Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Xin Hoàng thượng định đoạt!"
Lục Cảnh Hằng còn chưa kịp định thần, Tô Vãn Anh trong lòng hắn đã òa lên khóc nức nở.
"Hoàng thượng, thần thiếp đau quá. Hoàng hậu không chỉ rạch nát phượng bào của thần thiếp , mà còn thẳng tay tát thiếp ."
"Thần thiếp biết phận mình thấp kém, tôn ti khác biệt, Hoàng hậu dạy bảo thần thiếp là lẽ đương nhiên. Nhưng đây là điện Thái Cực, hành động này của Hoàng hậu chẳng khác nào phạm thượng khi quân!"
"Ngài phải làm chủ cho thần thiếp , Hoàng thượng!"
Quả là một màn diễn thê thê t.h.ả.m t.h.ả.m. Ánh mắt Lục Cảnh Hằng sắc như đao, từ trên cao nhìn xuống ta : "Người đâu , đưa Hoàng hậu tới cung Lãnh Dương hối lỗi , không có chỉ dụ không được bước ra ngoài nửa bước."
4
Cung Lãnh Dương chính là lãnh cung.
Lời này vừa thốt ra , ngoại trừ Tô Vãn Anh đang đắc ý, những người còn lại đều quỳ sụp xuống. Đám cung nữ thái giám rối rít cầu xin: "Hoàng thượng bớt giận", "Hoàng thượng khai ân". Ngay cả thị vệ đi theo Lục Cảnh Hằng cũng không dám tùy tiện manh động.
"Đều điếc cả rồi sao ? Không nghe thấy trẫm nói gì à !"
"Bọn họ nghe thấy, chỉ là bọn họ không muốn Hoàng thượng phải gánh ác danh hôn quân ngu muội mà thôi."
Ta đứng chắn trước mặt đám đông, thản nhiên hỏi: "Tô Quý phi vừa nói bản cung rạch nát phượng bào của ngươi? Đã nói tôn ti khác biệt, vậy kẻ ngang nhiên mặc phượng bào của Hoàng hậu chẳng lẽ không phải là tiếm quyền lễ chế, phạm vào tội mưu nghịch sao ?"
"Hoàng thượng minh giám, thần thiếp không có ..." Tô Vãn Anh thanh minh trong nước mắt "Phượng bào là do Thượng Ý Cục đưa tới, thần thiếp vụng về, tưởng đó là thêu Loan Phượng, không ngờ lại là Chính Phượng. Dù vậy , Hoàng hậu cũng không nên đ.á.n.h đập sỉ nhục thần thiếp như thế."
"Á... bụng tần thiếp đau quá, e là long thai..."
"Người đâu , truyền thái y!" Ta nhanh tay cướp lời Lục Cảnh Hằng "Thần thiếp vừa rồi sợ Quý phi làm hại bản thân nên mới nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng ta ."
"Mạch tượng của Quý phi suy yếu, gần như không bắt được . Theo thần thiếp thấy, chi bằng nằm liệt giường dưỡng t.h.a.i mới là kế sách vẹn toàn , nếu không ắt có nguy cơ sảy thai."
Ta mỉm cười dịu dàng, nhưng Lục Cảnh Hằng nghe xong sắc mặt lại u ám cực độ. Tô Vãn Anh không nhận ra điều đó, vẫn gào lên: "Nói bậy! Ta bị kinh hãi nên mới đau bụng, nếu hoàng nhi có mệnh hệ gì, ta cũng không sống nổi..."
"Quý phi cẩn trọng lời nói , vì một cái t.h.a.i chưa thành hình mà đòi sống đòi c.h.ế.t thật không đáng."
"Hoàng thượng, ngài xem lời của Hoàng hậu độc ác chưa , ngài phải làm chủ cho thần thiếp ..."
"Hoàng hậu tàn hại hoàng tự, tội đáng muôn c.h.ế.t!"
Ta thong dong đứng xem ả biểu diễn, ánh mắt chạm phải Lục Cảnh Hằng, không giấu nổi nụ cười chế giễu nơi đầu môi.
"Hoàng thượng trước đây thường nói : 'Dồn ch.ó vào ngõ cụt, ắt sẽ bị c.ắ.n ngược', xem ra nay người đã quên rồi ."
Chỉ một câu nói đó thôi đã đủ khiến Lục Cảnh Hằng tức giận đến mức vung tay đ.á.n.h ngất Tô Vãn Anh đang gào khóc .
5
Trở về cung, Dung Nhi vẫn còn chưa hoàn hồn: "Tô Quý phi diễn như thật vậy , nô tì chỉ sợ Hoàng thượng mượn cớ đó trị tội người ."
"Hắn muốn , nhưng hắn chưa ngu đến mức đó."
Ta vốn từ nhỏ thân thể yếu ớt, từng được mẫu thân gửi đi dưỡng bệnh ở chỗ sư phụ mấy năm trời. Sư phụ y thuật cao minh nhưng tính tình quái đản, không cứu người chỉ tự cứu mình . Ta lại đam mê y lý, là môn đồ chăm chỉ nhất. Mạch tượng của Tô Vãn Anh nhìn thì rất giống mang thai, nhưng thực chất chỉ là giả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nhuoc-cam/chuong-2.html.
]
Ta cứ tưởng ả to gan lớn mật dám lừa vua. Nhưng qua màn thử thách vừa rồi , ta nhận ra Lục Cảnh Hằng cũng biết chuyện. Hắn tuy cùng hội cùng thuyền với Tô Vãn Anh, muốn mượn cái t.h.a.i giả này ép ta nhường ngôi, nhưng vẫn không dám công khai hãm hại.
