta hỏi lại một lần nữa, Nhị tiểu thư, năm đó ở Giang Nam, có phải cô đã cứu ta không ?”
Hắn nhìn chằm chằm vào ta , trong mắt thấp thoáng ý cười mỉa mai.
Trong lòng ta dậy sóng ngập trời.
Hôm qua hắn đến cửa tạ ơn, a tỷ thay ta nhận lấy ân tình này , ta chỉ cần ngầm thừa nhận là được .
Nhưng hôm nay, vì sao hắn lại biết người cứu hắn không phải ta ?
Trừ phi...
Trừ phi hắn cũng mang theo ký ức của kiếp trước mà trở về.
03
Nghĩ đến đây, ta ổn định tâm thần, ngẩng đầu đón lấy ánh mắt hắn .
“Điện hạ, người cứu ngài không phải ta , mà là a tỷ.”
Tạ Cù cười lạnh một tiếng, không hề bất ngờ.
Phụ thân ngạc nhiên:
“ Nhưng thân thể A Kiều... nó cứu người bằng cách nào?”
“Bất kể cứu bằng cách nào, ta chỉ biết người cứu ta là Đại tiểu thư. May mà...”
Hắn liếc nhìn ta một cái:
“Không để kẻ có ý đồ bất chính nào đó mạo nhận mất.”
A tỷ sốt ruột:
“Điện hạ, là, là vì thân thể ta không tốt , nên mới để A Hà...”
Lời còn chưa dứt, nàng đã ho dữ dội.
Tạ Cù đưa một chén trà đến bên tay nàng, giọng điệu cũng dịu đi :
“Đại tiểu thư, đừng vội.”
“Ta không có ý trách nàng. Nàng thân thể yếu thì đã sao ? Điều ta để tâm, trước nay chưa từng là điều đó. Người đời nghĩ thế nào, có liên quan gì đến ta ?”
Hắn muốn cầu hôn a tỷ.
Nhưng phụ thân vẫn từ chối.
Ông trầm mặc rất lâu, cuối cùng mới khó khăn mở miệng:
“Thân thể của A Kiều... thật sự không thích hợp với hoàng gia.”
Hiện nay, chuyện hệ trọng nhất trong triều chính là lập Thái t.ử.
Mấy vị hoàng t.ử đã tranh đấu ngấm ngầm suốt nhiều năm, người có hy vọng nhất chính là Tạ Cù.
Kiếp trước , cuối cùng cũng là hắn được lập làm Thái t.ử.
Còn ta trở thành vị Hoàng hậu nhu nhược nổi tiếng khắp thiên hạ.
Nếu hắn cưới a tỷ...
Với thân thể của a tỷ, làm sao sinh con dưỡng cái?
Từ xưa đến nay, chưa từng có một Hoàng hậu không con nào có thể ngồi vững ở hậu vị.
Hôm nay hắn tình sâu nghĩa nặng, nhưng ai dám đảm bảo mười năm, hai mươi năm sau , hắn vẫn như vậy ?
Chỉ cần một ngày nào đó Tạ Cù sinh lòng chán ghét, chỉ riêng chuyện không con thôi, hắn đã có thể đường đường chính chính phế bỏ a tỷ.
Đến lúc ấy , a tỷ còn có thể đi đâu ?
Huống hồ hắn là hoàng t.ử cao quý, sau này tam cung lục viện, oanh oanh yến yến chẳng biết sẽ có bao nhiêu.
Với tính tình mềm yếu và thân thể bệnh tật như a tỷ, làm sao ứng phó nổi?
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuoc-chuoc-ky-ha/2.html.]
Chỉ sợ bị người ta tính kế rồi , ngay cả chỗ để khóc cũng không có .
Trong lòng ta cũng hiểu được nỗi lo của phụ thân .
Tạ Cù chủ động bước lên.
Hắn chỉ trời thề thốt, từng câu từng chữ đều nói đời này chỉ có một mình A Kiều.
Còn nói nhất định sẽ không để nàng chịu nửa phần tủi nhục, nếu trái lời thề, nguyện chịu thiên lôi đ.á.n.h xuống.
