Kiếp trước , ta vốn là tiểu công chúa được phụ hoàng nâng niu trong lòng bàn tay, từ thuở lọt lòng đã được người thương yêu mà lớn lên giữa chốn cung vàng điện ngọc.
Thế nhưng vào năm ta vừa tròn sáu tuổi, có một tiểu cô nương cầm theo nửa miếng phượng bội mà tiến cung, vừa rơi lệ vừa nói rằng nàng ta mới là huyết mạch ruột thịt của phụ hoàng, năm xưa bị lưu lạc nơi nhân gian.
Tất cả mọi người đều tin lời nàng ta .
Ta bị đuổi khỏi cung điện, từ viên minh châu từng được phụ hoàng nâng niu trong tay, hóa thành đứa con hoang bị gán tội đ.á.n.h cắp thân phận của người khác, cuối cùng lẻ loi c.h.ế.t vì bệnh trong một đêm tuyết lạnh.
Khi ta mở mắt ra một lần nữa, ta đã ràng buộc với hệ thống trọng sinh.
Hệ thống không đưa ta trở về trong bụng mẫu phi, mà lại nhét thẳng ta vào bụng phụ hoàng.
Sáu năm sau , cô nương mạo nhận công chúa kia lại một lần nữa tìm đến.
Phụ hoàng nghe xong thân thế nàng ta kể, bèn đưa tay sờ cằm, chậm rãi hỏi:
“Ngươi nói ngươi là nữ nhi của trẫm?”
“Vậy ngươi cũng từ trong bụng trẫm chui ra hay sao ?”
Ngày ta c.h.ế.t, tuyết trong hoàng cung rơi dày đến mức phủ trắng cả nhân gian.
Ta cuộn mình trong chiếc chăn vừa mỏng vừa cứng, co ro nơi góc tường lạnh lẽo, lặng lẽ nghe bên ngoài có mấy cung nữ đang nhỏ giọng trò chuyện.
“Hôm nay là sinh thần của công chúa Gia Ninh.”
“Bệ hạ ban cho nàng ấy hẳn một tòa hành cung, còn sai người đốt pháo hoa trong cung suốt cả đêm dài.”
“Quả thật đều là người , nhưng số mệnh lại khác nhau đến vậy .”
“Người nằm bên trong kia trước đây chẳng phải cũng từng được sủng ái hay sao . Ai bảo nàng ta lại chiếm mất vị trí của công chúa thật.”
Ta không hề chiếm vị trí của nàng ta .
Ta rất muốn mở miệng giải thích.
Nhưng khi ấy , ta đã chẳng còn chút sức lực nào nữa.
Từ thuở nhỏ, ta đã lớn lên trong hoàng cung.
Chữ đầu tiên của ta là do phụ hoàng nắm tay dạy viết .
Phụ hoàng từng ôm ta ngồi lên long ỷ cao cao tại thượng.
Khi phụ hoàng phê duyệt tấu chương, ta ngồi bên cạnh lấy chu sa vẽ rùa con, người trông thấy cũng không hề tức giận, còn thản nhiên ném tấu chương bị ta vẽ hỏng cho đại thần, bảo đại thần viết lại một bản khác.
Khi ấy , tất cả mọi người đều nói ta chính là mạng sống của phụ hoàng.
Cho đến năm ta sáu tuổi.
Một cô nương tên Thẩm Minh Châu xuất hiện trước cổng cung.
Nàng ta mang theo nửa miếng phượng bội, bên cạnh còn có một lão cung nữ tự xưng năm xưa từng đỡ đẻ cho Hoàng hậu.
Lão cung nữ quỳ trên kim điện, khóc đến gần như đứt hơi .
Bà ta nói , năm đó đứa trẻ do Hoàng hậu sinh ra đã bị kẻ gian âm thầm đ.á.n.h tráo.
Thẩm Minh Châu mới là công chúa chân chính.
Còn ta chỉ là kẻ giả mạo bị người ta cố ý nhét vào trong cung.
Trên cánh tay Thẩm Minh Châu có một vết bớt tựa vầng trăng non.
