NHƯỢC CẨM/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

19

Ngày thứ hai sau khi ta về phủ, tin tức Lâm tướng bệnh tình nguy kịch đã lan khắp kinh thành. Phủ Thừa tướng tuy chưa chính thức treo tang trắng, nhưng bên trong đã chuẩn bị sẵn mọi nghi thức tang lễ. Quan tài, phướn dài, cho đến đội ngũ đưa tang đều đã tề tựu đủ mặt.

"Lâm Thị lang cũng không qua khỏi rồi , thật là tạo nghiệt mà, số khổ quá!"

"Hoàng thượng thật là bạc tình, lúc này không ở bên Hoàng hậu mà lại đưa Tô Quý phi đi du ngoạn, đi đến đâu là dùng gấm Thục trải đường, dùng vàng lá đắp tường đến đó."

"Tô Quý phi đã mang thai, Hoàng thượng còn xây Vạn Phật Tháp cho ả. Quả là đế vương vô tình, Lâm gia thật đáng thương, Hoàng hậu lại càng đáng thương hơn."

Thừa lúc dân chúng bàn tán xôn xao, ta cũng sai người rải thêm tin đồn, phóng đại hình ảnh Lục Cảnh Hằng sủng ái yêu phi, là một hôn quân bội tín bạc nghĩa.

Lục Cảnh Hằng đợi vài ngày, thấy Lâm phủ mãi không treo tang, mà Phủ Thừa tướng lại phòng thủ kín kẽ như thùng sắt không thể dò la được gì, hắn liền sai thị vệ đón ta về cung. Lần này , nghi trượng đón tiếp đã bị đổi thành loại dành cho phi tần bình thường. Ta xem như không thấy, trực tiếp lên ngựa.

Vừa vào cung, ta đã chạm trán ngay với Tô Vãn Anh đang ngồi trên kiệu phượng của Hoàng hậu. Ả vô cùng đắc ý, mở miệng cười nhạo:

"Bệ hạ sủng ái ai, người đó mới là chủ nhân thực sự của hậu cung này . Nếu không , dù có mang danh hiệu Hoàng hậu thì cũng chỉ như loài kiến cỏ mà thôi."

Ta chẳng buồn phí lời với ả. Mắt không thèm liếc lấy một cái, trực tiếp hạ lệnh cho Dung Nhi: "Vả miệng."

Dung Nhi không nói hai lời, lôi tuột Tô Vãn Anh xuống khỏi kiệu phượng rồi đ.á.n.h tới tấp. Đám thị vệ bên cạnh còn chưa kịp phản ứng để ngăn cản thì Dung Nhi đã đ.á.n.h xong.

Ta nâng cằm ả lên: "Thoải mái chứ?"

Tô Vãn Anh ôm mặt gào lên: "Các ngươi đều c.h.ế.t hết rồi sao ? Mau bắt lấy con tiện nhân này cho bổn cung!"

Không một ai dám động đậy. Cho đến khi ả gào lên: "Để ta bẩm báo Hoàng thượng, nhất định sẽ chu di cửu tộc các ngươi!", đám cung nhân mới miễn cưỡng vây lại .

Nhưng bọn chúng chưa kịp tiến lên đã bị chế ngự. Một tên lanh chanh định chạy đi báo tin cũng bị Dung Nhi đ.á.n.h ngất, ném ngay dưới chân Tô Vãn Anh.

Ta đứng trên cao nhìn xuống ả, khinh bỉ: "Tội giả m.a.n.g t.h.a.i tranh sủng không hề nhỏ đâu . Tô Quý phi cười nhạo bản cung không con cái, vậy tại sao bản thân ngươi được sủng ái như vậy mà mãi không có thai?"

Tô Vãn Anh run rẩy cả người : "Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó? Thái y đã chẩn mạch, bổn cung đang mang long thai..."

Ta cười thâm hiểm: "Có hay không , Quý phi rõ hơn bản cung. Hoàng thượng đã yêu Quý phi như thế, tại sao không thực sự cho ngươi một mụn con?"

"Ngươi nghĩ một Hoàng hậu sắp thất sủng sao lại dám đ.á.n.h mắng một Quý phi đang đắc sủng sao ?"

Đôi mắt ta tràn đầy oán độc, gằn từng chữ: "Ta và Lục Cảnh Hằng thành hôn bảy năm, từng là đôi phu thê khiến cả kinh thành ngưỡng mộ. Nhưng cuối cùng hắn lại nói với ta , tất cả chỉ là lừa dối. Hắn có thể lừa ta , thì không thể lừa ngươi sao ?"

"Tô Vãn Anh, ngươi lấy cái gì mà đòi làm Hoàng hậu?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nhuoc-cam/chuong-6.html.

