CHƯỚC CHƯỚC KỲ HÀ/Chương 3: 3C. 3: 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đời này , Tạ Cù mời cả thái y trong cung đến bắt mạch điều dưỡng cho a tỷ.

 

Mấy thang t.h.u.ố.c uống xuống, sắc mặt a tỷ quả thật đã hồng hào hơn đôi chút.

 

Nàng vui vẻ kéo tay ta :

 

“Cũng xem cho A Hà đi , trước đó nó bị phong hàn, mãi vẫn chưa khỏi hẳn.”

 

Tay thái y vừa đặt lên cổ tay ta , Tạ Cù đã lên tiếng:

 

“A Kiều, đây là đại phu ta đặc biệt mời cho nàng. Có vài người từ nhỏ thân thể khỏe mạnh, không cần lãng phí.”

 

Đầu ngón tay ta cứng lại .

 

Ta vội rụt tay về, cười nói :

 

“A tỷ, muội không cần đâu .”

 

Sau khi thái y rời đi , a tỷ kéo tay áo Tạ Cù, nhỏ giọng giải thích:

 

“Điện hạ, mấy hôm trước là vì ta lo thân thể mình không tốt , sợ ngài không tin, nên lúc ngài tới cửa mới nói dối rằng người cứu ngài là A Hà.”

 

“Xin điện hạ đừng trách A Hà.”

 

Tạ Cù nắm lấy tay nàng, vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ.

 

“Ta không trách nàng ấy . Chỉ là lúc ta đích thân hỏi, nếu nàng ấy quang minh chính đại, hoàn toàn có thể đứng ra nói không phải nàng ấy . Nhưng nàng ấy đã ngầm thừa nhận, điều đó chứng tỏ...”

 

Hắn liếc nhìn ta một cái.

 

“Nàng ấy cũng có lòng muốn bám víu quyền quý.”

 

A tỷ ho khẽ một tiếng, áy náy nói :

 

“Ta cũng chỉ sợ điện hạ không tin, nên mới...”

 

“Được rồi .”

 

Tạ Cù dịu giọng ngắt lời nàng.

 

“Ta sẽ không trách muội muội của nàng đâu .”

 

Lúc ấy , a tỷ mới nở nụ cười .

 

05

 

Ta từ tiền sảnh lui ra , định ra ngoài dạo một lát.

 

Vừa đi đến cổng lớn, phía sau đã vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

 

“Nhị tiểu thư.”

 

Tạ Cù gọi ta lại .

 

Ta quay người .

 

Hắn đứng dưới mái hiên, ánh mắt nhìn ta lạnh như sương giá.

 

“Những lời vừa rồi , ta nói như vậy là để an ủi tỷ tỷ của cô.”

 

“Trong lòng ta , cô là hạng người thế nào, ta hiểu rất rõ.”

 

“Tỷ tỷ cô mới là người ta muốn cưới. Cho nên cô không cần bày ra vẻ đáng thương trước mặt nàng ấy . A Kiều nhớ tình tỷ muội , sẽ thương xót cô, nhưng ta thì không .”

 

Ta khiêm nhường đáp:

 

“Điện hạ là vầng trăng sáng trên trời cao, ta tự biết mình mọi mặt đều không bằng a tỷ, từ trước đến nay chưa từng dám vọng tưởng.”

 

“Cô biết vậy là tốt nhất.”

 

“Chỉ cần cô có một chút tâm tư bất chính, ta cũng tuyệt đối sẽ không dung thứ.”

 

Ta không nói thêm gì nữa, xoay người bước lên xe ngựa.

 

Khoảnh khắc rèm xe buông xuống, cuối cùng cũng ngăn cách được ánh mắt lạnh lẽo ấy của hắn .

 

06

 

Liên tiếp nửa tháng, thân thể a tỷ dần khá hơn đôi chút, đã có thể ra ngoài dạo phố, chỉ là vẫn không thể đi lại quá nhiều.

 

Tạ Cù bèn trải lớp áo lông hồ dày cộp trong xe ngựa của nàng, lại chuẩn bị thêm lò sưởi cầm tay.

 

Mẫu thân nhìn thấy, không ngớt lời khen hắn chu đáo, còn lén nói với phụ thân :

 

“Điện hạ đối với A Kiều dụng tâm như vậy , nếu thật sự có thể điều dưỡng tốt thân thể, chưa chắc đã không phải một mối lương duyên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuoc-chuoc-ky-ha/3.html.

