CHƯỚC CHƯỚC KỲ HÀ/Chương 6: 6C. 6: 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Hơn nữa cái gì?"

 

"Nỗi lo của Quý phi nương nương cũng không phải không có lý."

 

Bà tránh ánh mắt ta .

 

"Làm trắc phi, tỷ tỷ con đem lòng ái mộ điện hạ, e là... sẽ thấy tủi thân . Nhưng nếu con làm trắc phi, có điện hạ che chở, sau này sinh con rồi ghi dưới danh nghĩa của tỷ tỷ con, đứa bé sẽ là thân phận đích xuất. Có tỷ tỷ con bảo bọc con, chưa chắc con sẽ sống không tốt ."

 

"Ta chỉ có hai đứa con gái là các con, đương nhiên mong các con nương tựa lẫn nhau , đều được bình an."

 

Ta nghe , nghe mãi, nước mắt liền rơi xuống.

 

"Nương, rốt cuộc người mong tỷ tỷ được tốt , hay mong con được tốt ?"

 

Mẫu thân sững người , rồi lập tức nhíu mày: "Chẳng phải đều như nhau sao ? Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt."

 

Phải.

 

Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt.

 

Nhưng lòng bàn tay là mặt được nắm lại , còn mu bàn tay là mặt phải đưa ra đỡ lấy.

 

Gió thổi tới, lạnh trước là mu bàn tay.

 

Mưa tạt tới, đau trước cũng là mu bàn tay.

 

Những lời ấy ta không nói ra .

 

Kiếp trước ta đã thử rồi .

 

Sau khi tỷ tỷ qua đời, phụ mẫu đến cửa cũng không cho ta bước vào .

 

Họ nói , người tỷ tỷ yêu nhất lúc còn sống đều đã nhường cho ngươi, ngươi có lỗi với nó, còn mặt mũi nào đến thắp hương cho nó?

 

Ngươi muốn nó ra đi cũng không được an lòng sao ?

 

Nhưng khi trước chính tỷ tỷ là người nghĩ ra chủ ý để ta thế gả, họ cũng biết chuyện, còn cùng nhau giúp che giấu.

 

Vì sao cuối cùng mọi lỗi lầm đều đổ hết lên đầu ta ?

 

Ta nhớ có một năm, Tạ Cù đối xử với ta thực sự quá tệ, ta quỳ trước phủ, khóc lóc cầu xin họ chống lưng cho ta .

 

Phụ thân bước tới, ta đưa tay kéo tay áo ông.

 

Ông ghét bỏ phủi mạnh một cái.

 

"Sống tốt hay không tốt đều là lựa chọn của chính ngươi, không liên quan đến chúng ta ."

 

Sau đó sai người đuổi ta đi , còn dặn người gác cổng, sau này không được cho Nhị tiểu thư bước vào nữa.

 

......

 

14

 

"Nương, con sẽ không gả cho điện hạ, con..."

 

Lời còn chưa dứt, mẫu thân đã tát thẳng tới.

 

Ta hoàn toàn ngây người .

 

"Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, mai mối định đâu con theo đó! Ngươi còn muốn gả cho ai?"

 

"Nếu năm đó không phải ngươi chiếm mất vị trí của con trai ta , ta sao lại sinh ra ngươi?"

 

Ta ôm mặt, không dám tin nhìn bà: "Nương... người đang nói gì vậy ?"

 

Mẫu thân cúi đầu nhìn bàn tay mình , dường như cũng có chút hối hận.

 

Nhưng bà nghiến răng, đem hết những lời giấu trong lòng nói ra .

 

"Năm đó lúc ta mang thai, rõ ràng ba vị đại phu đều nói là con trai! Vì sao sinh ra lại thành ngươi? Chẳng phải tại ngươi sao ! Là ngươi dọa chạy con trai ta rồi !"

 

Tim ta đau đến như bị vò nát.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuoc-chuoc-ky-ha/6.html.]

Thì ra là vậy .

 

Thì ra nguyên nhân ta không được phụ mẫu yêu thương không phải vì ta không đủ ngoan ngoãn, không đủ hiểu chuyện, mà là từ khoảnh khắc ta sinh ra đã là một sai lầm.

 

Ta chiếm mất vị trí của con trai bà, dọa chạy đứa con trai đích xuất vốn nên thuộc về bà.

