Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Tính mạng chúng ta dù có rẻ rúng, nhưng sinh mệnh của vạn dân lẽ nào cũng phải chôn vùi theo đám cốt khô này sao ?"
Hốc mắt Lăng Vân đỏ bừng, trong đôi đồng t.ử đen sẫm tràn ngập nỗi bất cam và phẫn nộ tột cùng.
Lòng ta cũng chẳng dễ chịu gì. Từng chữ trong bức huyết thư của Trịnh tú tài cứ văng vẳng bên tai, nặng tựa ngàn quân. Hắn đã dùng cả tính mạng để gửi đi tin tức này , không thể để nó bị vùi lấp như vậy được .
Lúc này , trong lòng ta thoáng chút hối hận. Ta đã quá ích kỷ rồi , vạn dân bách tính ngoài kia , lẽ nào không quan trọng bằng cái nhiệm vụ công lược c.h.ế.t tiệt kia sao ? Đáng lẽ lúc nãy ta không nên quản Lăng Vân, mà phải tự mình mở đường m.á.u để đưa tin tức này đi mới đúng.
Nhưng chuyện đã rồi , hối hận cũng vô ích. Ta nén đau, lấy khăn tay buộc c.h.ặ.t vết thương ở chân lại .
Chúng ta cố bước thêm vài bước, phía trước là một hẻm núi hẹp, một bên vách đá nhô ra tạo thành góc ngoặt, vừa hay có thể cản được tiễn kích. Ta đứng khựng lại một lát, hạ quyết tâm.
Ta chống thanh đao xuống đất làm gậy, mỉm cười nhìn Lăng Vân:
"Lăng đại nhân, huynh có biết thế nào là một người trấn giữ, vạn người khó qua không ?"
"Nơi này là bình phong thiên tạo, tên b.ắ.n không tới. Nếu ta đứng đây, chúng muốn qua thì chỉ có thể đ.á.n.h giáp lá cà, lấy mạng đổi mạng."
"Đi đi ! Về tìm phụ thân ta , giao tín vật và bức thư này cho ông ấy . Ta ở đây đoạn hậu."
Ta ấn bức thư vào tay Lăng Vân, đẩy mạnh hắn một cái. Hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, sắc mặt trắng bệch. Lăng Vân không nói gì, đôi mắt đen láy ngân ngấn nước, định thần nhìn ta thật lâu.
Đang định khuyên thêm, Lăng Vân đột nhiên bước tới, ôm c.h.ặ.t lấy ta .
"Được!"
Một cái ôm rất ngắn ngủi, giữa gió núi hiu hắt nhưng đủ sưởi ấm lòng người . Lăng Vân quay người , không hề do dự mà sải bước chạy đi .
"Lăng Vân——"
Ta không nhịn được gọi với theo. Lúc tráng lệ thế này , chẳng lẽ không nên nói vài lời tâm huyết sao ?
Bước chân Lăng Vân khựng lại .
Thôi bỏ đi , đều sắp c.h.ế.t đến nơi rồi , còn thiết tha gì chuyện công lược với chả tán tỉnh. Ta thở dài, từ tận đáy lòng hô lớn:
"Huynh là một vị quan tốt !"
Thân hình Lăng Vân cứng đờ, hắn đi vài bước rồi chuyển thành chạy, bóng dáng xa dần, thấp thoáng nghe thấy tiếng khóc nấc bị kìm nén trong gió.
Ta chẳng màng nữa, siết c.h.ặ.t thanh đao, tự mình hào sảng:
"Thương tựa thanh long, chấn hãm càn khôn, tiếng thét xé toang thương khung!"
Hẻm núi hẹp, gió rít từng hồi.
Ta giơ cao đao, tóc mây tung bay trong gió. Khoảnh khắc này , tư thế của ta chắc hẳn là anh dũng lắm, vì ta thấy Lăng Vân ngoảnh lại nhìn , và hệ thống lại bắt đầu gào thét:
[Trời ơi, độ hảo cảm 99 rồi , sắp thành công rồi !]
Thành công thì có ích gì, ta sắp thăng thiên rồi đây.
C.h.ế.t có khi nhẹ tựa lông hồng, có khi nặng tựa Thái Sơn. Trước đây cứ hèn mọn bám đuôi Chu Tấn, nay có thể vì đại nghĩa mà hy sinh, làm một bậc anh hùng, lòng ta bỗng thấy vô cùng sảng khoái.
Ta chẳng nhớ mình đã hạ bao nhiêu kẻ, cho đến khi cổ tay tê dại, không còn sức nhấc đao lên nữa. Giây phút nhắm mắt lại , ta thấy một bóng dáng quen thuộc lao về phía mình .
"Khương Di——"
Là giọng của Chu Tấn.
"Thật là xúi quẩy!"
Ta lẩm bẩm vài câu, rồi kiệt sức chìm vào bóng tối.
Ta không ngờ người cứu mình lại là Chu Tấn.
Suýt nữa thì quên mất, hắn vốn xuất thân từ doanh trại quân đội, phụ thân hắn dù làm quan văn nhưng bản thân hắn võ nghệ cũng không tồi. Chu Tấn băng bó vết thương cho ta , rồi cõng ta trên lưng.
"Khương Di, đừng c.h.ế.t, xin muội đừng c.h.ế.t——"
Hắn vừa đi vừa rơi lệ:
"Đừng c.h.ế.t mà Khương Di. Muội đ.â.m ta một đao, ta cứu muội một mạng, chúng ta hòa nhau nhé."
"Hòa nhau rồi , muội đừng nhìn Lăng Vân nữa được không ?"
