Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Vị cô nương này , người biết ai đã g.i.ế.c công t.ử sao ?"

Là một người chơi kỳ cựu của trò chơi Ma Sói, mỗi khi cầm lá bài Sói, ta đều nhảy ra mạnh mẽ đối chất với Tiên tri để làm nhiễu loạn thân phận của kẻ khác. Không ngoa khi nói rằng, chỉ cần nhìn vào mắt đối phương, ta có thể thấu thị mọi bí mật.

Vài giây vừa rồi , sự biến hóa trong ánh mắt của tên tiểu đồng tuyệt đối không lừa được người , hắn chắc chắn biết điều gì đó.

Chu Tấn đứng bên cạnh cười nhạo: "Khương Di, đừng có giả bộ tra án nữa. Nhìn xem, ngươi làm người ta sợ đến mức nào rồi ?"

Ta không thèm để ý đến hắn , chỉ nhìn chằm chằm vào tên tiểu đồng: "Ngươi tự mình nói ra , hay là muốn để ta giúp ngươi?"

"Cô nương, công t.ử c.h.ế.t oan uổng quá, người nhất định phải báo thù cho ngài ấy !" Tên tiểu đồng chớp chớp mắt, bỗng nhiên òa lên khóc nức nở.

Ta lại dùng lời lẽ thăm dò thêm vài câu, nhưng hắn không đoái hoài, càng khóc càng t.h.ả.m thiết. Triệu Viện Viện đứng một bên lên tiếng giễu cợt: "Cười c.h.ế.t mất, thẩm án không ra gì, lại đi hỏi đến mức người ta phát khóc là sao ?"

Lăng Vân trái lại lộ vẻ trầm tư đứng bên cạnh, không nói gì, nhưng hệ thống lại hớn hở báo tin vui: Mức hảo cảm lại tăng thêm một điểm.

Ta lập tức tràn đầy hưng phấn.

"Thi thể đâu ? Dẫn chúng ta đi xem."

"Sau khi ngỗ tác nghiệm thi xong, linh cữu đã được hạ táng rồi ạ. Cô nương, công t.ử chúng ta đã đi được nửa tháng, tự nhiên phải mồ yên mả đẹp !"

Ta mới sực nhớ ra , ở thời cổ đại không có nhà xác. Hiện giờ tuy đã vào thu nhưng t.h.i t.h.ể để lâu vẫn dễ mục nát. Chúng ta đến tra án, hiện trường vụ án cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ, những gì cần ghi chép đều nằm trong hồ sơ. Nếu không xem t.h.i t.h.ể, lấy gì để tra ra chân tướng?

Hỏi xong vụ án, Lăng Vân từ chối tiệc tẩy trần của Trần huyện lệnh. Trở về dịch trạm, khi đêm đã khuya, ta gõ cửa phòng Lăng Vân.

Lăng Vân lộ vẻ mất kiên nhẫn mở cửa. Hắn thắp một ngọn đèn dầu leo lắt, trên người chỉ mặc một lớp trung y mỏng, càng tôn lên vẻ mặt như ngọc, thanh cao như ánh trăng.

Ta hơi ngẩn ngơ. Quả nhiên, người đẹp trai nhất mới là nam chính. Ngẩn ra một hồi, ta chống tay lên khung cửa, cười đầy ám muội : "Lăng Vân ca ca, đêm nay cảnh đẹp thế này , hay là chúng ta ..."

Hệ thống điên cuồng cảnh báo: "Mức hảo cảm -99%, ký chủ làm ơn đừng có tìm c.h.ế.t nữa!"

11

Ta vội vàng đứng thẳng người , nghiêm túc nói : "Đêm đã khuya, hay là chúng ta đi quật mộ nghiệm thi đi ."

Lăng Vân nhướng mày: "Nghiệm thi?"

" Đúng vậy . Hồ sơ có thể ngụy tạo, lời khai có thể làm giả, nhưng t.h.i t.h.ể thì không biết nói dối."

Nói xong, ta đầy mong đợi nhìn phản ứng của Lăng Vân. Nào ngờ hắn đột nhiên dùng lực kéo mạnh một cái, khiến ta đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn . Hắn ôm c.h.ặ.t lấy eo ta , tay kia thì bịt c.h.ặ.t miệng ta lại .

Một mùi hương tùng bách dễ chịu bao quanh lấy ta . Ta bị ép vào tường, ngước nhìn gương mặt thanh tú vô song của hắn , trong lòng hoang mang pha lẫn một chút kinh ngạc. Chuyện gì thế này , đột nhiên lại "tấn công" ta sao ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/ke-thu-cua-nam-chinh-moi-la-doi-tuong-cong-luoc-cua-ta/chuong-4.html.]

