DUYÊN THẬT CHẲNG PHAI/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phụ hoàng rất lâu vẫn không nói lời nào.

 

Hệ thống nhỏ giọng nhắc ta :

 

【Bây giờ phụ hoàng ngươi trông rất muốn g.i.ế.c người .】

 

Ta rúc mình trong nơi ấm áp ấy , đến động cũng không dám động.

 

Kiếp trước , phụ hoàng vốn cũng thích g.i.ế.c người .

 

Nhưng người chưa từng g.i.ế.c người trước mặt ta .

 

Có một lần , một cung nhân làm vỡ chiếc chén lưu ly mà ta thích nhất.

 

Phụ hoàng giao ta cho ma ma, bảo ma ma đưa ta đến Ngự Hoa Viên xem cá.

 

Khi ta quay lại , cung nhân kia đã biến mất.

 

Mặt đất trong điện thì bị rửa sạch đến ba lần .

 

Khi ấy , ta còn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

 

Sau này ta mới nghe nói , tính khí phụ hoàng thật ra rất tệ.

 

Các triều thần lén gọi người là bạo quân.

 

Nhưng lúc này , ta chỉ là một cục nhỏ còn chưa có tay chân.

 

Nếu phụ hoàng nổi giận, đ.á.n.h rơi ta thì phải làm sao ?

 

Ta căng thẳng cuộn mình thành một cục tròn nhỏ.

 

Ngay sau đó, nơi ta đang nằm bỗng khẽ rung lên.

 

Dường như là tay phụ hoàng đặt lên bụng.

 

“Bên trong là thứ gì?”

 

Thái y không một ai dám đáp lời.

 

Phụ hoàng lạnh giọng nói :

 

“Trẫm hỏi các ngươi, bên trong rốt cuộc là người hay quỷ?”

 

Viện chính run lẩy bẩy đáp:

 

“Dựa theo mạch tượng mà suy đoán, hẳn là… hẳn là một tiểu hoàng t.ử hoặc tiểu công chúa.”

 

Phụ hoàng lại chìm vào im lặng.

 

Ta lấy hết can đảm, khẽ động một cái.

 

Bên ngoài lập tức yên tĩnh đến lạ thường.

 

Hơi thở của phụ hoàng dường như cũng khựng lại trong thoáng chốc.

 

“Vừa rồi là gì?”

 

“Hồi bệ hạ, là t.h.a.i động.”

 

Bàn tay phụ hoàng đặt trên bụng vẫn không hề rời đi .

 

Một lát sau , ta nghe người thấp giọng nói :

 

“Động thêm lần nữa.”

 

Ta không biết người đang nói với ai.

 

Sau khi nghĩ ngợi một lúc.

 

Ta vẫn dùng sức đạp một cái.

 

Phụ hoàng đau đến khẽ rên lên một tiếng.

 

Các thái y càng cúi đầu thấp hơn, gần như muốn vùi cả mặt xuống đất.

 

Nhưng phụ hoàng lại không tức giận.

 

Ta cảm thấy người khẽ vỗ vỗ lên bụng, tựa như đang vỗ về ta .

 

Giọng người vẫn lạnh nhạt như cũ.

 

“Sức cũng không nhỏ.”

 

Từ ngày đó trở đi , phụ hoàng trở nên vô cùng kỳ lạ.

 

Trước kia , mỗi ngày người chỉ ngủ hai canh giờ.

 

Bây giờ, thái y nói người nhất định phải ngủ sớm.

 

Phụ hoàng không chịu.

 

Thế là cứ đến đêm, ta lại lật qua lật lại trong bụng người .

 

Người không ngủ, ta cũng không ngủ.

 

Người phê tấu chương, ta liền đá người .

 

Người triệu đại thần nghị sự, ta cũng đá người .

 

Sau đó, các đại thần phát hiện ra chỉ cần Quốc sư nói một câu “Bệ hạ nên bảo trọng long thể”, sắc mặt phụ hoàng liền trở nên rất khó coi.

 

Hơn nữa người còn đưa tay che bụng.

 

Trong cung bắt đầu truyền lời đồn rằng phụ hoàng luyện công đến tẩu hỏa nhập ma, trong bụng mọc ra một khối u biết động đậy.

 

Sau khi phụ hoàng nghe được chuyện ấy , ngay trong ngày liền c.h.é.m ba thái giám truyền lời nhảm.

 

Tin đồn lập tức tan biến không còn dấu vết.