]

 

Phụ thân cũng gật đầu, dường như đã có phần xuôi lòng:

 

“Sau này nếu A Kiều không có con, thì nhận nuôi một đứa là được , dù sao cũng chẳng phải chuyện gì lớn.”

 

Hôm ấy mẫu thân bỗng hỏi ta :

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Dạo này con suốt ngày chạy ra ngoài, như con khỉ nhỏ vậy , cả ngày chẳng thấy ở nhà, chẳng phải để người ta chê cười sao ?”

 

Ta bị trách mắng một trận, rồi bị cấm không cho ra ngoài nữa.

 

Thực ra , ta không muốn ở nhà là vì Tạ Cù ngày nào cũng đến phủ.

 

Mà a tỷ lại lo nam nữ đơn độc ở cùng nhau sẽ ảnh hưởng thanh danh, nên lần nào cũng gọi ta đi cùng.

 

Ta ngồi mà như có gai dưới người , chỗ nào cũng thấy không được tự nhiên.

 

Trong ba câu của Tạ Cù thì có đến hai câu là châm chọc ta , chi bằng trốn ra ngoài cho thanh tĩnh.

 

Nhưng những lời ấy ta không thể nói .

 

Mẫu thân đã cau mày, trong giọng nói mang theo ý trách cứ:

 

“Một cô nương khuê các mà suốt ngày lộ mặt bên ngoài, còn ra thể thống gì? Chẳng có quy củ chút nào.”

 

Ta biết mình không nên so sánh.

 

Nhưng nỗi tủi thân trong lòng vẫn chậm rãi dâng lên.

 

Có lúc ta vẫn nghĩ, vì sao a tỷ muốn ra ngoài thì có thể ra ngoài, chẳng ai nói nàng nửa lời?

 

Chỉ vì thân thể nàng không tốt , nên mọi chuyện đều có thể được bỏ qua dễ dàng.

 

Còn ta chỉ cần phạm một lỗi nhỏ xíu, cũng thành lỗi lớn.

 

Giống như năm ấy vào đêm Nguyên Tiêu.

 

A tỷ nằng nặc đòi đi xem hoa đăng, mẫu thân không cho.

 

Nàng bèn năn nỉ ta đưa nàng đi .

 

Ta không cưỡng lại nổi, lén dẫn nàng trốn ra ngoài.

 

Ai ngờ trên phố người đông như mắc cửi, a tỷ bị chen lấn đến phát bệnh, về đến nhà liền ngã xuống.

 

Lần ấy , lòng bàn tay ta bị đ.á.n.h đến rách nát, lại còn phải quỳ trong từ đường suốt cả một đêm.

 

A tỷ thì nằm trên giường dưỡng bệnh nửa tháng.

 

Về sau nàng lại muốn ra ngoài, ta sống c.h.ế.t cũng không chịu dẫn đi nữa.

 

...

 

07

 

Mẫu thân nói muốn chọn cho ta một mối hôn sự, liền gọi ta đến trước mặt.

 

“Thân thể a tỷ con không tốt , sau này có nhận con nuôi, chung quy cũng là điều để người ngoài bàn tán. Nhưng con thì khác. Nếu con có thể gả cho một người có quyền thế, sau này cho dù Tam hoàng t.ử có chán ghét a tỷ con, có con chống lưng phía sau , hắn cũng không dám làm gì a tỷ con.”

 

Ta cúi đầu, chỉ nói một câu:

 

“Con nghe theo mẫu thân .”

 

Dù sao ý kiến của ta nói ra cũng vô ích.

 

Chỉ cần ta để lộ một chút không tình nguyện, mẫu thân sẽ mắng ta ghen ghét tỷ tỷ ruột, sẽ đỏ hoe mắt hỏi ta :

 

“Sao ta lại sinh ra một đứa con gái như con chứ?”

 

Vốn dĩ bà muốn sinh một đứa con trai.

 

Một đứa con trai có thể chống lưng cho a tỷ, có thể gánh vác gia môn nhà họ Khương.

 

Ai ngờ sinh ra lại vẫn là một đứa con gái.

 

Mà lúc sinh ta còn tổn hại thân thể, từ đó về sau không thể sinh thêm nữa.

 

Cho nên ta nghĩ...

 

Có lẽ bà vẫn luôn oán ta .

 

Mẫu thân mở một bức họa, đưa đến trước mặt ta :

 

“Con xem đi , Thiếu tướng quân Bình Tây, thế nào?”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...