Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lăng Vân vừa nâng bước định lên ngựa, ta đã túm c.h.ặ.t lấy vạt áo hắn .

"Lăng Vân ca ca, huynh cẩn thận cái chân."

Vốn dĩ ta có lòng tốt muốn nhắc nhở, nào ngờ Lăng Vân bị ta giam giữ mấy ngày, bước chân đã sớm hư phù vô lực. Ta kéo một phát như vậy , hắn liền lảo đảo ngã nhào, gương mặt tuấn tú đập thẳng vào vết xe ngựa, hai dòng m.á.u mũi tuôn ra xối xả.

"Lăng Vân ca ca, huynh không sao chứ?"

"Khương Di, ngươi cút mịa nó đi cho ta !"

Lăng Vân vốn là quân t.ử khiêm nhường có tiếng ở kinh thành, xưa nay luôn thanh tao như gió mát trăng thanh, vậy mà giờ đây bị ta ép đến mức phải thốt ra lời thô tục.

Ta xoa xoa hai tay, lo lắng đứng bên cạnh. Bánh xe lăn dài, mang theo xe ngựa của hắn dần biến mất trong màn đêm, hệ thống lạnh lùng nhắc nhở bên tai:

"Hiện tại mức hảo cảm là -90% , ký chủ cố lên nha!"

"Trời đất, sao lại tụt nhanh thế chứ!"

Để cứu vãn tình hình, sáng sớm ngày thứ hai, ta đã sai người mua điểm tâm nóng hổi, mang tới tận Đại Lý Tự.

Trời vẫn còn sớm, không trung tản ra một lớp sương mù mỏng manh, ta đứng dưới gốc cây long não trước cửa Đại Lý Tự, siết c.h.ặ.t hộp thức ăn trong tay, ngóng mắt nhìn vào bên trong.

"Khương Di——"

Phía sau truyền đến một hồi tiếng vó ngựa, Chu Tấn xoay người xuống ngựa, nhìn thấy hộp thức ăn trên tay ta , trong mắt thoáng hiện lên vẻ mất kiên nhẫn.

"Ta đã đính hôn rồi , ngươi còn đeo bám như vậy , đối với ngươi hay với ta đều không tốt đâu ."

5

Ta đảo mắt khinh bỉ.

"Đồ thần kinh!"

"Tránh ra tránh ra , đừng có cản đường ta ."

Ta đẩy phắt Chu Tấn sang một bên, hướng về phía Lăng Vân vừa đi tới mà nở một nụ cười rạng rỡ nhất có thể.

"Lăng Vân ca ca—— Bánh bao nước nóng hổi đây, ta đã phải xếp hàng từ sớm để mua đấy, trời lạnh thế này , huynh chắc chắn là chưa dùng bữa sáng phải không ?"

Lăng Vân mặt không cảm xúc, đang định c.ắ.n miếng bánh nướng cầm trên tay.

Ta trực tiếp giật lấy miếng bánh bọc trong giấy dầu của hắn , ném ra sau cho nha hoàn .

"Ăn cái thứ này làm gì chứ, vỏ bánh khô khốc, chẳng có chút dinh dưỡng nào."

Sắc mặt Lăng Vân lập tức trầm xuống.

"Đó là bữa sáng mẫu thân ta làm ."

Xong đời rồi , ta quên mất Lăng Vân xuất thân bần hàn, cùng mẫu thân già nương tựa vào nhau mà sống, hắn nổi tiếng hiếu thuận khắp kinh thành.

Hệ thống: "Mức hảo cảm -95%, ký chủ, ngươi đang đi báo thù đấy à ?"

Lăng Vân giật lại miếng bánh nướng từ tay nha hoàn , cũng chẳng thèm nhìn ta lấy một cái, đi thẳng vào trong Đại Lý Tự. Chu Tấn đứng bên cạnh, sắc mặt còn khó coi hơn cả Lăng Vân.

"Khương Di, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"

"Thấy ta sắp thành thân , nên cố ý làm vậy để kích động ta sao ?"

Chu Tấn nhíu c.h.ặ.t lông mày, đường quai hàm căng cứng, giọng nói mang theo vài phần nghiến răng nghiến lợi.

"Dù có muốn chọc tức ta , ngươi cũng không cần phải hạ thấp bản thân với một tên nghèo hèn như hắn chứ."

"Ngươi nói cái gì cơ?"

Ta bĩu môi.

"Chu Tấn, ngươi đã đính hôn rồi , nói chuyện với ta thì chú ý chừng mực một chút. Đừng có mà tự luyến như thế, đối với ngươi hay với ta đều không tốt đâu ."

Chu Tấn: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ke-thu-cua-nam-chinh-moi-la-doi-tuong-cong-luoc-cua-ta/chuong-2.

html.]

Nhìn vẻ mặt nghẹn họng không nói được lời nào của Chu Tấn, trong lòng ta thầm sảng khoái.

