Trên đường về nhà, Chu Hành liên tục trả lời tin nhắn.

Khi đèn đỏ bật sáng, điện thoại lại rung lên một nhịp. Anh ta cúi đầu nhìn lướt qua, ánh mắt rõ ràng là dịu dàng hẳn lại . Tôi ngồi ở ghế phụ, im lặng nhìn ánh đèn neon lùi lại phía sau vùn vụt qua ô cửa kính.

Thật ra tôi biết người đó là ai.

Lâm Vãn, đồng nghiệp mới của anh ta .

Tôi nghe thấy cái tên này lần đầu tiên là vào nửa năm trước . 

Khi đó Chu Hành vừa được thăng chức, bộ phận có thêm người mới nên lúc về nhà anh ta có bộc bạch một câu: "Cô nhân viên lên kế hoạch mới đến khá là giỏi." 

Tôi cũng không để tâm lắm.

Nhật Nguyệt

Về sau , câu chuyện dần biến thành: "Phương án này của Lâm Vãn làm tốt lắm."

Rồi tiếp nữa là: "Lâm Vãn cũng thích Murakami Haruki giống anh .", "Lâm Vãn nuôi một con ch.ó Border Collie.", "Không ngờ Lâm Vãn cũng thích phim Lời hồi đáp 1988."...

Tôi dần nhận ra cái tên này xuất hiện ngày một thường xuyên hơn. Nó giống như một hạt giống, lặng lẽ bén rễ rồi lớn lên trong cuộc sống của chúng tôi từ lúc nào không hay .

Nhưng điều thực sự khiến tôi bắt đầu bất an lại là vào mùa đông năm ngoái.

Hôm đó trời đổ tuyết, tôi bị sốt tới 39 độ, một mình nằm bẹp trên giường. Chu Hành thì đang tăng ca ở công ty. 

Tôi nhắn tin cho anh ta : "Em mệt quá." 

Phải đến bốn mươi phút sau , anh ta mới trả lời: "Anh đang họp. Uống t.h.u.ố.c trước đi em." 

Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, không nhắn lại nữa.

Đến tận một giờ sáng anh ta mới về đến nhà, mang theo cả luồng khí lạnh tràn vào phòng. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi nghe thấy tiếng anh ta đi tắm. Điện thoại của anh ta để ở đầu giường chợt sáng lên, tin nhắn nhảy ra trên màn hình.

Lâm Vãn: "Bài hát anh gửi hay thật đấy. Cảm ơn anh đã trò chuyện cùng em nhé. Tối nay tâm trạng em tốt hơn nhiều rồi ."

Tôi sững sờ, tay chân lạnh ngắt như thể có ai đó vừa nhét một tảng băng vào thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c. 

Đêm hôm đó, tôi đã lén xem điện thoại của Chu Hành lần đầu tiên sau ba năm kết hôn.

Lịch sử trò chuyện rất sạch sẽ, không có thả thính, không có quá giới hạn, thậm chí chẳng có lấy một câu nói nào lộ liễu. 

Họ bàn về công việc, bàn về phim ảnh, âm nhạc, kể về thời thơ ấu, về ước mơ, về những điều bản thân sợ hãi, về gia đình gốc, và cả những góc khuất tâm trạng chẳng thể phơi bày trong cuộc sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngoai-tinh-tu-tuong-khong-phai-ngoai-tinh-sao/1.html.

]

Tôi càng đọc càng thấy lạnh người , bởi vì tôi nhận ra tất cả những câu chuyện đó, tôi đều đã từng nghe qua.

Hồi còn học đại học, Chu Hành từng kể với tôi rằng hồi nhỏ bố anh ta nghiện rượu, mỗi lần say xỉn lại đập phá đồ đạc. Có một lần ông ta còn ném cả chiếc tivi từ ban công xuống, hôm đó anh ta đã phải trốn dưới gầm giường mà khóc . 

Anh ta từng bảo: "Chuyện này anh chỉ kể cho một mình em nghe thôi."

Vậy mà giờ đây, trong khung chat với Lâm Vãn, tôi lại nhìn thấy những dòng chữ y hệt như thế, đến cả dấu câu cũng chẳng sai một chút nào.

Còn cả bài hát đó nữa, "City of Stars". Đó là bài hát đầu tiên Chu Hành gửi cho tôi hồi hai đứa mới yêu nhau . 

Anh ta từng hứa: "Sau này cứ hễ nghe thấy bài này là anh lại nhớ đến em."

Thế nhưng lúc này , Lâm Vãn hỏi: "Sao anh lại gửi bài này cho em thế?" 

Chu Hành trả lời: "Vì anh nghĩ là em sẽ thích."

Khoảnh khắc đó, cuối cùng tôi cũng hiểu ra điều đáng sợ nhất của việc ngoại tình tư tưởng. 

Không phải là anh ta đã yêu người khác, mà là anh ta đem chính những ký ức vốn thuộc về hai chúng tôi để tặng lại cho một người phụ nữ khác một lần nữa.

Điều thực sự khiến tôi sụp đổ lại xảy ra vào dịp Tết Nguyên Đán.

Mùng hai Tết, hai vợ chồng tôi về quê. Lúc đang ngồi ăn cơm, tôi có nhắc về việc hồi nhỏ mình từng nuôi một chú mèo tên là Quýt.

Chu Hành bỗng dưng mỉm cười : "Lâm Vãn cũng từng nuôi mèo đấy."

Cả bàn ăn ai nấy đều khựng lại , bao gồm chính bản thân anh ta . Bầu không khí bỗng im ắng đến đáng sợ. 

Bởi vì ngay vào khoảnh khắc đó, người đầu tiên anh ta vô thức nghĩ đến không phải là tôi , mà là cô ta .

Trên đường về nhà, tôi hỏi anh ta : "Anh thích cô ấy à ?"

Anh ta im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi cứ ngỡ anh ta sẽ không trả lời nữa. 

Thế rồi anh ta bảo: "Không có . Anh không ngoại tình."

Phải rồi , anh ta không ngoại tình. Không có những cái ôm, không có nụ hôn, không có chuyện đi nhà nghỉ, cũng không hề vượt qua bất kỳ ranh giới nào về mặt đạo đức.

Thế nhưng tôi chợt muốn hỏi, nếu một người đem hết mọi niềm vui nỗi buồn, bí mật, sự yếu đuối, ham muốn sẻ chia và cả cảm giác kỳ vọng của bản thân để trao trọn cho một người khác, vậy thì thứ để lại cho người bạn đời của mình , rốt cuộc còn lại những gì?

Sau ngày hôm đó, tôi không hỏi Chu Hành về Lâm Vãn nữa. Bởi vì tôi chợt nhận ra rằng có hỏi ra cũng chẳng để làm gì.

Anh ta nói mình không ngoại tình, câu này bản thân nó không sai. 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...