Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
22
Ngày hôm ấy , cung Phượng Nghi truyền ra tin dữ: Tô Vãn Anh bệnh tình nguy kịch.
Lục Cảnh Hằng lấy cớ này để hạ lệnh cho ta lên chùa Linh Ẩn cầu phúc: "Lâm thừa tướng và Lâm thị lang bệnh lâu không khỏi, Hoàng hậu đi chuyến này là điều nên làm ." Lý do vô cùng quan minh chính đại, không cho phép khước từ.
Sáng sớm hôm sau , xe ngựa đã rời cung. Đi được nửa đường, có tin báo về: Tô Vãn Anh đã chuyển nguy thành an. Lục Cảnh Hằng lập tức phong Tô Nghiễn làm Phó viện sứ Thái y viện, phái hắn đến phủ Thừa tướng chẩn trị.
Thực nực cười . Từ khi phụ thân ta lâm bệnh, Lục Cảnh Hằng chưa từng thôi nghi ngờ về bệnh tình của ông và nhị ca. Thái y trong Thái y viện gần như đã thay phiên nhau đến phủ Thừa tướng. Chỉ vì đã chắc chắn rằng bọn họ không còn sống được bao lâu, hắn mới dám lấn tới như thế.
Tô Nghiễn là kẻ do Tô Tín tiến cử vào cung, cái t.h.a.i của Tô Vãn Anh cũng luôn do hắn "chăm sóc". Có thể thấy Lục Cảnh Hằng tin tưởng hắn đến nhường nào. Lục Cảnh Hằng chỉ hận phụ thân ta không c.h.ế.t sớm hơn mà thôi.
Dung Nhi lo lắng hỏi phải làm sao , ta khẽ nhếch môi: "Phụ thân và ca ca ta , cần gì phải lo lắng."
23
Quân báo về việc quân Địch xâm phạm biên giới truyền về kinh thành đúng lúc lễ cầu phúc tại chùa Linh Ẩn bắt đầu. Tiếng chuông trống vang rền, khói hương nghi ngút. Thế giới là duy tâm, muôn pháp đều do thức.
Lần trước đứng ở nơi này , ta vừa mới phát hiện ra chuyện Lục Cảnh Hằng hạ d.ư.ợ.c mình . Khi ấy , lòng ta tràn đầy oán hận, chỉ muốn cá c.h.ế.t lưới rách.
Phương trượng Tuệ Không đã khuyên ta : "Oán hận như lửa dữ, thiêu rụi kẻ thù nhưng cũng thiêu cháy chính dung nhan và phúc thọ của người ."
Sư phụ Phật pháp cao siêu, phổ độ chúng sinh, nhưng lại không độ hết được oán hận trong ta . Ta vẫn muốn g.i.ế.c người .
Mãi đến khi người nói : "Thái t.ử phi là Hoàng hậu tương lai, nước mắt của người có thể chảy vì xã tắc, nhưng không thể chảy vì một kẻ bạc tình." Thế là ta nhẫn nhịn chờ đợi đến ngày hôm nay.
Lục Cảnh Hằng phớt lờ sự phản đối của quần thần, lấy Tô Tín làm chủ soái lĩnh binh xuất chinh, phái Bùi Việt làm phó soái và Phó đô ngự sử Tần Lương làm giám quân trợ giúp.
Lục Cảnh Hằng tưởng rằng có thể dùng bọn họ để kiềm chế lẫn nhau . Bùi Việt là phó tướng của Lâm Hoài, sau khi huynh ấy gặp chuyện thì tạm quản quân đội biên cương. Dù mưu lược hay võ công, Bùi Việt đều vượt xa Tô Tín. Lục Cảnh Hằng làm vậy là để Tô Tín hưởng công, còn sai sót thì Bùi Việt gánh tội, đồng thời nhân cơ hội thu hồi binh quyền.
Tiếc rằng hắn đã đ.á.n.h giá thấp Tô e, cũng đ.á.n.h giá thấp cả Bùi Việt. Vừa ra quân, Tần Lương đã bắt được bằng chứng Tô Tín thông đồng với quân Địch. Bùi Việt lập tức c.h.é.m c.h.ế.t hắn ngay tại trận. Tần Lương kinh hãi, một mặt mắng Bùi Việt lạm dụng tư hình, một mặt viết tấu chương thỉnh cầu Lục Cảnh Hằng định đoạt.
Thế nhưng, tấu chương còn chưa khô mực, trong lán trại quân biên cương đã vang rền tiếng hô hoán. Đại quân đồng loạt quỳ rạp trước trướng chủ soái.
Lâm Hoài khoác chiến giáp, uy phong lẫm liệt trở về doanh trại.
24
Khi tiệp báo đ.á.n.h tan quân Địch gửi về hoàng cung, Lục Cảnh Hằng đang dùng bữa tại cung Phượng Nghi. Tô Vãn Anh đích thân nấu canh d.ư.ợ.c thiện, nhưng hắn chỉ mới uống nửa bát đã thổ huyết hôn mê.