 

Ta ở trong bụng phụ hoàng chín tháng.

 

Phụ hoàng ngày càng bất tiện.

 

Người không thể cưỡi ngựa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/duyen-that-chang-phai/2.html.]

Không thể uống rượu.

 

Cũng không thể tùy tiện nổi giận.

 

Bởi vì mỗi khi người nổi giận, ta sẽ sợ hãi.

 

Ta vừa sợ liền cuộn mình thành một cục nhỏ.

 

Ta vừa cuộn lại , phụ hoàng sẽ đau.

 

Lâu dần.

 

Triều thần phát hiện tính tình của bệ hạ vậy mà tốt hơn trước rất nhiều.

 

Có đại thần viết sai tấu chương.

 

Nếu là trước kia , nhất định sẽ bị đ.á.n.h ba mươi trượng.

 

Bây giờ phụ hoàng chỉ ném tấu chương trả lại , bảo ông ta tự viết lại .

 

Có cung nhân dâng sai trà .

 

Nếu là trước kia , rất có thể đã bị kéo ra ngoài.

 

Bây giờ phụ hoàng chỉ lạnh mặt, không uống mà thôi.

 

Các triều thần cảm động đến mức rưng rưng nước mắt.

 

Bọn họ đều nói , minh quân của Đại Chiêu cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi .

 

Ngày ta ra đời, phụ hoàng phong tỏa Quan Tinh Điện.

 

Tất cả thái y và cung nhân đỡ đẻ đều là thân tín của người .

 

Bọn họ đều biết , hôm nay dù có nhìn thấy điều gì, sau khi bước ra khỏi nơi này cũng buộc phải quên sạch.

 

Nếu không thể quên.

 

Phụ hoàng sẽ giúp bọn họ ném luôn cả cái đầu đi .

 

Ta ở bên trong quá lâu.

 

Lúc ra ngoài, ta bị kẹt lại .

 

Phụ hoàng đau đến mức đập vỡ ba chiếc giường.

 

Viện chính Thái y viện vừa khóc vừa hướng dẫn phụ hoàng dùng sức.

 

“Bệ hạ, cố thêm chút nữa.”

 

“Đầu của đứa trẻ đã ra rồi !”

 

Phụ hoàng nghiến răng nói :

 

“Mau lôi nàng ra ngoài.”

 

Lại giày vò thêm trọn một canh giờ.

 

Cuối cùng ta cũng được bế ra .

 

Cung nhân đ.á.n.h nhẹ vào lòng bàn chân ta một cái.

 

Ta đau đến mức khóc oa oa.

 

Phụ hoàng nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch đến dọa người .

 

Nghe thấy tiếng ta khóc , người vẫn gắng chống người ngồi dậy.

 

“Đưa cho trẫm xem.”

 

Viện chính bế ta đến trước mặt người .

 

Ta vừa mới sinh ra , đôi mắt còn chưa mở được .

 

Chỉ có thể ngửi thấy mùi long diên hương quen thuộc quanh quẩn nơi ch.óp mũi.

 

Kiếp trước , điều ta thích nhất chính là nằm bò trong lòng phụ hoàng.

 

Trên người phụ hoàng vẫn luôn có mùi hương ấy .

 

Tiếng khóc của ta dần nhỏ lại .

 

Ta vươn tay ra , quơ loạn một hồi rồi nắm lấy một ngón tay.

 

Ngón tay phụ hoàng rất lạnh.

 

Sau khi bị ta nắm lấy, người cứng đờ rất lâu.

 

“Sao lại nhỏ thế này ?”

 

Viện chính vội vàng đáp:

 

“Trẻ con vừa sinh ra đều nhỏ như vậy .”

 

“Sao nàng không mở mắt?”

 

“Vài ngày nữa sẽ mở ạ.”

 

“Vừa rồi khóc to như thế, cổ họng có hỏng không ?”

 

“Sẽ không ạ.”

 

“Tay nàng mềm như vậy , có phải xương còn chưa mọc tốt không ?”

 

Mồ hôi trên trán viện chính càng lúc càng đổ nhiều hơn.

 

“Bệ hạ, tiểu công chúa rất khỏe mạnh.”

 

Đến lúc này , phụ hoàng mới yên lòng.

 

Người cúi đầu nhìn ta thật lâu.

 

Đầu ngón tay khẽ chạm lên gò má ta .

 

“Xấu.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...