Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhìn thấy ta toàn thân chật vật, đôi mắt đỏ ngầu bị Trần huyện lệnh đẩy vào , Lăng Vân và Chu Tấn đều vội vàng bước tới đón.

"Có chuyện gì vậy ?"

Ta không buồn đoái hoài tới Chu Tấn, mà nắm c.h.ặ.t lấy tay Lăng Vân, khàn giọng nói :

"Trịnh Kỳ Yến đã tự tận."

"Vết thương trên lưng hắn là vết bỏng, cũng là vết đông cứng."

Ta kìm nén lệ nóng, giải thích rõ ngọn ngành sự việc. Lăng Vân đứng sững người , tay ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, không thể tin nổi mà quay sang nhìn Trần huyện lệnh:

"Đồ cẩu quan! Sinh mệnh của vạn dân, sao ngươi dám... sao ngươi lại dám làm thế!"

Trần huyện lệnh cười nhạt một tiếng:

"Bản quan tự nhiên là dám! Kẻ đứng sau chuyện này đâu chỉ có một mình ta . Lan Hà vì sao vỡ đê? Kẻ khác không biết , chứ Chu công t.ử đây, nhạc phụ ngươi là Hộ bộ Thị lang, lẽ nào ngươi còn không rõ sao ?"

"Từ tham ô lúc bắt đầu cho đến hiện tại, từng bước một bị ép đến nước đường này . Trong đây dính líu đến hàng trăm quan viên, đều là châu chấu buộc cùng một sợi dây, kẻ này có chuyện thì kẻ kia cũng đừng hòng thoát thân !"

Lão ta rút ra một thanh chủy thủ, ném xuống trước mặt chúng ta :

"Bản quan chức thấp quyền hèn, mấy vị đây đều có chỗ dựa vững chắc, g.i.ế.c các người , ta quả thật không dám."

" Nhưng muốn sống mà rời khỏi đây cũng không dễ dàng gì, các người phải nạp một cái 'đầu danh trạng'."

"Tự chọn đi , hai người sống, một người c.h.ế.t. Kẻ sống phải g.i.ế.c kẻ c.h.ế.t, như vậy chúng ta mới là người một nhà, nắm thóp lẫn nhau , bản quan mới có thể yên tâm."

Nói đoạn, lão xoay người bước ra ngoài, để mặc chúng ta đứng lặng người tại chỗ, không khí đặc quánh sự im lặng đến đáng sợ.

Thừa lúc bọn họ chưa kịp phản ứng, ta lướt tới nhặt thanh chuy thủ lên, nắm c.h.ặ.t trong tay.

Chu Tấn lập tức thở phào nhẹ nhõm:

"Khương Di, muội nghĩ thông suốt được thì tốt quá. Sự việc này quá lớn, chúng ta không quản nổi đâu , giữ được mạng mình mới là trọng yếu nhất."

Hắn càng nói , đôi mắt càng trợn trừng kinh hãi, bởi vì ta đang cầm d.a.o, từng bước một tiến về phía hắn . Giọng hắn run rẩy, như không thể tin nổi, thậm chí còn gượng cười :

"Khương Di...Muội muốn g.i.ế.c ta sao ?"

Rất nhanh sau đó, Chu Tấn không cười nổi nữa, hốc mắt hắn đỏ bừng, cổ họng nghẹn đắng, lệ suýt trào ra :

"Khương Di, muội thật sự muốn g.i.ế.c ta sao ?"

Bốn mắt nhìn nhau , chuyện cũ như đèn kéo quân lướt qua tâm trí.

Hắn từng cõng ta ra khỏi đám cháy: "Khương Di, muội c.h.ế.t thì ta cũng không sống nổi."

Ta từng không chút do dự nhảy xuống dòng nước xiết cứu hắn : "Chu Tấn, đồ đại ngốc này , không có ta thì huynh biết phải làm sao ."

Chúng ta từng tay trong tay nằm trên t.h.ả.m cỏ, Chu Tấn kể về chí hướng hào hùng của hắn , rồi hỏi ta sau này muốn làm gì.

Ta chớp chớp mắt: "Thì... thì làm thê t.ử của huynh chứ sao ."

Chu Tấn bật cười , nụ cười càng lúc càng thê lương, nước mắt lăn dài:

"Được, là ta có lỗi với muội ."

"Muội đã cứu mạng ta bao nhiêu lần , nếu muội muốn lấy mạng này , cứ việc cầm đi ."

Chu Tấn nhắm nghiền mắt, chủ động tiến lên một bước, đem l.ồ.ng n.g.ự.c mình tựa sát vào mũi d.a.o của ta .

Ta nhanh tay thu đao, tung một đòn chí mạng vào gáy hắn . Chu Tấn đổ rụp xuống, ta đỡ lấy hắn đặt nhẹ xuống đất, rồi rạch rách vạt áo, rạch mấy đường m.á.u trên n.g.ự.

c hắn .

"Đợi chúng ta đi rồi , chúng sẽ nghiệm thi hài của Chu Tấn, cứ dùng cái cớ đó mà lừa chúng."

