NHƯỢC CẨM/Chương 1C. 1
20px

Giờ Thân, Tô Vãn Anh truyền thái y chẩn ra long thai. Giờ Dậu, Lục Cảnh Hằng đã vội vã ngự giá tới Dực Khôn cung. Trước đó, đã ba tháng ròng hắn không thèm đặt chân tới đây lấy một lần .

"Anh Nhi đã có thai, trẫm không thể để nàng ấy tiếp tục chịu thiệt thòi, lùi bước sau người khác được nữa."

Ta còn chưa kịp thu hồi tư thế hành lễ, Lục Cảnh Hằng đã nôn nóng buông lời tuyệt tình.

"Hoàng thượng định nói gì?"

"Thái y chẩn đoán t.h.a.i của Anh Nhi là hoàng t.ử." Ánh mắt Lục Cảnh Hằng lạnh lẽo, ngữ khí đầy vẻ áp chế: "Nàng đã không có con nối dõi, theo lý nên chủ động nhường lại vị trí."

"Hoàng thượng nói đùa sao ? Hoành nhi và Tầm nhi đều là nhi t.ử của thần thiếp ."

"Đám con do thị thiếp sinh ra , sao xứng đáng làm trữ quân?"

"Tô Quý phi lúc mới vào cung, cũng chỉ là bậc Tuyển thị thấp kém nhất mà thôi."

Sắc mặt Lục Cảnh Hằng biến đổi, âm trầm nói : "Trẫm không phải đang thương lượng với nàng. Nếu nàng biết điều chủ động thoái vị, nể tình xưa nghĩa cũ, trẫm sẽ phong nàng làm Thục phi."

"Thục phi?" Ta cười mà như không cười : "Hoàng thượng ép thiếp nhường ngôi hoàng hậu, vậy mà ngay cả vị trí Quý phi cũng không nỡ ban cho, còn nhắc gì đến tình nghĩa?"

Lục Cảnh Hằng có chút lúng túng, im lặng một lát rồi nói : "Thục chính là hiền thục, ôn hòa, càng phù hợp với nghĩa cử chủ động nhường vị của nàng."

Hừ, Tô Vãn Anh muốn dẫm nát ta dưới chân đây mà. Chỉ là một Quý phi thôi cũng đủ khiến ả đắc ý đến vậy sao ? Ta không thèm vạch trần, ung dung nhấp một ngụm trà : "Nếu Hoàng thượng muốn biếm thê thành thiếp , trước tiên phải đưa ra được bằng chứng phạm tội của thần thiếp ."

Lục Cảnh Hằng nổi trận lôi đình, ngón tay suýt chút nữa là chỉ thẳng vào trán ta : "Lâm Nhược Cẩm, đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Nàng đừng tưởng Lâm gia bây giờ vẫn còn là Lâm gia của ngày xưa!"

2

Lục Cảnh Hằng nói không sai, Lâm gia quả thực đã không còn như xưa.

Trước khi hắn đăng cơ, phụ thân ta là Lâm Viễn giữ chức Tể tướng, vây cánh trải khắp triều đình. Đại ca Lâm Hoài trấn giữ biên cương, chiến công hiển hách, được Tiên đế phong làm Long Hổ tướng quân. Nhị ca Lâm Hằng nhậm chức Hộ bộ Thị lang, chiến tích lẫy lừng, là ứng cử viên sáng giá cho chức Hộ bộ Thượng thư. Cộng thêm vị trí Thái t.ử phi của ta , vinh quang của Lâm thị đã đạt tới đỉnh cao.

Thế nhưng, vật cực tất phản, trăng tròn rồi lại khuyết. Lục Cảnh Hằng vừa lên ngôi, tai họa của Lâm gia liền kéo đến dồn dập.

Đầu tiên là quân Địch xâm phạm biên giới, Lâm Hoài thống lĩnh đại quân chinh chiến. Vốn dĩ đã đại thắng trở về, nhưng trên đường đi bị phục kích, rơi xuống vực sâu, thi cốt không tìm thấy.

Lâm Hằng vội vã lên biên thùy đón linh cữu, giữa đường chẳng may ngã xuống sông. Dù giữ được mạng nhưng lại hôn mê bất tỉnh, Thái y viện mấy lần chẩn đoán đều nói cơ hội tỉnh lại cực kỳ mong manh.

Phụ thân ta liên tiếp chịu đả kích, sức khỏe ngày một suy kiệt. Một buổi thiết triều nọ, ông đột nhiên thổ huyết ngất xỉu, từ đó lâm trọng bệnh, nằm liệt trên giường.

Lúc Lâm Hoài gặp chuyện, Lục Cảnh Hằng còn giả nhân giả nghĩa an ủi, vàng bạc châu báu ban thưởng cho cung Phượng Nghi như nước chảy. Nhưng cũng chính lúc đó, hắn tấn phong mỹ nhân Tô Vãn Anh làm Quý phi.

Lâm Hằng gặp chuyện, hắn lập tức lấy cớ Tô Vãn Anh bị bóng đè quấy phá, thân thể suy nhược, yêu cầu ta tạm thời nhường lại cung Phượng Nghi cho ả ở.