]

Ta bước xuống kiệu, đi chậm rãi đến trước mặt ả, ngón tay dùng lực bóp c.h.ặ.t cằm ả: "Giả m.a.n.g t.h.a.i tranh sủng, tiếm quyền lễ chế, phụ thân tham ô hối lộ, đệ đệ mạo nhận quân công... Lục Cảnh Hằng muốn g.i.ế.c ngươi còn dễ hơn g.i.ế.c một con kiến."

Mỗi câu nói ra , sự kinh hoàng trong mắt Tô Vãn Anh lại tăng thêm một phần. Đến câu cuối cùng, sắc mặt ả hoàn toàn không còn một giọt m.á.u.

20

Dung Nhi hỏi ta tại sao lại nói những lời đó với Tô Vãn Anh? "Chuyện Tô Quý phi giả m.a.n.g t.h.a.i vốn là do Hoàng thượng sắp đặt, ả ta sẽ tin lời nương nương sao ?"

"Không tin hoàn toàn , nhưng cũng sẽ nghi ngờ."

Tô Vãn Anh là loại nữ nhân vô cùng thực dụng. Ả rất giỏi tính toán tiền đồ cho mình . Nếu không , tại sao giữa bao nhiêu người ở Thượng Y Cục, ả lại được Lan phi chọn trúng? Lan phi mất, cung nhân tan tác, ả bị phân đi làm việc tạp dịch nặng nhọc, nhưng lại tình cờ lọt vào mắt xanh của Thuần phi.

Những năm Lục Cảnh Hằng sa sút không ai đoái hoài, chính là những năm hắn cần người nhất. Nếu ả thực lòng yêu hắn , tại sao không ở bên cạnh hắn lúc đó? Ngược lại còn ân cần lấy lòng Thành Vương — con trai của Thuần phi?

Loại người này , tuyệt đối không bao giờ tin tưởng một con sói mắt trắng như Lục Cảnh Hằng. Ả chỉ là không còn lựa chọn nào khác. Sự sủng ái của Lục Cảnh Hằng là chỗ dựa duy nhất của ả trong cung. Để giữ vững sự sủng ái đó, ngoài việc khiến Lục Cảnh Hằng si mê, ả còn phải giả vờ nhu nhược để hắn thương hại. Ả hiểu rõ hắn muốn gì và sợ gì.

Việc ả liên tục khiêu khích ta , ngoài việc cậy sủng mà kiêu, còn là để thử thăm dò giới hạn của Lục Cảnh Hằng. Ả muốn biết hắn có thể dung túng cho ả đến mức nào. Lục Cảnh Hằng cũng vậy . Nếu hắn thực sự yêu Tô Vãn Anh, hắn đã sớm cứu ả ra khỏi lãnh cung khi ả bị Thuần phi liên lụy, chứ không phải để mặc ả chịu khổ ở đó. Hắn chỉ quan tâm đến bản thân mình mà thôi.

Cái gọi là tình sâu nghĩa nặng chẳng qua chỉ là bức bình phong bọn họ dùng để tấn công Lâm gia. Đã thế, ta sẽ khiến bọn họ phải nghi kỵ lẫn nhau , nếm trải quả đắng do chính mình gieo xuống.

21

Tô Vãn Anh trở về cung Phượng Nghi liền đổ bệnh. Lục Cảnh Hằng bỏ mặc quân vụ, lập tức chạy tới. Ta cũng bám sát theo sau , triệu tập toàn bộ Thái y viện túc trực mệnh lệnh.

"Quý phi mang long thai, không thể lơ là. Hồ thái y tinh thông phụ khoa, mau vào chẩn trị cho Quý phi."

Ta làm ra vẻ lo lắng, thể hiện trọn vẹn bản phận của một "hiền hậu". Ánh mắt Lục Cảnh Hằng sắc lạnh nhìn ta : "Không cần, cái t.h.a.i của Quý phi không giữ được rồi ."

"Sao lại như thế? Thần thiếp vừa rồi thấy Quý phi vẫn còn khỏe mạnh cơ mà."

"Thân thể Anh Nhi vốn yếu ớt, nàng là Hoàng hậu..."

Lục Cảnh Hằng định chụp lên đầu ta cái mũ "ngược đãi phi tần", nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt vào .

"Thôi đi , nàng về đi , trẫm không muốn thấy nàng."

Ta cung kính lễ phép thoái lui, sống lưng thẳng tắp. Sự quyết đoán của Tô Vãn Anh vượt ngoài dự tính của ta . Ta cứ tưởng ả phải bàng hoàng mất vài ngày, không ngờ chưa đầy một canh giờ ả đã đưa ra quyết định "sảy thai".

Càng khó hơn là hai kẻ đó lại đạt được đồng thuận nhanh đến vậy . Là ta đã đ.á.n.h giá thấp "tình cảm" của bọn họ, hay là ta cũng đang lọt vào cái bẫy mà bọn họ cùng giăng ra ?

Nghĩ đến đây, đôi bàn tay ta siết c.h.ặ.t lại . Đằng nào cũng là cái kết một mất một còn, ai cũng đừng hòng ngư ông đắc lợi.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...