Lão cung nữ nói , đó là dấu ấn chỉ người mang huyết mạch của dòng tộc Hoàng hậu mới có .
Bà
ta
còn
có
thể
đọc
thuộc khúc đồng d.a.o mà Hoàng hậu từng khe khẽ ngân nga
trước
lúc lâm chung.
Quan trọng hơn cả, dung mạo nàng ta lại rất giống vị Hoàng hậu đã qua đời.
Tất cả mọi người đều tin.
Ban đầu, phụ hoàng cũng không đuổi ta đi .
Nhưng sau đó, người ngã bệnh.
Thái hậu nói mệnh cách của ta bất chính, nếu để ta ở bên cạnh phụ hoàng, sẽ khắc đến long thể của người .
Các triều thần cũng nói huyết mạch hoàng thất tuyệt đối không thể lẫn lộn.
Ta bị chuyển khỏi cung điện cũ.
Cung nhân bắt đầu gọi ta là Thẩm cô nương.
Rồi về sau , phụ hoàng hôn mê bất tỉnh.
Từ đó, chẳng còn ai có thể che chở cho ta nữa.
Ta đã đợi rất lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/duyen-that-chang-phai/1.html.]
Đợi mãi, đợi mãi, vẫn không chờ được ngày phụ hoàng tỉnh lại .
Trước khi nhắm mắt, trong lòng ta vẫn còn nghĩ.
Nếu có thể sống lại một lần thì tốt biết bao.
Nhất định ta sẽ điều tra rõ tất cả mọi chuyện trước khi Thẩm Minh Châu tiến cung.
Ta cũng nhất định sẽ nói với phụ hoàng.
Ta không hề lừa người .
Ta thật sự rất thích người .
Thích hơn cả bánh quế hoa, còn nhiều hơn một chút.
Bên tai bỗng vang lên một giọng nói xa lạ.
【Kiểm tra thấy ký chủ có ý chí cầu sinh mãnh liệt.】
【Hệ thống trọng sinh khởi động.】
【Đang ghép cặp huyết thân trực hệ gần nhất cho ký chủ.】
Ta khó nhọc mở mắt ra .
Trước mắt không còn mái nhà dột nát phủ tuyết lạnh.
Chỉ có một vùng tối mềm mại mà ấm áp.
Ta giống như đang được ngâm mình trong dòng nước ấm dịu dàng.
Còn có thể nghe thấy tiếng tim đập trầm ổn , mạnh mẽ vang lên bên tai.
Thình.
Thình.
Thình.
Hệ thống bỗng hét lên một tiếng.
【Hỏng rồi .】
【Đối tượng ghép cặp xuất hiện bất thường.】
Lòng ta thoáng siết lại .
“Bất thường gì?”
【Lẽ ra bổn hệ thống phải đưa ngươi vào mẫu thể.】
【 Nhưng vừa rồi xảy ra sai sót… lỡ đưa vào phụ thể rồi .】
Ta nghe mà chẳng thể hiểu nổi.
“Vậy là sao ?”
Hệ thống im lặng trong chốc lát.
【Vậy nên, bây giờ ngươi đang ở trong bụng phụ hoàng của ngươi.】
Bên ngoài dường như có thứ gì đó vỡ nát.
Ngay sau đó, ta nghe thấy giọng phụ hoàng nghiến răng nghiến lợi vang lên.
“Thái y.”
“Ngươi nói lại lần nữa.”
Lão thái y run rẩy đáp:
“Bệ hạ, người … người quả thật có hỉ rồi .”
Phụ hoàng không tin.
Cả Thái y viện cũng không một ai dám tin.
Bọn họ thay nhau tiến lên bắt mạch cho phụ hoàng.
Cứ bắt mạch xong một người , người đó lại quỳ sụp xuống một người .
Cuối cùng, viện chính dẫn theo toàn bộ thái y phủ phục dưới đất.
“Mạch tượng của bệ hạ trơn tròn, như châu lăn trên mâm ngọc.”
“Quả thật là hỉ mạch.”
Chaporia
Bình Luận (0)