Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta cúi đầu nhìn con diều trong tay, bỗng có chút thất thần.
Hồi nhỏ ta cũng muốn thả diều.
Nhưng mẫu thân nói , con vui vẻ thả diều như vậy , để a tỷ con nhìn thấy, trong lòng nó có dễ chịu không ?
Về sau ta liền dập tắt ý nghĩ ấy .
Cho nên, những đứa trẻ khác đều từng thả diều, còn ta chỉ có thể thèm thuồng đứng nhìn .
Thấy ta không nói gì, Tiêu Lang Nhiên lại nói :
“Nhị tiểu thư, ngày mai thời tiết đẹp , ta đưa cô đi thả diều.”
Ta gật đầu.
“Được.”
10
Đang nói chuyện, phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi.
“A Hà?”
Ta quay người lại .
Là Tạ Cù đang đỡ a tỷ trở về.
A tỷ nhìn thấy Tiêu Lang Nhiên, có chút bất ngờ.
Nàng kéo tay ta , trong mắt mang theo vài phần sợ hãi, ghé sát tai nhỏ giọng nói :
“Mẫu thân sao lại để muội xem mắt với Tiêu tướng quân? Hắn...”
Ta biết nàng muốn nói gì.
Gương mặt ấy , những lời đồn ấy ...
Cả kinh thành đều sợ hắn .
Ta nghiêng đầu nhìn sang, thấy Tiêu Lang Nhiên đang nghiêm túc vểnh tai nghe lén, khóe môi không khỏi cong lên.
“A tỷ, hắn rất tốt .”
Tạ Cù ở bên cạnh lạnh lùng lên tiếng, trong giọng nói đầy vẻ châm chọc:
“A Kiều, nàng đúng là lo thừa cho nàng ta chuyện không gả đi được rồi . Nàng nhìn xem, nàng ta biết tính toán cho mình lắm, người tầm thường còn chẳng thèm để mắt tới.”
“Nàng bảo nàng ta làm trắc phi của ta , e rằng phủ của ta không chứa nổi nàng ta . Với khẩu vị lớn như thế, làm trắc phi chẳng phải là quá thiệt thòi sao ?”
Ta kinh ngạc.
“Trắc phi gì cơ?”
“Điện hạ cứ yên tâm, ta sẽ không làm trắc phi của ngài.”
A tỷ còn định khuyên thêm vài câu, nhưng ánh mắt lại rơi lên mặt Tiêu Lang Nhiên.
Chỉ thấy gương mặt vốn đã có sẹo ấy giờ đen sì hoàn toàn , mày nhíu c.h.ặ.t, như thể có người đang muốn cướp đi bảo vật quý giá nhất của hắn .
A tỷ sợ đến mức ôm n.g.ự.c, giọng cũng run lên:
“ Nhưng ... nhưng hung thần như thế, ngày nào cũng phải đối mặt, chẳng phải sẽ dọa c.h.ế.t người sao ?”
Tiêu Lang Nhiên nghe vậy , miễn cưỡng kéo khóe môi, muốn cười một chút để tỏ vẻ thân thiện.
Ai ngờ nụ cười ấy phối với vết sẹo trên mặt, lại càng tăng thêm vài phần hung dữ hơn lúc không cười .
A tỷ kêu lên một tiếng, lập tức trốn ra sau lưng Tạ Cù, đến đầu cũng không dám ló ra nữa.
Tạ Cù che chắn cho a tỷ phía sau , lạnh lùng liếc Tiêu Lang Nhiên một cái:
“Tiêu tướng quân không cần dọa A Kiều. Có những thứ ngươi coi như bảo vật, ta còn chẳng thèm.”
Tiêu Lang Nhiên nhe răng cười khiêu khích:
“Điện hạ tốt nhất là nên như vậy . Ta với nương ta tính tình đều không tốt , nếu có người cướp mất bảo bối trong lòng, e rằng sẽ cầm đao tìm tới tận cửa đấy.”
Sắc mặt Tạ Cù lập tức xanh mét, nghiến răng mắng một câu:
“Cả một ổ thổ phỉ!”
Tiêu Lang Nhiên cũng không cãi lại , chỉ nghiêng người sang một bên, ôn hòa nói với ta :
“Nhị tiểu thư, cô vào trong trước đi , ngày mai ta lại tới tìm cô.”
Trong lòng ta bỗng thấy vui vẻ.
“Được.”
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuoc-chuoc-ky-ha/5.html.