"Phụ thân của Chu Tấn là Thái thường tự khanh, lại còn có Triệu Viện Viện chống lưng. Chúng ta đi rồi , Trần huyện lệnh sẽ không dám g.i.ế.c người diệt khẩu để đắc tội cùng lúc cả mấy đại thần đâu , hắn sẽ không sao đâu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-thu-cua-nam-chinh-moi-la-doi-tuong-cong-luoc-cua-ta/chuong-7.html.]

Ta nắm lấy tay Lăng Vân, lườm hắn một cái đầy cảnh cáo:

"Sắp kịch liệt lắm đây, lát nữa đừng có mà gây vướng chân."

Lăng Vân sững người một giây, rồi dùng lực nắm c.h.ặ.t lại tay ta , khóe môi khẽ cong lên:

"Được."

Hệ thống bên tai gào thét: [Độ hảo cảm +50! Ôi chao ôi chao——]

Phụ thân ta vốn là võ tướng, được phong Trấn Quốc Hầu, bao nhiêu công lao đều là danh chính ngôn thuận, dùng đao kiếm mà đoạt lấy.

Ta trời sinh thần lực, cũng chẳng kém cạnh là bao.

Vừa mới xuyên không tới thế giới xa lạ này , vì thiếu cảm giác an toàn nên ta đã liều mạng theo phụ thân tập võ. Nếu không phải cái hệ thống c.h.ế.t tiệt kia bắt ta đi công lược Chu Tấn, có lẽ ta đã trở thành một nữ tướng quân chinh chiến sa trường, hoặc chí ít cũng là một hiệp khách tiêu d.a.o, thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ.

Tiếc thay , lòng người đổi thay , nam nhân nói biến chất là biến chất ngay được .

Chỉ có bản lĩnh học được vào thân là vĩnh viễn không phụ lòng mình .

Ta dắt Lăng Vân chạy ra ngoài, b.úng tay một cái, thanh chủy thủ bay v.út đi xuyên qua cổ họng một tên lính. Ta cướp lấy một thanh trường đao, chỉ trong vài chiêu đã c.h.é.m thương mười mấy kẻ, x.é to.ạc một vòng vây, kéo Lăng Vân lên ngựa.

Dây cương rung mạnh, vó ngựa tung trời, phi nhanh như bay. Trần huyện lệnh ở phía sau gào thét đến lạc cả giọng:

"Bắt lấy chúng! G.i.ế.c c.h.ế.t chúng cho ta !"

Lăng Vân ngồi phía sau , thở dốc vài hơi mới kịp hoàn hồn, vỗ n.g.ự.c kinh thán: "Khương cô nương, hảo công phu!"

Ta ha ha cười lớn:

"Có oai phong không ? Có đẹp không ?"

Lăng Vân hừ lạnh một tiếng, không đáp lời, nhưng đôi tay lại siết c.h.ặ.t lấy eo ta hơn:

"Suýt chút nữa thôi."

Hệ thống tiếp tục gào thét: [Mẹ nó, độ hảo cảm +60!]

Truy binh bám đuổi không buông, ta đưa Lăng Vân cưỡi ngựa chạy dọc theo quan lộ. Một ngựa chở hai người , dù chạy nhanh thế nào thì khoảng cách giữa chúng ta và đám người của Trần huyện lệnh cũng ngày càng thu hẹp.

Từng mũi tên xé gió lướt qua bên tai, phía trước quan lộ cũng đã bị lập chướng ngại vật. Ta buộc phải quay đầu ngựa, rẽ vào con đường mòn lên núi.

Vào kinh, ngoài quan lộ thì chỉ còn con đường núi này .

Chỉ là đường núi hiểm trở, vách đá cheo leo, hiếm có dấu chân người . Hai chúng ta phải bỏ ngựa leo bộ, nhưng truy binh phía sau vẫn cứ thế áp sát.

Lăng Vân là một thư sinh, vốn chẳng có chút võ công nào, thấy tình cảnh này liền c.ắ.n răng nắm lấy tay ta :

"Khương cô nương, đừng quản ta nữa, cô đi trước đi !"

Ta biết , nếu bỏ lại Lăng Vân, hắn chắc chắn sẽ c.h.ế.t, mà ta cũng coi như nhiệm vụ thất bại, kế hoạch đổ bể.

Ta lắc đầu dứt khoát:

"Tuyệt đối không bỏ lại huynh !"

Vừa dứt lời, một mũi tên xé không khí lao đến, nhắm thẳng vào Lăng Vân. Ta vội vàng nhào tới đẩy hắn ra :

"Cẩn thận!"

Lăng Vân được đẩy ra thoát nạn, nhưng mũi tên lại cắm phập vào chân ta . Một cơn đau thấu xương truyền đến, ta ngã quỵ xuống đất, cười khổ: "Phen này thì hay rồi , ai cũng đừng hòng chạy thoát."

Sắc mặt Lăng Vân trắng bệch như tờ giấy:

"Khương cô nương, là ta liên lụy cô rồi !"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...