Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Chu Tấn bật cười khẩy: "Khương Di, nhìn ngươi kìa, chút lực khí ấy mà cũng đòi—"

Hắn vừa nói vừa cười , ta vung mạnh cánh tay, một cuốc bổ xuống, lưỡi cuốc ngập sâu vào trong đất. Khi rút lên kéo theo một mảng đất lớn. Chỉ sau vài nhát cuốc, ta đã đào được một cái hố sâu.

13

"Hì hì, ta quả nhiên từ nhỏ đã giống phụ thân , thần lực kinh người , đúng không ?"

Chu Tấn mặt không cảm xúc, nhưng đôi mắt Lăng Vân lại sáng rực lên, nhìn ta đầy tán thưởng. Chỉ vì nhát cuốc ấy mà mức hảo cảm lại tăng vọt.

"-95, -94, -93... -90... Ha ha ha—"

Lưỡi cuốc vung lên như bay, đến khi đào được quan tài lên thì hảo cảm của Lăng Vân đã được xóa về mức -50. Ta cầm cuốc trong tay vẫn thấy chưa đã , liền nhìn sang hai bên.

"Cạnh đây vẫn còn hai cái mộ nữa, hay là đào luôn cả thể?"

Hệ thống: "Đừng có quá đáng quá."

"Hì hì, đùa chút thôi mà. Lăng Vân ca ca, sắp mở nắp quan rồi , huynh cẩn thận một chút, cầm lấy cái này mà che mũi."

Ta ân cần đưa khăn tay cho Lăng Vân. Lần này hắn không từ chối, rất tự nhiên đón lấy, hảo cảm lại tăng thêm một điểm.

Dưới hố, ta dùng dụng cụ cậy đinh, đẩy nắp quan tài ra . Một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi, suýt chút nữa khiến ta ngất lịm. Ta đã từng ngửi qua mùi thối, nhưng chưa thấy cái gì thối đến mức này . Đầu óc choáng váng, ta lập tức bò ra khỏi hố, chạy ra xa để hít thở không khí trong lành.

Chu Tấn cũng chẳng khá khẩm hơn, hắn né sang một bên, dùng tay quạt lấy quạt để.

Chỉ có Lăng Vân là vẫn bình thản. Hắn buộc chiếc khăn tay lại như khẩu trang, đốt một bó đuốc, rồi nhảy xuống đáy hố để nghiệm thi.

Tính từ khi Trịnh tú tài qua đời đã được nửa tháng, dù trời đã sang thu se lạnh, trong quan tài có rắc một ít t.h.u.ố.c chống thối, nhưng t.h.i t.h.ể vẫn bắt đầu sinh dòi bọ, nước vàng chảy ra dính dớp.

Lăng Vân vươn tay kiểm tra t.h.i t.h.ể, sắc mặt đột nhiên trở nên tái nhợt. Hắn sững sờ một lát rồi ra hiệu cho ta .

"Giúp ta một tay, lật hắn lại ."

Nhìn đám dòi bọ béo múp đang bò lổm ngổm, ta hít một hơi thật sâu, đ.á.n.h liều thò tay xuống như tráng sĩ c.h.ặ.t t.a.y. Dù ta không sợ t.h.i t.h.ể, nhưng thực sự rất buồn nôn với đám côn trùng này . Thấy đôi lông mày ta nhíu c.h.ặ.t, điểm hảo cảm của Lăng Vân lại tăng thêm, xem ra nỗ lực này không hề uổng phí.

Vết thương chí mạng của Trịnh tú tài là một nhát đao sau lưng, vết thương rách toác, vùng da xung quanh có màu đỏ thẫm, còn nổi lên những mụn nước li ti, trông như bị bỏng nước sôi.

Lăng Vân nhìn chằm chằm vào đó, đặt t.h.i t.h.ể về vị trí cũ, rồi vén ống quần của Trịnh tú tài lên.

"Xương chân bên này đã bị đ.á.n.h gãy."

Thi thể chưa phân hủy hoàn toàn , vẫn có thể thấy rõ ống chân bên trái đầy những vết bầm dập tím tái. Ta vươn tay ấn nhẹ vài cái, quả nhiên xương bên trong đã gãy lìa.

14

Nghiệm thi xong, chúng ta đậy nắp quan tài, lấp đất trả lại như cũ. Lăng Vân và Chu Tấn đứng bên cạnh thảo luận về vụ án.

"Trịnh tú tài bị g.i.ế.c hại dã man? Thật tàn độc. Vết thương ở chân rõ ràng như vậy , tại sao Trần huyện lệnh lại không nhắc nửa lời?"

"Không chỉ Trần huyện lệnh không nhắc, mà ngay cả biên bản nghiệm thi của ngỗ tác cũng không có , đến cả tên sai vặt cũng chưa từng nói qua tình trạng này .

