DUYÊN THẬT CHẲNG PHAI/Chương 3: 3C. 3: 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta nghe thấy.

 

Lập tức lại khóc òa lên.

 

Phụ hoàng lập tức đổi lời:

 

“Không xấu .”

 

“Rất đẹp .”

 

Ta vẫn khóc không ngừng.

 

“Là đứa trẻ đẹp nhất trẫm từng thấy.”

 

Lúc này , ta mới miễn cưỡng chịu ngừng khóc .

 

Hệ thống cảm thán:

 

【Ký chủ, phụ hoàng ngươi học cách dỗ trẻ con nhanh thật.】

 

Ta thầm nghĩ trong lòng.

 

Đương nhiên rồi .

 

Kiếp trước , người vốn đã rất biết dỗ dành ta .

 

Chỉ là lần này .

 

Ta là do chính người sinh ra .

 

Để giữ thể diện cho phụ hoàng, trong cung tuyên bố với bên ngoài rằng ta là huyết mạch do Hoàng hậu đã mất để lại .

 

Hoàng hậu đã qua đời nhiều năm.

 

Cách nói này thật ra rất vô lý.

 

Nhưng phụ hoàng hoàn toàn không để tâm.

 

Ai dám nghi ngờ, người sẽ khiến kẻ đó vĩnh viễn ngậm miệng.

 

Thế là Đại Chiêu bỗng nhiên có thêm một vị tiểu công chúa.

 

Phụ hoàng đặt tên cho ta là Tiêu Bảo Châu.

 

Ta không thích.

 

Bởi vì kiếp trước , trong tên của Thẩm Minh Châu cũng có một chữ Châu.

 

Khi ta vừa đầy tháng, phụ hoàng ôm ta đi tế tổ.

 

Người chỉ vào cái tên trên gia phả rồi hỏi ta :

 

“Thích không ?”

 

Khi ấy , ta còn chưa biết nói .

 

Chỉ có thể phun ra một bong bóng nước miếng.

 

Phụ hoàng tưởng ta không hài lòng.

 

Người cầm b.út lên, sửa lại một cái tên trên gia phả.

 

Tiêu Mãn Mãn.

 

Người nói , mong cả đời ta đều được viên mãn.

 

Ta thích cái tên này .

 

Thế là ta vươn tay nắm lấy tay áo người , cười khanh khách.

 

Phụ hoàng nhìn ta rất lâu.

 

Rồi người cũng khẽ cười theo.

 

Tông chính đứng bên cạnh sợ đến mức quỳ sụp xuống đất.

 

Bởi vì đó là lần đầu tiên ông ấy nhìn thấy phụ hoàng cười .

 

Đời này , ta vẫn lớn lên trong hoàng cung.

 

Phụ hoàng vẫn tự tay chăm sóc ta từng chút một.

 

Lúc ta ba tháng, ta thích túm tóc người .

 

Lúc nửa tuổi, ta thích gặm long ấn khi người đang phê tấu chương.

 

Khi một tuổi, ta bắt đầu học đi .

 

Ta không chịu để ma ma đỡ.

 

Phụ hoàng liền ngồi xổm cách đó vài bước, dang tay chờ ta đi tới.

 

Ta loạng choạng bước về phía người .

 

Đi được nửa đường thì ngã phịch xuống đất.

 

Sắc mặt phụ hoàng lập tức thay đổi.

 

Tất cả cung nhân trong điện đều đồng loạt quỳ xuống.

 

Ta tự mình bò dậy, lại tiếp tục bước về phía trước .

 

Cuối cùng, ta đ.â.m đầu vào lòng phụ hoàng.

 

Người ôm lấy ta , đưa tay sờ đầu gối ta .

 

“Đau không ?”

 

Ta lắc đầu.

 

“Phụ… phụ…”

 

Động tác của phụ hoàng khựng lại .

 

“Gọi lại lần nữa.”

 

“Phụ phụ.”

 

“Là phụ hoàng.”

 

“Phụ hoàng.”

 

Ý cười lặng lẽ hiện lên nơi đáy mắt phụ hoàng.

 

“Ừ.”

 

Từ đó về sau , ta muốn thứ gì, chỉ cần gọi một tiếng phụ hoàng là có thể có được .

 

Năm hai tuổi, ta thích đèn l.ồ.ng.

 

Phụ hoàng sai người treo đèn khắp cả hoàng cung.

 

Năm ba tuổi, ta nói muốn sờ mây.

 

Phụ hoàng liền sai Công bộ xây một tòa lầu rất cao trên Trích Tinh Đài.

 

Năm bốn tuổi, ta nhìn thấy con bạch hổ trong tranh, thuận miệng khen một câu đẹp quá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/duyen-that-chang-phai/3.html.]