6

Để giúp Lăng Vân giành lấy vị trí Tự Chính Đại Lý Tự, ta về nhà năn nỉ phụ thân giúp một tay.

"Cái con bé này bị làm sao thế nhỉ, trước thì Chu Tấn sau lại Lăng Vân, thay đổi nhanh quá đấy."

Mẫu thân ta ở bên cạnh đầy nghi hoặc.

"Chẳng phải trước đây con nhất quyết đòi gả cho Chu Tấn sao ? Năm đó để đưa Chu gua cùng về kinh, phụ thân con đã đem cả công lao của mình dâng lên. Vốn dĩ có thể được phong Quốc công, giờ chỉ còn là một Hầu gia."

"Cái gì cơ?"

Lần đầu tiên nghe thấy chuyện này , ta không khỏi kinh ngạc.

"Chu gia nhờ có nhà ta mới được về kinh sao ?"

"Chứ còn ai nữa, lũ vong ơn bội nghĩa đó, từ lúc kết thông gia với Triệu gia, lão già Chu Dương kia một bước cũng không dám bén mảng tới cửa nhà ta ."

"Thôi, nói mấy chuyện đó với con trẻ làm gì. Ngoan nào, phụ thân thấy tiểu t.ử Lăng Vân kia cũng không tệ, nghèo thì có nghèo thật, nhưng mặt mũi trông còn khôi ngô hơn Chu Tấn nhiều. Yên tâm đi , chuyện này cứ giao cho ta ."

Phụ thân ta lập tức viết một phong thư, sai người gửi cho Đại Lý Tự Khanh.

Lăng Vân vô cớ mất tích mấy ngày, Bùi Khanh vốn đã bất mãn, định giao vụ án kia cho Chu Tấn. Nhưng vì nể mặt phụ thân ta , Bùi Khanh đành cho Lăng Vân thêm một cơ hội.

Lệnh ban xuống, Lăng Vân và Chu Tấn cùng đi huyện Thông, ai giải quyết xong vụ án này trước , người đó sẽ được thăng chức.

Ngày khởi hành, ta cải nam trang, đứng đợi ở đình hóng gió ngoại ô.

"Quả nhiên, đúng là đồ bám đuôi."

Rèm của cỗ xe ngựa bên cạnh vén lên, lộ ra một gương mặt xinh đẹp nhưng đầy vẻ tức giận.

"Hôm qua mặt dày tới Đại Lý Tự đưa cơm, hôm nay lại bám theo tới tận đây. Đường đường là đích nữ hầu phủ, ngươi lại vội vã muốn đi làm thiếp cho người ta đến thế sao ?"

Triệu Viện Viện dựng ngược lông mày, đưa ngón tay chỉ thẳng vào mặt ta mà mắng.

Phụ thân của Triệu Viện Viện là Thị lang bộ Hộ, quan văn chính tam phẩm, nhà có ba người ca ca, mãi mới có một mụn con gái nên cưng như trứng mỏng. Nàng ta bị nuông chiều sinh hư, hành sự kiêu căng, còn ngang ngược hơn cả ta trước đây.

Ta cười khẩy.

"Đồ rác rưởi mà ngươi cũng coi như báu vật."

Nói xong, ta thúc ngựa lao về phía Lăng Vân.

"Lăng Vân ca ca—— Ta đợi huynh lâu lắm rồi ."

7

Lăng Vân và Chu Tấn cùng cưỡi ngựa ra khỏi thành. Để thuận tiện cho công việc, cả hai đều mặc thường phục màu xanh, trông không có vẻ gì là quan văn, trái lại trông giống như thư sinh đi thi.

Nhìn thấy ta , Chu Tấn nhíu mày.

"Khương Di, chúng ta đi làm công vụ, ngươi có thể đừng——"

"Lăng Vân ca ca, trời lạnh lắm, ta có khăn choàng lông điêu này , để ta quàng cho huynh ."

Triệu Viện Viện đuổi theo từ phía sau , thấy ta niềm nở với Lăng Vân thì đầy vẻ nghi hoặc, một lúc sau mới phản ứng lại được .

"Hừ, Khương Di, ngươi chơi trò d.ụ.c cầm cố túng? Muốn kích động lòng đố kỵ của Chu Tấn, để hắn phải ghen vì ngươi sao ?"

"Thật nực cười , Chu Tấn mới chẳng thèm quan tâm tới ngươi đâu . Chu lang, chàng thấy sao ? Chu lang—— Chu lang——"

Triệu Viện Viện gọi liên tục mấy tiếng, nhưng Chu Tấn vẫn vờ như không nghe thấy, chỉ đanh mặt lại , nhìn chằm chằm vào ta và Lăng Vân.

Lăng Vân vốn đang cưỡi ngựa, ta thúc ngựa áp sát định quàng khăn vào cổ hắn . Hắn né tránh, tay kéo dây cương mấy cái nhưng con ngựa vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Sợ ngã ngựa, hắn chỉ có thể xanh mặt, mặc kệ ta quàng cái khăn lông vào cổ.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...