"Thật
ra
ta
không
hề yêu Triệu Viện Viện. Chỉ là kinh thành ngột ngạt quá,
ta
bị
cái khí chất của nàng
ta
làm
cho mê
muội
nhất thời thôi.
"
"Xin lỗi muội , Khương Di... Ta... ta chỉ là sợ muội ... ta đố kỵ với muội ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-thu-cua-nam-chinh-moi-la-doi-tuong-cong-luoc-cua-ta/chuong-8.html.]
"Từ nhỏ muội cái gì cũng hơn ta , nên ta mới cố ý ở bên những cô nương nhu mì để tìm lại chút thể diện nam t.ử."
"Khương Di, muội tỉnh lại đi , mắng ta , đ.á.n.h ta thế nào cũng được , đừng có không để ý đến ta ."
Chu Tấn cứ lải nhải bên tai như ruồi bu, ta thấy rất buồn ngủ nhưng vì hắn ồn quá nên không tài nào chợp mắt nổi.
"Khương Di ta sai rồi . Tôn nghiêm của một nam nhân không nên tìm kiếm bằng cách hạ thấp người mình yêu. Muội tỉnh lại đi , ta không thể mất muội được ."
"Cho ta một cơ hội nữa thôi..."
"Sắp đến kinh thành rồi ... Khương Di! Tỉnh lại đi !"
Khi ta tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt là bức màn sa trướng quen thuộc. Giọng nói sang sảng của phụ thân ta oang oang bên cạnh làm ta nhức cả đầu.
"Không gặp! Gặp cái gì mà gặp, bảo bọn chúng cút hết cho ta !"
"Lão gia, là Lăng công t.ử và Chu công t.ử đến ạ."
"Ồ? Hai tên nhóc đó hả? Thôi bỏ đi , để bọn nó vào đi . Con gái ta còn đang hôn mê, nếu nó tỉnh lại , người đầu tiên nó muốn thấy nhất định phải là ta ."
Phụ thân ta vừa mắng mỏ vừa đi tới cạnh giường, nắm lấy tay ta .
Ta mở mắt ra .
[Độ hảo cảm 100! Chúc mừng ký chủ đã công lược thành công.]
[Nhiệm vụ hoàn thành, ký chủ có thể tận hưởng phần đời còn lại ở thế giới này . Sau khi thọ hết buông tay, sẽ nhận được nhiệm vụ tiếp theo để đến thế giới khác.]
Nếu cứ có thể thành công liên tiếp như vậy , chẳng phải là một kiểu trường sinh bất t.ử theo nghĩa khác sao ?
Ta khẽ mỉm cười .
Lăng Vân thấy vậy cũng cười theo, hắn nắm lấy tay ta , giọng nói ôn nhu vang lên bên tai:
"Khương Di, muội cười lên thật sự rất đẹp ."
Hệ thống bên cạnh chậc lưỡi cảm thán: [Không ngờ nha, vậy mà cũng thành công. Lăng Vân này đúng là kiểu người thâm tình ẩn giấu.]
Ta cũng thở phào nhẹ nhõm. Trước đây cứ ngỡ muốn công lược một nam nhân là phải thuận theo hắn , hắn thích gì thì mình biến thành như thế. Hóa ra ta đã nhầm, muốn có được lòng người khác, trước hết phải là chính mình . Đúng là "Hoa nở rộ, bướm tự đến".
Hệ thống hỏi: [Nếu như làm chính mình mà hắn vẫn không thích thì sao ?]
Ta cười đáp: "Thì đổi nam chính khác chứ sao ! Thiên hạ thiếu gì nam nhân!"
Hệ thống: [Ừm, cũng có lý...]
Giây tiếp theo, ta sa sầm mặt lại , hất tay Lăng Vân ra .
"Huynh làm gì đấy? Cô nam quả nữ, định chiếm tiện nghi của ta đấy à ? Thăm xong rồi thì mau về đi ."
Thái độ của ta quay ngoắt 180 độ khiến Lăng Vân ngớ người :
"Khương Di, muội ... sao muội lại đối xử với ta như thế?"
Nói nhảm! Nhiệm vụ xong rồi , lẽ nào ta còn phải tiếp tục làm kẻ lụy tình nữa sao ? Thế giới rộng lớn như vậy , nam nhân nhiều như mây, ta phải sống cho thật tốt , hưởng thụ cuộc đời này theo cách của riêng ta mới được .
Đúng lúc đó, phụ thân ta hớn hở chạy vào , đuổi khéo Lăng Vân ra ngoài. Lăng Vân không cam tâm, đứng ngoài cửa hét lớn:
"Ta sẽ không từ bỏ đâu ! Khương Di, ta tâm duyệt muội , đời này không đổi!"
Phía sau , tiếng gào của Chu Tấn cũng vọng vào :
"Khương Di, cho ta một cơ hội... gặp muội một lần thôi!"
"Phì, nằm mơ đi !"
Phụ thân ta đóng sầm cửa lại , rồi ngồi xuống bên giường kể cho ta nghe mọi chuyện sau đó.
Hoàng thượng long nhan đại nộ, Trần huyện lệnh bị phán trảm quyết, những quan viên liên quan đều bị xử phạt nghiêm minh. Ta có công lớn, được Hoàng thượng sắc phong làm Quận chúa.
"Nằm nghỉ thêm mấy ngày nữa rồi vào cung tạ ơn nhé."
Phụ thân ta vuốt râu cười mãn nguyện: "Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo, thật là một kết thúc viên mãn."
Ta lắc đầu mỉm cười . Kết thúc đâu mà kết thúc, cuộc đời rực rỡ nhất của ta bây giờ mới thực sự bắt đầu.
- HOÀN -
Chaporia
Bình Luận (0)