Còn về con nối dõi, hắn không để tâm, sau này hoàn toàn có thể nhận một đứa trẻ trong chi thứ của tông tộc làm con thừa tự.
Những lời ấy nói ra dứt khoát vô cùng, không hề do dự nửa phần.
Vành mắt a tỷ đỏ lên, lệ quang lấp lánh, dường như đã bị thuyết phục.
Mẫu thân cũng d.a.o động, nhỏ giọng khuyên:
“Lão gia, điện hạ đã chân thành đến thế...”
Phụ thân không đáp, chỉ nói sẽ suy nghĩ thêm.
Tạ Cù cũng không ép buộc.
Hắn để lại đầy một bàn lễ vật cùng t.h.u.ố.c bổ, lại tỉ mỉ dặn dò a tỷ phải dưỡng thân cho tốt , nói hôm khác sẽ lại đến thăm nàng.
A tỷ cúi đầu, e thẹn như đóa đào hồng.
04
Đợi mọi người đều rời đi , trong phòng chỉ còn lại hai tỷ muội chúng ta , nàng mới chịu nói thật.
“A Hà, vốn dĩ tỷ định nhường hắn cho muội .”
“Với thân thể này của tỷ, sống được đã là cố gắng hết sức rồi , chuyện thành thân , trước đây ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.”
Ta không nói gì.
Ta biết a tỷ nói thật.
Phụ thân và mẫu thân vốn dự định tìm cho a tỷ một người phu quân biết quan tâm săn sóc, chức quan không cần quá cao, chỉ cần đối xử tốt với a tỷ là được .
Những người trong kinh thành ấy , miệng chẳng biết giữ lời, khắp nơi đều nói cưới ai cũng được , tuyệt đối đừng cưới Đại tiểu thư nhà họ Khương, nói không chừng chân trước vừa rước vào cửa, chân sau đã phải lo chuyện tang lễ.
Chỉ vì câu nói đó, ta không ít lần tìm đến tận cửa đ.á.n.h người ta , bị phạt chẳng biết bao nhiêu lần , quỳ đến mức đầu gối sưng tấy.
Nói đến cuối cùng, a tỷ cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
“ Nhưng hắn đã nghĩ thay tỷ mọi đường lui, lại còn chân thành như vậy ... tỷ vẫn muốn thử một lần .”
“Biết đâu được chứ, A Hà? Biết đâu hắn thật lòng, có thể khiến quãng đời còn lại của tỷ được vui vẻ hơn thì sao ?”
Đại phu cũng từng nói , bệnh của a tỷ là mang từ trong bụng mẹ , chỉ cần không chịu kích động quá lớn, chăm sóc cẩn thận, chưa chắc đã không thể sống lâu.
Chính vì thân thể ấy , cả nhà trên dưới đều đối xử với nàng đặc biệt cẩn thận.
Mà nàng lại còn thông minh hơn ta , chuyện gì cũng biết lo trước tính sau , nên phụ thân và mẫu thân càng thương nàng thêm vài phần.
Ta từng vô tình nghe phụ thân thở dài một câu:
“Nếu người thân thể không tốt là A Hà thì đỡ phải lo rồi .”
Hồi nhỏ nghe được câu đó, ta trốn trong chăn khóc rất lâu.
Sau này dần lớn lên, phát hiện a tỷ đọc sách viết chữ thứ gì cũng giỏi hơn ta , mới từ từ hiểu được ý của phụ thân .
Chỉ là chút tủi thân ấy , cuối cùng vẫn không thể nguôi ngoai, bị ta lặng lẽ chôn sâu vào nơi kín nhất trong lòng.
Kiếp trước , dường như mỗi lần a tỷ thấy ta cùng Tạ Cù trở về nhà, nàng đều sẽ bệnh một trận.
Về sau , mẫu thân nhờ người nhắn lời cho ta :
“Sau này ít về nhà thôi, tỷ tỷ con thân thể không tốt , con như vậy chỉ khiến nó thêm khó chịu.”
Nghe xong lòng ta nghẹn lại .
Mỗi tháng ta vẫn nhờ người mang rất nhiều d.ư.ợ.c liệu về, nhưng bản thân lại không dám dễ dàng bước chân vào cửa nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)