]
11
“ A tỷ con còn đang bệnh, chuyện gì cũng không thuận, con vui vẻ lộ rõ như vậy , chẳng phải là đang đ.â.m vào tim nó sao ?”
Lòng ta chua xót khó tả.
Dường như chẳng biết từ lúc nào, ta lại phạm phải lỗi gì đó.
Hôm ấy , Tiêu Lang Nhiên nói muốn cho ta một bất ngờ, bảo ta ngoan ngoãn ở nhà chờ.
Ta ngồi trong chính sảnh đợi rất lâu.
Nhưng người ta đợi không phải Tiêu Lang Nhiên.
Mà là Tạ Cù.
Ta đang định đứng dậy tránh đi , hắn lại lên tiếng trước .
“Khương Hà, giờ thì cô hài lòng rồi chứ?”
“Tỷ tỷ cô thân thể như vậy , ta bằng lòng nạp cô làm trắc phi, cũng coi như giúp cô không phải tiếp tục bị Tiêu Lang Nhiên quấn lấy.”
“Sau này cô sinh con, để dưới danh nghĩa tỷ tỷ cô nuôi dưỡng, sẽ là thân phận đích xuất. Tỷ muội các cô tình cảm tốt như vậy , nàng ấy cũng chỉ muốn nuôi con của cô thôi.”
Ta ngây người .
Lần trước chẳng phải ta đã nói rất rõ rồi sao ?
Ta không muốn làm cái gì mà trắc phi cả.
Hắn bị điếc à ?
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của ta , hắn lại tưởng ta vui mừng quá mức.
“Chỉ là dù ta có nạp cô, cô cũng phải lấy tỷ tỷ cô làm trọng. Sau này con cái phải gọi tỷ tỷ cô là mẫu phi, cô không được ghen ghét, không được sinh chuyện.”
“Thứ cô muốn , ta đều có thể cho cô, nhưng đứa trẻ... nhất định phải là của A Kiều.”
Ta cuối cùng cũng nghe không nổi nữa.
“Điện hạ, ngài có tật ở tai sao ?”
Hắn khựng lại :
“Cái gì?”
“Lần trước ta đã nói rồi , ta không muốn làm trắc phi của ngài!”
Sắc mặt Tạ Cù trầm xuống, dường như không tin nổi.
“Chẳng lẽ cô muốn làm chính phi? Khương Hà, khẩu vị của cô cũng lớn quá đấy!”
Ta không nhịn được bật cười khẩy.
“Ta không muốn gả cho ngài.”
“Điện hạ vẫn nên dập tắt ý nghĩ đó đi .”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hắn cau mày, trách ta không hiểu chuyện, hận ta lòng dạ hẹp hòi.
“Cô không gả cho ta ? Chẳng lẽ cô muốn trơ mắt nhìn tỷ tỷ mình u uất thành bệnh, nằm liệt giường bệnh sao ?”
“Khương Hà, sao cô lại ích kỷ như vậy ?”
Ích kỷ?
Ta không thay a tỷ sinh con cho hắn , thì là ích kỷ sao ?
13
“Ta đang xem mắt với Tiêu tướng quân, chuyện này phụ thân và mẫu thân ta đều biết . Điện hạ vẫn nên đừng phí tâm tư trên người ta nữa.”
Tạ Cù thở phào nhẹ nhõm.
"Cô cho rằng mẫu thân ngươi sẽ trách cô sao ? Không sao , ta đã nói chuyện này với họ rồi , họ cũng đã đồng ý."
"Còn Tiêu Lang Nhiên, nếu hắn thật sự muốn cưới cô, đã sớm lên cửa cầu thân rồi ."
Đang nói , mẫu thân từ bên trong bước ra .
Bà vừa nhìn thấy ta , bước chân liền khựng lại một chút, trong mắt rõ ràng thoáng qua một tia chột dạ .
Lòng ta lạnh đi một nửa, vẫn cất tiếng hỏi: "Nương, người đã đồng ý với điện hạ để con làm trắc phi sao ? Có phải hắn đang lừa con không ?"
Mẫu thân thở dài.
"A Hà, tỷ tỷ con... chỉ muốn ở bên điện hạ."
"Ban đầu ta nghĩ, nếu con có thể gả cho Tiêu tướng quân, cũng coi như là một đoạn lương duyên. Nhưng hắn chậm chạp không đến cửa cầu thân , hơn nữa..."
Chaporia
Bình Luận (0)