"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-thu-cua-nam-chinh-moi-la-doi-tuong-cong-luoc-cua-ta/chuong-5.html.]

Vẻ mặt Lăng Vân vô cùng nghiêm trọng.

"Trần huyện lệnh nhất định có vấn đề. Chúng ta ở lại dịch trạm sẽ chẳng tra được gì đâu ."

"Chu huynh , phiền huynh ở lại dịch trạm, ta tìm cách cáo từ Trần huyện lệnh, đồng thời nói rằng Khương cô nương đã về kinh. Sau đó hai người chúng ta sẽ cải trang quay lại đây để bí mật điều tra."

Chu Tấn lập tức phản đối: "Làm sao có thể chứ, Lăng huynh ? Muốn ta ở lại làm bia đỡ đạn để huynh đi tra án, thế công lao tính cho ai?"

Chu Tấn sa sầm mặt mũi lại : "Hơn nữa Khương Di là nữ nhi, cô nam quả nữ đi cùng huynh , thật không tiện."

Lăng Vân bất đắc dĩ: "Được rồi , nếu đã vậy , chúng ta cứ ở lại dịch trạm, thay phiên nhau đi tra."

Chu Tấn có thể làm quan ở Đại Lý Tự, đương nhiên không phải hạng tầm thường. Nhưng mới tra được hai ngày, hắn đã không chịu nổi. Bởi vì Triệu Viện Viện cứ bám theo không rời, đi được vài bước là kêu mệt, lúc thì đòi uống trà , lúc thì đòi đi mua trang sức.

"Viện Viện, ngoan nào, hôm nay nàng cứ ở lại dịch trạm, lát nữa ta về sẽ bù đắp cho nàng."

Chu Tấn dỗ dành, nhưng Triệu Viện Viện không chịu.

"Dựa vào cái gì chứ? Khương Di mỗi ngày đều đi theo Lăng Vân, Lăng Vân có nói gì đâu . Chúng ta là vị hôn phu hôn thê đường đường chính chính, tại sao huynh lại không muốn ta đi cùng?"

"Nàng có thể giống nàng ấy được sao ?"

"Nàng ấy đi theo không bao giờ kêu mệt, làm việc còn hăng hái hơn cả nam nhân, còn nàng đi theo chỉ tổ làm vướng chân vướng tay!"

Chu Tấn mất kiên nhẫn, quát ầm lên với Triệu Viện Viện.

Quát xong, cả bọn đều ngẩn người ra .

Ta đột nhiên nhớ tới cảnh tượng lúc mới từ Yên Bắc trở về kinh thành. Khi đó ta vẫn như thường lệ, mỗi ngày đều lẽ đẽo theo sau Chu Tấn, nhưng hắn đã bắt đầu không muốn dẫn ta theo. Ta mặt dày bám lấy, khi đi leo núi ở ngoại ô, Triệu Viện Viện bị gai đ.â.m rách một chút da.

Lúc đó Triệu Viện Viện khóc lóc t.h.ả.m thiết, Chu Tấn sốt sắng lấy khăn tay băng bó, dỗ dành nàng ta không đi leo núi nữa mà đưa ngay đến y quán.

Ta nói : "Vết thương nhỏ thế này , đợi về đến nhà là nó tự lành rồi , cứ leo tiếp đi ."

Chu Tấn quay lại quát ta : "Nàng ấy có thể giống ngươi được sao ? Viện Viện sinh ra trong nhung lụa, chưa bao giờ chịu khổ. Ngươi tưởng ai cũng thô kệch như ngươi à ? Khương Di, ngươi có thể đừng bám theo ta nữa được không , ta chịu đủ rồi !"

15

Cũng là những lời đó, giờ đây lại dành cho người khác, thật mỉa mai làm sao .

Tính tình Triệu Viện Viện không tốt đến thế, nàng ta lập tức bộc phát: "Nàng ta tốt thế thì huynh đi mà từ hôn với ta rồi đính hôn với nàng ta đi , còn giữ ta lại làm gì?"

Ta vội vàng xua tay: "Phỉ phui cái miệng, ta thèm vào !"

Triệu Viện Viện càng giận hơn: "Trước đây ngày nào ngươi cũng bám lấy huynh ấy , ta còn tưởng ngươi có lòng cơ đấy. Được, Chu Tấn, huynh giỏi lắm, ta sẽ về bảo phụ thân ta từ hôn!"

Nói xong nàng ta vung tay áo bỏ đi , Chu Tấn vội vàng đuổi theo. Ta tranh thủ lúc đó kéo Lăng Vân đi ngay.

"Xem ra hôm nay Chu Tấn bị vướng chân rồi , chúng ta tranh thủ đi tra án thôi."

Qua vài ngày truy vết, sự việc đã bắt đầu lộ ra một chút manh mối.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...