Bởi vì hắn không chắc ta đang phô trương thanh thế, hay là đã nhìn thấu chân tướng. Lâm gia tuy sa sút nhưng vẫn còn sức để cá c.h.ế.t lưới rách. Hơn nữa, ta đích thân ra tay rạch áo tát tay, khiến hắn ngay cả một cái lý do "sảy thai" để đổ lỗi cho ta cũng không tìm được .
Dung Nhi hỏi: "Bước tiếp theo nương nương định làm gì?"
Ta tựa lưng vào kiệu, ngáp một cái: "Xem hai kẻ ngu xuẩn kia còn giở được trò gì."
Quả nhiên ngày hôm sau , bổng lộc của Dực Khôn cung bị cắt giảm một nửa. Ngay cả đồ đưa tới cũng là hàng thứ phẩm. Đang định gọi tổng quản Phủ Nội Vụ tới hỏi tội thì thánh chỉ của Lục Cảnh Hằng đã đến trước .
Thánh chỉ nói : Tô Quý phi có dấu hiệu động thai, các cung phải ăn chay niệm Phật để cầu phúc. Hoàng hậu nên làm gương, cắt giảm bổng lộc để tỏ lòng thành.
Lục Cảnh Hằng vốn không phải là người ham mê sắc d.ụ.c. Trước khi đăng cơ, ngoài vị Thái t.ử phi là ta ra , hắn chưa từng lập thêm trắc phi nào cả. Mẫu thân của Lục Hoành, Lục Tầm và cả Tô Vãn Anh cũng chỉ được phong làm Tuyển thị.
Sau khi hắn đăng cơ, Tô Vãn Anh được sắc phong làm Quý phi. Còn hai người kia , một người đã qua đời vì bạo bệnh nên được truy phong làm Chiêu nghi, người còn lại thì được phong làm Mỹ nhân.
Lý Mỹ nhân là người không tranh với đời, ta cố ý chọn cung Ngọc Hoa thanh tịnh, rộng rãi cho nàng ấy ở một mình ..Tô Vãn Anh luôn tự cao tự đại, cũng chưa từng gây khó dễ cho nàng ấy . Chính vì thế, đạo thánh chỉ này của Lục Cảnh Hằng rõ ràng là đang nhắm vào ta .
Ta không những phải tiếp chỉ, mà còn phải biết điều, tỏ ra hiểu chuyện mà gửi quà đến hỏi thăm Tô Vãn Anh.
6
Ta nảy ra một ý tưởng tuyệt vời. Nếu cái t.h.a.i của Tô Vãn Anh quý báu như vậy , chuyện ăn chay cầu phúc đâu thể chỉ mình ta làm ?
Phải để toàn bộ quyến thuộc của các quan lại trong kinh thành cùng tham gia mới đúng. Không chỉ ăn chay giữ thai, mà còn phải lên chùa chép kinh. Thêm vào đó, Hộ bộ phải xuất ngân sách, xây dựng một tòa Vạn Phật Tháp để bảo hộ hoàng t.ử bình an chào đời.
Nghĩ là làm , ngay ngày hôm đó ta truyền triệu các mệnh phụ vào cung, thông báo "tâm nguyện" này rộng rãi.
"Bản cung thấu hiểu nỗi khổ của các vị, nhưng Quý phi mang long t.h.a.i quý giá, chỉ đành ủy khuất mọi người cùng thắt lưng buộc bụng."
Ta nhấp ngụm trà nhạt, ra vẻ khó xử nhưng lời nói lại cực kỳ đanh thép. Đám mệnh phụ nhìn nhau trân trối. Bọn họ đều hiểu — Lục Cảnh Hằng muốn xây tháp, nếu Hộ bộ không có tiền thì chính là moi từ túi bọn họ ra .
Dung Nhi có chút lo lắng: "Nương nương làm rùm beng như vậy , Hoàng thượng bắt bẻ thì sao ?"
"Bản cung cầu phúc cho phi tần của hắn , hắn lấy lý do gì bắt bẻ? Hơn nữa..." Ta cười xảo quyệt "Đám người đó khôn ngoan hơn ai hết, họ sẽ tự biết tìm ai mà đòi nợ."
"Tô Vãn Anh bây giờ chắc đang 'vui' lắm nhỉ?"
"Bên cung Phượng Nghi báo về, các phu nhân đều kéo đến tặng quà mừng."
Dung Nhi tiếp lời: "Đám người hầu bên ngoài cũng đã sắp xếp xong, thiên hạ sắp được phen bàn tán về việc Hoàng hậu hiền đức nhẫn nhịn, còn Hoàng đế thì sủng ái yêu phi đến mức hoang đường."
"Làm tốt lắm, cứ theo lệ mà thưởng."
"Vâng. Còn chuyện của Tô Tín trong quân đội thì sao ạ?"
"Mọi sự đều nằm trong dự tính của ta . Cứ đợi hắn trở về đi ."
Tô Vãn Anh đang trông chờ vào người đệ đệ này lập công để củng cố địa vị đây mà.
7
Không dùng được cái bụng để ép ta thoái vị, Tô Vãn Anh im hơi lặng tiếng một thời gian. Lục Cảnh Hằng thỉnh thoảng cũng ghé cung ta dùng bữa. Có đôi lần hắn muốn lưu lại ngủ qua đêm, nhưng đều bị ta khéo léo khước từ.
Chaporia
Bình Luận (0)