Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hệ thống: "Mức hảo cảm -96%, ký chủ à , ngươi làm tốt lắm, hắc hắc."
Ta cứng đờ cả người , vội vàng buông tay khỏi cổ áo hắn .
"Thôi thôi, Lăng Vân ca ca, coi như ta chưa nói gì."
Chỉ vì ta dùng lực quá mạnh, Lăng Vân đang lúc không phòng bị lại bị ta giật ngược lại , nửa thân người bị kéo theo, mất thăng bằng ngã nhào khỏi ngựa, ngã chổng vó một cách t.h.ả.m hại.
Hệ thống: "Mức hảo cảm -98%. Ký chủ, đến lúc đạt mốc -100% là hệ thống sẽ tự nổ, chúng ta cùng đồng quy vu tận!"
Ta: "..."
Chỉ còn cách nhảy xuống ngựa, vươn tay đỡ Lăng Vân dậy.
"Lăng Vân ca ca, huynh không sao chứ?"
Lăng Vân phủi lại bào phục, sửa lại quan mũ cho ngay ngắn, ánh mắt vô cùng lạnh lùng: "Khương Di, ngươi có thể tự trọng một chút được không ?"
Triệu Viện Viện đứng bên cạnh cười ngặt nghẽo: "Phụt... Khương Di, đường đường là đích nữ Hầu phủ, sao đi đến đâu cũng bị người ta chê cười thế này ?"
Chu Tấn lúc này mới phản ứng lại , kinh ngạc hỏi: "Viện Viện, sao nàng lại ở đây?"
Nụ cười trên mặt Triệu Viện Viện cứng đờ: "Đồ ngốc, giờ huynh mới thấy ta sao ?"
Dàn xếp xong xuôi, cả nhóm tiếp tục lên đường. Triệu Viện Viện cũng bỏ xe ngựa, cùng chúng ta cưỡi ngựa đi tiếp. Suốt quãng đường, bốn người không ai nói câu nào, sắc mặt ai nấy đều khó coi như nhau .
Mãi đến khi sắp tới huyện Thông, Chu Tấn mới sực tỉnh mà quay sang lấy lòng Triệu Viện Viện. Hai người bọn họ bắt đầu dở thói hờn dỗi, rồi cố tình diễn cảnh mặn nồng tình tứ trước mặt chúng ta để khoe khoang ân ái.
Ta chẳng buồn quan tâm đến họ, vì ngay khi bước vào huyện Thông, ta đã phát hiện ra một tình trạng vô cùng quái dị: Cả vùng này toàn là người già trẻ nhỏ, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng một nam nhân trai tráng nào.
8
Huyện Thông nằm ở phía Bắc kinh thành, hai bên núi cao sừng sững, phía trước có con sông dài chạy qua, là huyết mạch giao thông quan trọng dẫn về kinh kỳ. Từ xưa đến nay, huyện Thông vốn là nơi dừng chân của ngựa xe, sự phồn hoa chỉ đứng sau kinh thành, xét về lý thì không thể nào xuất hiện tình cảnh tiêu điều như thế này .
Cả nhóm vừa tới dịch trạm, sau khi xuống ngựa, ta liền sáp lại gần Lăng Vân, khẽ giật vạt áo hắn .
Hệ thống bên tai hét lên: "Mức hảo cảm -99%! Ký chủ, ta không đùa đâu , một khi chạm mức -100% là không bao giờ cứu vãn được nữa đâu , dừng tay lại ngay!"
Ta giật nảy mình . Lăng Vân này cũng quá hẹp hòi đi , chỉ là giật vạt áo thôi mà cũng tụt điểm sao ? Ta không dám làm càn nữa, đành phải nghiêm túc xử lý tình hình trước mắt.
"Lăng Vân ca ca, huynh có thấy chuyện này không ổn không ? Suốt dọc đường không thấy một nam nhân trai tráng nào cả, hơn nữa cứ sau khi chúng ta đi qua, lại có người lén lút bám theo."
Lăng Vân khựng lại , nhìn ta đầy vẻ ngạc nhiên: "Ngươi cũng nhạy bén đấy."
Hệ thống: "Mức hảo cảm -95%! Đúng rồi , nam nhân thích nữ nhân thông minh, đừng có bán rẻ trí tuệ nữa, mau đọc bảng cửu chương đi !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-thu-cua-nam-chinh-moi-la-doi-tuong-cong-luoc-cua-ta/chuong-3.html.]
Ta kéo Lăng Vân
ra
một góc thì thầm: "Huyện lệnh huyện Thông là
người
của Đại Lý Tự phái tới từ hai tháng
trước
. Hãy để Chu Tấn bọn họ
vào
dịch trạm đưa danh bài, hai chúng
ta
tìm một khách điếm khác, chia quân
làm
hai ngả để đề phòng bất trắc.
"
Lăng Vân nhướn mày, trong mắt thoáng hiện vẻ tán thưởng: "Không tệ."
