CHƯỚC CHƯỚC KỲ HÀ/Chương 7: 7C. 7: 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tiêu phu nhân bước ra đón, vừa thấy bộ dạng ấy của ta , không nói lời nào đã đ.ấ.m một quyền lên đầu Tiêu Lang Nhiên: "Con làm nó khóc à ?"

 

Tiêu Lang Nhiên ôm đầu, đem chuyện ở Khương gia kể lại từ đầu đến cuối.

 

Ta đứng bên cạnh, trong lòng thấp thỏm không yên, sợ Tiêu phu nhân vì thế mà xem thường ta .

 

Ai ngờ Tiêu phu nhân nghe xong, chân mày dựng ngược, tay xắn tay áo, quay người gọi người mang tới một cây ngân thương.

 

Lại điểm danh bảy tám nha hoàn biết võ, vung tay một cái, cả đám ào ào như một trận gió lao ra ngoài.

 

Ta ngẩn người : "Phu nhân... họ đi đâu vậy ?"

 

Tiêu Lang Nhiên mặt không đổi sắc: "Mẫu thân ta ăn no quá rồi , ra ngoài vận động một chút."

 

 

Hắn sai người bưng tới rất nhiều bánh ngọt, bảo ta vừa ăn vừa chờ.

 

Ta ôm đĩa bánh, ăn mà chẳng biết mùi vị gì, trong lòng mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn .

 

Khoảng một canh giờ sau , Tiêu phu nhân dẫn người trở về.

 

Ai nấy đều thần thanh khí sảng, sắc mặt hồng hào.

 

Bà vào trong thay một bộ cáo mệnh phục, cười tủm tỉm giữ ta lại dùng bữa tối.

 

Ta còn chưa kịp lên tiếng, bà đã thoắt một cái chạy ra ngoài.

 

Cho đến khi dùng xong bữa tối, bà vẫn chưa trở lại .

 

Tiêu Lang Nhiên nói , mẫu thân hắn đi diễn kịch rồi .

 

Nhưng ...

 

Mặc cáo mệnh phục đi diễn kịch sao ?

 

16

 

Ta ăn tối xong, chậm chạp trở về phủ.

 

Vừa bước qua cửa, liền ngây người .

 

Nhà bị đập phá rồi .

 

Mẫu thân mặt bầm một mảng, trên má còn in dấu bàn tay đỏ ch.ót, đang ngồi đó vừa hận vừa sợ mà lau nước mắt.

 

Phụ thân còn t.h.ả.m hơn, trên đỉnh đầu trọc mất một mảng, tóc không biết bị ai giật mất nửa nắm, trông vừa buồn cười vừa chật vật.

 

Ai vậy ?

 

Gan lớn đến mức dám đ.á.n.h tới tận cửa sao ?

 

Mẫu thân nhìn thấy ta , ánh mắt vô cùng phức tạp.

 

Phụ thân tức đến nghiến răng nghiến lợi mà quát: "Con rốt cuộc đã chọc phải tên thổ phỉ nào đem về thế hả?"

 

"Nhìn xem! Một cái nhà t.ử tế bị đập nát thành thế này rồi !"

 

Là...

 

Tiêu phu nhân làm sao ?

 

Bà đang chống lưng cho ta ư?

 

Trong lòng ta vừa cảm động vừa chua xót.

 

"Phụ thân , chẳng phải người và mẫu thân chọn cho con sao ?"

 

......

 

17

 

Chuyện trong cung truyền ra ngoài, huyên náo khắp kinh thành.

 

Tiêu phu nhân mặc một thân cáo mệnh phục, xông thẳng tới trước cửa Ngự Thư phòng, làm bộ muốn đ.â.m đầu vào cột.

 

Các cung nữ sợ đến hồn bay phách lạc, ùa lên ôm c.h.ặ.t lấy bà, sống c.h.ế.t cũng không dám buông tay.

 

Hoàng thượng không hiểu đầu đuôi ra sao , đợi hỏi rõ nguyên nhân, phát hiện hóa ra là con trai mình muốn cướp con dâu chưa qua cửa của người ta , lập tức long nhan đại nộ.

 

Tạ Cù bị triệu vào cung, vừa vào đã bị mắng cho một trận té tát.

 

Trong cơn thịnh nộ, Hoàng thượng còn vung tay tát hắn một cái.

 

Quý phi nghe tin vội vàng chạy tới, muốn cầu tình cũng không kịp.

 

Tạ Cù mặt mày xanh mét, bị ép phải tới Tướng quân phủ đích thân bồi lễ nhận lỗi .

 

Phụ thân ta cũng không tránh khỏi.

 

Hoàng thượng gọi ông vào cung, mắng đến m.á.u ch.ó đầy đầu, nói ông đường đường là Thái phó mà ngay cả con gái đã hứa gả cho nhà nào cũng không nhớ nổi, nếu đã hay quên như vậy thì đừng làm quan nữa.