 

Tạ Cù đứng bên cạnh, ung dung khuyên giải: "Phu nhân không cần nổi giận. Nếu Nhị tiểu thư không muốn , vậy thì..."

 

"Nó muốn ."

 

Mẫu thân thay ta đáp lời.

 

"Nó không muốn thì còn có thể gả cho ai?"

 

Đúng lúc ấy , ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói .

 

"Ta!"

 

Mọi người đồng loạt quay đầu.

 

Tiêu Lang Nhiên sải bước đi vào , cả người tỏa ra sát khí ngùn ngụt.

 

Phía sau còn có một thị vệ, trong tay vậy mà xách hai con nhạn béo mập.

 

Hắn vừa nhìn đã thấy dấu tay đỏ sưng trên mặt ta , đồng t.ử lập tức co rút.

 

"A Hà, nàng có sao không ?"

 

"Phu nhân, người gọi ta đến xem mắt, ở nhà mẫu thân ta đã bắt đầu chuẩn bị sính lễ rồi . Vậy mà người lại muốn gả vị hôn thê tương lai của ta cho kẻ khác? Đã hỏi qua ý ta chưa ?"

 

"Ai cho phép?"

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

"Ta thật không biết , hóa ra Khương gia các người lại thay đổi thất thường như vậy !"

 

"Ta sẽ đi cáo ngự trạng! Tố Khương gia các người lừa hôn! Lại tố Tam hoàng t.ử cướp đoạt thê t.ử của thần t.ử!"

 

Mẫu thân bị hắn quát cho mặt mày trắng bệch, môi run run: "Ta... ta đâu có đồng ý..."

 

"Không đồng ý?"

 

Tiêu Lang Nhiên cười lạnh một tiếng.

 

"Không đồng ý mà Khương đại nhân nhận nghiên mực danh gia ta tặng? Không đồng ý mà phu nhân nhận cả hòm châu báu mẫu thân ta đưa? Hay lắm! Đường đường là phủ Thái phó, hóa ra nghèo đến mức phải sống bằng nghề lừa gạt! Khương Thái phó làm người như vậy , cũng xứng làm quan sao ?"

 

Mẫu thân bị một vãn bối mắng đến đỏ cả vành mắt, đầy mặt xấu hổ.

 

Tạ Cù nhíu mày, bước lên một bước: "Tiêu Lang Nhiên, Khương phu nhân chưa từng đồng ý gả A Hà cho ngươi. Cho dù đổi ý thì đã sao ?"

 

Tiêu Lang Nhiên nghiến răng ken két, hai mắt đỏ ngầu: "Chẳng sao cả! Ta đi mách phụ hoàng ngươi!"

 

Nói xong, hắn một tay kéo lấy tay ta , không quay đầu lại mà bước thẳng ra ngoài.

 

Ta theo sau hắn , bước chân loạng choạng một cái, nước mắt cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà rơi xuống.

 

15

 

Trên đường đi , Tiêu Lang Nhiên sai thị vệ đi tìm một cỗ xe ngựa.

 

Hắn vụng về dỗ dành ta , lật đi lật lại cũng chỉ biết nói đừng khóc nữa, đừng khóc nữa.

 

"Hôm nay ta đi săn nhạn rồi ."

 

"Mẫu thân ta nói , nạp sính nhất định phải có nhạn. Năm đó phụ thân ta cũng đem nhạn tới, nên cả đời họ chưa từng đỏ mặt cãi nhau ."

 

" Nhưng cũng có thể là phụ thân ta mất sớm, chưa kịp cãi. Dù sao trong thoại bản cũng viết rồi , nhạn tượng trưng cho phu thê ân ái."

 

Tiêu Lang Nhiên nghiêm túc bảo đảm: "A Hà, nàng đừng khóc . Ta sẽ không để ai cướp nàng đi đâu !"

 

Ta kéo tay áo hắn , nghẹn ngào cầu xin: "Tiêu tướng quân, nếu ta bằng lòng gả cho chàng ... chàng có thể cho ta dựa một lát được không ?"

 

Hắn không nói hai lời, dang rộng hai tay: "Ta chỉ cho A Hà dựa thôi!"

 

Ta tựa vào n.g.ự.c hắn , nức nở khóc rất lâu, làm ướt đẫm cả một mảng lớn trước vạt áo hắn .

 

Đến phủ Tướng quân, mắt ta đã sưng như hai quả đào.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...