Mức hảo cảm lại tăng thêm một chút. Ta nhận ra rồi , Lăng Vân giống như vị sếp tổng thời hiện đại, nịnh hót vô ích, phải làm việc hiệu quả mới là chân lý.
Nếu ta bày mưu tính kế, giúp hắn giải quyết êm đẹp vụ án này , không dám nói gì khác, ít nhất cũng phải xóa sạch được cái đống điểm âm kia . Quyến rũ nam nhân ta không thạo, chứ làm một "nhân viên ưu tú" thì ta dư sức.
Lăng Vân bàn bạc với Chu Tấn, yêu cầu chia ra hành động, nhưng Chu Tấn lập tức từ chối.
"Vào dịch trạm đưa danh bài là quy củ, huyện Thông này thuộc quản hạt của Đại Lý Tự chúng ta , sao phải lén lút tra án? Lăng huynh định lén lút sau lưng ta làm trò gì sao ?"
9
Mấy người chúng ta đứng trước cửa dịch trạm tranh luận đã thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Một lát sau , quan cai dịch trạm đích thân ra nghênh đón.
"Hai vị đây hẳn là quan viên Đại Lý Tự đến tra án, quả nhiên là anh tài tuấn tú. Trần huyện lệnh đã dặn dò kỹ, nhất định phải tiếp đãi hai vị thật chu đáo."
Không còn cách nào khác, chúng ta đành phải nghỉ lại dịch trạm. Vừa thu xếp xong hành lý, Trần huyện lệnh đã sai người mời chúng ta đến huyện nha.
Vụ án này nghe qua rất đơn giản: Một vị tú tài bị g.i.ế.c. Đáng nói ở chỗ, vị tú tài này chính là Án thủ ( người đứng đầu) kỳ sát hạch vừa rồi , chỉ chờ phủ thí qua đi là sẽ có học vị Cử nhân, có thể ra làm quan.
Trần huyện lệnh vô cùng coi trọng vụ án này , đã bắt hết những kẻ tình nghi về thẩm vấn mấy lần , nhưng kỳ lạ là mỗi người đều có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo. Không bắt được chân tướng, quan phủ cấp trên đích thân đốc thúc, yêu cầu Đại Lý Tự vào cuộc hỗ trợ.
Ta sáp lại gần Lăng Vân xem cuộn hồ sơ. Hồ sơ ghi chép rất rõ ràng: Người c.h.ế.t tên là Trịnh Kỳ Yến, bị g.i.ế.c nửa tháng trước . Trong phòng không có dấu vết ẩu đả, nạn nhân bị một thanh đoản kiếm đ.â.m một nhát từ sau lưng, nằm ngửa trên mặt đất. Lúc xảy ra vụ án, người duy nhất ở đó là tên tiểu đồng đang đi mua thức ăn.
"Trịnh tú tài từ nhỏ do một tay mẫu thân nuôi nấng, mẫu thân hắn cũng đang lâm bệnh, chỉ có một tên tiểu đồng kề cận. Hắn vốn tính tình khiêm tốn, chưa từng kết oán với ai. Vụ án này quả thật khiến người ta sầu não vô cùng."
Trong hồ sơ, lời khai của tên tiểu đồng và ông chủ quán ăn đều rất chi tiết. Hàng xóm láng giềng xung quanh cũng đều bận rộn trong tiệm của họ, đều có bằng chứng ngoại phạm.
Triệu Viện Viện tò mò hỏi: "Hay là có tên trộm nào lẻn vào g.i.ế.c người cướp của?"
Trần huyện lệnh cười khổ lắc đầu: "Trộm ai chứ sao lại trộm hắn ? Hắn nghèo rớt mồng tơi, lần trước đỗ Án thủ, huyện thưởng cho hai mươi lượng bạc, vừa hay đủ để hắn đem đi trả nợ, còn dư chút ít mua nghiên mực b.út lông là hết rồi ."
Hồ sơ không có điểm nào nghi vấn, Trần huyện lệnh dẫn chúng ta đến nhà Trịnh Kỳ Yến. Quả nhiên đúng như mô tả, bốn bức tường trống huếch, trộm vào cũng phải khóc mà đi ra .
"Kia chính là tên tiểu đồng, các vị có gì cứ hỏi, bản huyện xin cáo lui trước ." Trần huyện lệnh đẩy một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi về phía chúng ta rồi vội vã rời đi .
Đợi Trần huyện lệnh đi khỏi, ta quan sát một chút, rồi đột ngột tiến tới xách tai tên nhóc đó lên: "Đừng giả vờ nữa, ta biết hết rồi ."
10
Tên tiểu đồng đột ngột ngẩng đầu lên, đồng t.ử co rụt lại , nhưng rồi rất nhanh lại cụp mắt xuống, trở về vẻ mặt đờ đẫn, khờ khạo ban nãy.
Chaporia
Bình Luận (0)