"Bây giờ mới là giờ Tuất, còn sớm." Lăng Vân ghé sát tai ta thì thầm. Vừa lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

"Khương Di! Đêm hôm khuya khoắt ngươi ở trong đó làm gì?"

"Khương Di, có bản lĩnh cô nam quả nữ riêng tư với nhau , thì có bản lĩnh mở cửa ra đi ! Đừng có trốn ở bên trong, ra đây!"

Chu Tấn oang oang quát tháo, ta phiền phức không chịu nổi, mạnh tay mở cửa phòng: "Ngươi làm cái gì thế? Ngươi là phụ thân ta hay là mẫu thân ta mà quản chuyện riêng tư của ta ?"

Nhìn vẻ mặt Chu Tấn xanh mét, ta thấy có chút nực cười . Nam nhân đúng là rẻ mạt, khi ta mải miết đuổi theo sau thì hắn không coi ra gì. Hắn có thể cùng Triệu Viện Viện khanh khanh ta ta , giờ thấy ta "bám đuôi" Lăng Vân, lòng hắn liền cảm thấy khó chịu.

Nếu không phải hệ thống bắt ta công lược, hắn nghĩ mình là cái thá gì chứ?

Lăng Vân chỉ mặc trung y, Chu Tấn nhìn thấy liền sượng người lại , hừ lạnh một tiếng rồi đi thẳng vào trong phòng. Chu Tấn cứ thế nói những chuyện linh tinh không đâu để trì hoãn thời gian, nhất quyết không chịu đi .

Kéo dài mãi khiến ta sốt ruột, ta điên cuồng dùng ánh mắt ra hiệu cho Lăng Vân. Hắn khẽ mỉm cười : "Chu huynh đã muốn tham gia, vậy thì cùng đi đi ."

12

Lúc ba người chúng ta lẻn ra khỏi khách điếm, Chu Tấn vẫn còn lẩm bẩm đầy ngờ vực.

"Khương Di, quật mộ nghiệm thi đấy, sao ngươi cứ nhất định phải đi theo? Không sợ sao ?"

"Gan ngươi bé tẹo như thế, hồi nhỏ thấy con chuột còn khóc lóc hồi lâu."

Chu Tấn nhắc lại , ta mới nhớ ra hình như đúng là có chuyện như vậy . Ta quen biết Chu Tấn quá lâu, hắn luôn chỉ coi ta như huynh đệ tốt , không có nửa phần tình cảm nam nữ. Ta không chỉ một lần nghe hắn nói với người khác: "Đánh nhau thì Khương Di luôn xông lên trước , gặp nguy hiểm cũng là Khương Di đứng chắn phía trước . Có một người bạn như Khương Di, đúng là cảm thấy vô cùng an toàn ."

"Chu Tấn, Khương cô nương đối với ngươi tốt như vậy , ngươi không thích sao ?"

Khi đám bạn bè đùa cợt trêu chọc, Chu Tấn cũng cười theo: "Làm sao có thể chứ, Khương Di chẳng có nửa điểm dáng vẻ của một cô nương. Ta thích kiểu nữ t.ử dịu dàng, cần được che chở, chăm sóc cơ. Còn Khương Di á, tính cách chẳng khác gì Khương thống lĩnh, còn nam tính hơn cả nam nhân."

Tất cả mọi người đều cười rộ lên. Ta nấp sau tấm bình phong, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ.

Từ đó về sau , ta bắt đầu thay đổi cách thức tiếp cận, trước mặt Chu Tấn thì làm bộ làm tịch, yểu điệu thục nữ, mức hảo cảm của hắn quả nhiên tăng lên. Nhưng với Lăng Vân thì khác, Lăng Vân thích người có năng lực phá án, ta còn giả vờ cái thá gì nữa.

Hừ, ta khinh bỉ đảo mắt một cái: "Nhát gan? Lão nương gan dạ đầy mình , lát nữa đừng có ai sợ đến mức khóc nhè là được ."

"Phụt——" Lăng Vân đi bên cạnh bỗng nhiên bật cười . Hệ thống lập tức phấn khích: "Hảo cảm +1! Chà, không ngờ Lăng Vân lại thích kiểu thô lỗ thế này . Ký chủ, ngươi sở trường món này mà, cố lên!"

Sắc mặt Chu Tấn càng thêm khó coi nhưng hắn vẫn nhẫn nhịn không nói gì. Chúng ta lẻn ra khỏi dịch trạm, đi thẳng đến mộ của Trịnh tú tài.

Đêm nay, trên không trung treo một vầng trăng tròn, ánh trăng sáng vằng vặc, dù không đốt đèn vẫn có thể nhìn

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...