 

Khi phụ thân trở về, sắc mặt xám xịt, tối hôm ấy đã phải gọi đại phu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuoc-chuoc-ky-ha/7.html.]

 

......

 

18

 

Tỷ tỷ gắng gượng bò dậy từ trên giường bệnh, bảo nha hoàn đỡ mình tới viện của ta , vẻ mặt đầy áy náy kéo lấy tay ta .

 

"A Hà, là tỷ làm liên lụy đến muội ..."

 

Ta rút tay mình khỏi lòng bàn tay nàng.

 

"A tỷ, sau này chuyện của tỷ, đừng lôi kéo ta vào nữa. Tỷ và điện hạ sống tốt là được , ta có người mình muốn gả."

 

Nước mắt nàng lập tức trào ra .

 

"A Hà, tỷ vốn không có ý đó... nhưng..."

 

" Nhưng hình như đã khiến muội không vui."

 

Ta nhìn nước mắt của nàng, hốc mắt cũng theo đó mà cay xè.

 

Nhưng lần này , ta không muốn nhịn nữa.

 

"A tỷ, tỷ đừng ỷ mình thân thể yếu ớt rồi nghĩ rằng ai cũng phải nhường nhịn tỷ."

 

"Từ nhỏ đến lớn, tỷ là một đóa hoa, ai cũng nâng niu; còn ta là một ngọn cỏ, ai cũng có thể giẫm đạp."

 

"Tỷ rộng lượng, tỷ hiểu chuyện, tỷ làm hết mọi điều tốt đẹp , nhưng có ai từng để ý đến ta không ? Tỷ là đứa con mà phụ mẫu ngày đêm mong ngóng mới có được , còn ta thì không ."

 

"Chẳng lẽ ta phải nuốt hết mọi tủi nhục, chỉ để một mình tỷ được hạnh phúc sao ?"

 

Sắc mặt tỷ tỷ trắng bệch, không dám tin nhìn ta .

 

"A Hà, sao muội lại nghĩ như vậy ?"

 

"Bởi vì sự thật là như thế."

 

"A tỷ, xin tỷ buông tha cho ta đi ..."

 

Nàng ôm n.g.ự.c, sắc mặt từ trắng chuyển sang xanh, rồi phun ra một ngụm m.á.u.

 

Tay ta khẽ run lên, theo bản năng muốn đỡ lấy nàng, nhưng cuối cùng lại rụt về.

 

"Người đâu , đỡ Đại tiểu thư về nghỉ ngơi, mau đi mời đại phu."

 

Đám nha hoàn hoảng hốt ùa tới, luống cuống đỡ lấy tỷ tỷ.

 

Khi được dìu ra ngoài, nàng quay đầu nhìn ta một cái, thần sắc bi thương.

 

Ta quay mặt đi , không nhìn nàng thêm nữa.

 

......

 

19

 

Ngày Tiêu phu nhân tới nạp sính, từ đầu đến cuối mẫu thân ngay cả nhìn bà cũng không dám nhìn .

 

Tiêu phu nhân nói gì, bà cũng gật đầu đồng ý.

 

Ngày thành thân cứ thế được định xuống.

 

Chẳng bao lâu sau , trong cung mở tiệc mừng thọ Hoàng hậu.

 

Ta chọn một góc khuất nhất để ngồi .

 

Nhưng dù vậy , ánh mắt mọi người vẫn thi thoảng quét qua.

 

"Đó là Khương Nhị tiểu thư sao ? Một đóa hoa tươi đẹp như thế, lại cắm vào bãi phân trâu, thật đáng tiếc."

 

"Nghe nói là Tiêu phu nhân cưỡng ép cướp về, còn đập phá cả Khương phủ nữa."

 

"Trời ơi, thế chẳng phải thổ phỉ cướp vợ sao ?"

 

Ta cúi đầu, giả vờ như không nghe thấy gì.

 

Đang lúc khó xử, Tiêu Lang Nhiên bưng một chồng bánh ngọt đi tới, chất cao như núi.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"A Hà, cho nàng này ."

 

Hắn đặt đĩa bánh trước mặt ta , cười đến mức ta có cảm giác phía sau lưng hắn đang có một cái đuôi ve vẩy.

 

"Nàng thích ăn gì? Ta đi lấy thêm cho nàng."

 

"Không..."

 

"Không đủ ăn sao ?"

 

Tiêu Lang Nhiên gật gù, cúi đầu nhìn đĩa bánh.

 

"Ta cũng thấy ít quá! Bánh quế hoa này ngon lắm, lát nữa ta xin Hoàng thượng cho mượn đầu bếp này về nhà mình nhé."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...