Ngày hôm sau , Ngự Thú Viên liền có thêm một con bạch hổ thật.

 

Con bạch hổ ấy cao hơn ta rất nhiều.

 

Nó vừa há miệng, răng còn dài hơn cả ngón tay ta .

 

Ta sợ đến mức trốn sau lưng phụ hoàng.

 

Phụ hoàng vô cùng bất mãn.

 

“Ai bảo các ngươi đưa con lớn như vậy tới?”

 

Ngự thú quan quỳ dưới đất run rẩy đáp:

 

“Bạch hổ nhỏ còn chưa cai sữa.”

 

Phụ hoàng nhíu mày nghĩ ngợi một lát.

 

“Vậy nuôi đến khi cai sữa rồi đưa tới.”

 

Từ ngày đó trở đi , mỗi ngày sau khi hạ triều, phụ hoàng đều hỏi một câu:

 

“Hổ cai sữa chưa ?”

 

Năm ta năm tuổi, cuối cùng hệ thống cũng xuất hiện trở lại .

 

Nó ngủ say suốt năm năm.

 

Khi tỉnh lại , ta đang ngồi trên đùi phụ hoàng, giúp người phê duyệt tấu chương.

 

Ta không biết được mấy chữ.

 

Tất cả tấu chương đều bị ta vẽ vòng tròn.

 

Bởi vì phụ hoàng nói , vẽ vòng tròn nghĩa là đồng ý.

 

Hệ thống nhìn thấy cảnh này , im lặng rất lâu.

 

【Ký chủ, ngươi đang làm gì vậy ?】

 

“Giúp phụ hoàng làm việc.”

 

【Ngươi mới năm tuổi.】

 

“Phụ hoàng nói , những thứ triều thần viết đều na ná như nhau .”

 

“Đọc không hiểu cũng chẳng sao .”

 

Hệ thống dường như không biết nên nói gì.

 

Một lát sau , nó mới ban nhiệm vụ.

 

【Nhiệm vụ trọng sinh chính thức mở ra .】

 

【Mời ký chủ tránh giẫm lên vết xe đổ của kiếp trước , vạch trần kẻ mạo nhận công chúa, bảo vệ bản thân .】

 

Cây b.út trong tay ta rơi xuống.

 

Ta suýt nữa đã quên mất.

 

Thẩm Minh Châu vẫn sẽ đến.

 

Dựa theo thời gian của kiếp trước .

 

Chính là ngay trước sinh thần sáu tuổi của ta .

 

Đời này khác với kiếp trước .

 

Ta biết chắc mình là con ruột của phụ hoàng.

 

Bởi vì ta đã tận tai nghe thấy người sinh ra ta .

 

Nhưng người khác thì không biết .

 

Phụ hoàng cũng tuyệt đối sẽ không muốn nói chuyện này ra ngoài.

 

Nếu Thẩm Minh Châu lại cầm phượng bội tiến cung.

 

Triều thần liệu có giống kiếp trước , tin rằng nàng ta mới là nữ nhi của Hoàng hậu hay không ?

 

Bọn họ có ép phụ hoàng đuổi ta đi hay không ?

 

Ta càng nghĩ càng sợ.

 

Phụ hoàng phát hiện ta bỗng nhiên ngồi im không động đậy.

 

“Buồn ngủ rồi à ?”

 

Ta lắc đầu.

 

“Phụ hoàng.”

 

“Ừ?”

 

“Nếu có người nói nàng ta mới là con gái của người thì sao ?”

 

Phụ hoàng đang xem tấu chương.

 

Nghe vậy , người ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.

 

“Chém.”

 

Ta hít vào một ngụm khí lạnh.

 

“Không thể tùy tiện c.h.é.m người .”

 

Lúc này phụ hoàng mới nhìn ta .

 

“Vậy đ.á.n.h đuổi ra ngoài.”

 

“ Nhưng nếu nàng ta có chứng cứ thì sao ?”

 

“Chứng cứ gì?”

 

“Ví dụ như phượng bội, vết bớt, còn có ma ma đỡ đẻ.”

 

Cây b.út chu sa trong tay phụ hoàng khựng lại .

 

Người nheo mắt nhìn ta .

 

“Ai nói với con những chuyện này ?”

 

Ta không dám trả lời.

 

Phụ hoàng nhìn chằm chằm ta rất lâu.

 

Sau đó, người đặt b.út xuống.

 

“Tiêu Mãn Mãn.”

 

“Ngẩng đầu lên.”

 

Ta chậm rãi ngẩng mặt.

 

Phụ hoàng vươn tay véo má ta .

 

“Có phải con lại lén xem mấy thoại bản thật giả thiên kim kia không ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...