"Chờ Anh Nhi khỏi bệnh, nàng lại dời về là được . Hoàng hậu, nàng là chủ lục cung, mấy chuyện chia sẻ này là việc nên làm .

"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nhuoc-cam/chuong-1.html.]

Lời nói của Lục Cảnh Hằng chữ nào cũng quan minh chính đại, nhưng câu nào cũng nực cười hoang đường. Tô Vãn Anh từ khi dời vào cung Phượng Nghi, mọi chi tiêu đều ngang hàng Hoàng hậu. Ả không những không bao giờ hành lễ với ta , mà tình cờ gặp mặt cũng chỉ chào hỏi lấy lệ.

Đợi đến khi phụ thân ta đổ bệnh, hai kẻ đó càng được đà lấn tới. Tô Vãn Anh đòi phong Hậu, Lục Cảnh Hằng không những không trách mắng mà còn hứa trước mặt mọi người rằng chỉ cần ả sinh hạ hoàng t.ử sẽ lập tức lập làm Hoàng hậu.

Bọn họ chẳng thèm nể tình phu thê, ngay cả thể diện cũng không để lại cho ta một phân. Đánh vào mặt ta cũng là đ.á.n.h vào mặt Lâm gia.

Thị nữ Dung Nhi khóc lóc: "Hoàng thượng sao có thể đối xử với người như vậy ... Hắn điên rồi sao ?"

Lục Cảnh Hằng không điên. Hắn chỉ quá tự tin, cho rằng mình đã nắm chắc phần thắng. Hắn nghi ngờ, sợ hãi Lâm gia "c.h.ế.t mà chưa hết", nên mới muốn dùng cách này để thử thách giới hạn của chúng ta .

3

Vì ta nhất quyết không thỏa hiệp nhường ngôi, Lục Cảnh Hằng ra lệnh cấm túc ta . Hắn sai người tới truyền lời: Nghĩ không thông thì mỗi ngày chép kinh Phật, chép đến khi nào thông thì thôi.

Dung Nhi lo lắng hỏi ta phải làm sao . Ta bảo nàng mài mực: "Nay hắn là Hoàng đế, bản cung nhất định phải khiến hắn toại nguyện."

Sau nửa tháng "chăm chỉ" chép kinh, Lục Cảnh Hằng rốt cuộc cũng hết kiên nhẫn, truyền ta tới điện Thái Cực. Nhưng khi tới nơi, ta chỉ thấy mỗi mình Tô Vãn Anh.

Nhìn thấy ánh mắt ta dừng lại trên bộ phượng bào được may tinh xảo của mình , Tô Vãn Anh cười càng đắc ý: "Tỷ tỷ thấy muội muội mặc bộ này có đẹp không ?"

"Tô Quý phi hơn bản cung hai tuổi, tiếng 'tỷ tỷ' này từ đâu mà có ? Hơn nữa, nhìn ngươi còn già nua héo hon hơn bản cung nhiều."

Tô Vãn Anh bật dậy: "Lâm Nhược Cẩm, ngươi..."

Lời chưa dứt, ả đã nhận ngay một cái tát trời giáng.

"Láo xược! Ngươi dám gọi thẳng húy đ.á.n.h của bản cung!"

Dứt lời, ta lại bồi thêm một cái tát nữa. Cả hai cái tát đều dùng hết sức bình sinh, hai bên má Tô Vãn Anh sưng vù lên như bánh bao mới ra lò. Thừa lúc ả há miệng định kêu cứu, ta thọc ngay chiếc tất thối đã chuẩn bị sẵn vào miệng ả.

Sau đó, ta đích thân ra tay, túm lấy bộ phượng bào ả đang mặc, rút trâm cài tóc rạch mạnh từng đường. Đám cung nữ, ma ma đứng cạnh ban đầu chấn kinh, sau đó định xông lên ngăn cản thì bị Dung Nhi chặn lại .

"Tô Quý phi phạm thượng, các ngươi cũng muốn va chạm với Hoàng hậu sao ? Muốn c.h.ế.t hết rồi phải không ?"

Không ai ngờ ta dám công nhiên đại náo ở điện Thái Cực. Đợi đến khi ta rạch nát bộ phượng bào trên người Tô Vãn Anh thành giẻ rách, Lục Cảnh Hằng mới dẫn người hớt hải chạy tới.

"Lâm Nhược Cẩm, nàng to gan thật!"

Lục Cảnh Hằng thấy Tô Vãn Anh khóc lóc t.h.ả.m thiết thì đau lòng không thôi. Hắn chỉ thẳng mặt ta mà mắng: "Dám công nhiên hành hung ở điện Thái Cực, nàng coi trẫm là không khí sao ?"

Ta coi như không nghe thấy gì, đứng dậy mỉm cười hỏi ngược lại : "Hoàng thượng vừa đi đâu vậy ? Thần thiếp chờ người đã lâu."

"Hoàng thượng gấp gáp triệu thần thiếp tới đây, rốt cuộc là có chuyện gì đại sự cần bàn bạc?"

Lục Cảnh Hằng ngẩn người , thành công bị ta dắt mũi đi nơi khác: "Trẫm triệu nàng tới tự nhiên là có việc cần thương lượng..."

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...