Canh d.ư.ợ.c thiện đương nhiên không có độc. Nhưng nó lại tương khắc với thực đơn định sẵn hàng ngày của cung Phượng Nghi, và hương trầm thắp trong cung chính là chất dẫn kích phát độc tính.
Tô Vãn Anh
khóc
lóc kêu oan,
nói
phương t.h.u.ố.c nấu canh đều do Tô Nghiễn đưa cho. Ta
ra
lệnh thẩm tra, sổ sách Thái y viện ghi chép chứng minh phương t.
h.u.ố.c của Tô Nghiễn
không
hề
có
vấn đề.
Tô Vãn Anh không tin, chĩa mũi nhọn về phía ta : "Nhất định là ngươi, Lâm Nhược Cẩm, ngươi hãm hại ta !"
Ta cười nhạt: "Tô Nghiễn là do Tô Tín tiến cử, phá lệ vào Thái y viện, quan hệ của bọn họ ngươi còn không rõ sao ?"
Tô Anh gào thét: "Tô Tín..."
"Ngươi vẫn chưa biết sao ? Đệ đệ ngươi thông địch đã bị c.h.é.m đầu, phụ thân ngươi hiện đang ở Hình bộ, e là không trụ nổi qua đêm nay đâu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhuoc-cam/chuong-7.html.]
"Lâm Nhược Cẩm, đồ độc phụ!"
Mặc kệ ả la hét, một dải lụa trắng đã kết liễu đời ả.
25
Ba ngày sau Lục Cảnh Hằng mới tỉnh lại . Hắn hơi thở thoi thóp, nói chuyện cũng vô cùng khó khăn.
"Trẫm... làm sao vậy ?"
"Tô Quý phi hạ độc hại Hoàng thượng, đã bị thần thiếp xử quyết."
Ta cho lui cung nhân, đích thân khơi bấc đèn. Ánh nến sáng rực soi lên gương mặt trắng bệch như giấy của Lục Cảnh Hằng, đôi môi hắn nhợt nhạt gần như trong suốt. Hắn trợn mắt nhìn ta , không thể tin nổi: "Nàng... g.i.ế.c Anh Nhi?"
"Tô Quý phi độc hại quân vương, tội đáng muôn c.h.ế.t."
"Nói bậy... Anh Nhi tuyệt đối không hại trẫm!"
"Hoàng thượng tự tin vậy sao ?" Ta bước đến cạnh giường, dịu dàng kéo góc chăn, vô tình siết quanh cổ hắn . Lực tay dần thắt c.h.ặ.t, cho đến khi Lục Cảnh Hằng đảo mắt trắng dã, ta mới thong thả buông ra .
"Thần thiếp cũng từng nghĩ Hoàng thượng yêu mình hơn mạng, thực tế thì người không chỉ hạ d.ư.ợ.c thiếp , mà còn muốn phế vị của thiếp . Người đã có thể diễn kịch, tại sao kẻ khác lại không ?"
Lục Cảnh Hằng dốc sức hít thở như một con ch.ó sắp c.h.ế.t: "Người đâu ... Người đâu !"
"Hoàng thượng đừng phí sức, phụ thân và huynh trưởng thần thiếp đã khỏi bệnh, đang thay người giám quốc, bên ngoài có nghe thấy cũng sẽ không vào đâu ."
"Nàng..."
"Thần thiếp thay phụ mẫu cảm tạ long ân của người . Thái y đúng là Hoa Đà tái thế, diệu thủ hồi xuân. Hèn chi có thể khiến Tô Quý phi m.a.n.g t.h.a.i bằng mạch ảo."
Lục Cảnh Hằng lộ rõ vẻ kinh hoàng: "Nàng biết rồi sao ?"
"Nếu không phải người hạ d.ư.ợ.c thần thiếp , thần thiếp cũng chẳng cất công đến Linh Thứu tìm thần y làm gì. Nếu không phải thần thiếp âm thầm trợ giúp, hạng bao cỏ như Tô Tín làm sao tìm được Tô Nghiễn về cho người ?"
Ta mỉm cười , lòng chua xót không nguôi: "Có nhân ắt có quả, Hoàng thượng xuống dưới hoàng tuyền đừng trách thần thiếp ."
Lục Cảnh Hằng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, sợ hãi hỏi: "Nàng muốn g.i.ế.c trẫm?"
"Nếu không thì sao ?"
"Đồ độc phụ..." Hắn trợn mắt muốn mắng, nhưng bị ta tát mạnh hai cái vào mặt. Hắn ngây người , đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. Ta lại bồi thêm mấy cái tát nữa, cho đến khi hai bên má hắn sưng vù.
Uất hận công tâm, hắn phun ra một ngụm m.á.u tươi. Ta lạnh lùng đứng nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại ấy . Thấy hắn từ giận dữ chuyển sang im lặng hồi lâu, nhìn chằm chằm lên trần giường, rồi đột nhiên khóc nức nở.
"Nhược Cẩm, trẫm đối với nàng là thật lòng. Nhưng là đế vương, trẫm không thể để ngoại thích lũng đoạn hoàng quyền, uy h.i.ế.p ngôi báu, nên mới bất đắc dĩ hạ d.ư.ợ.c nàng. Nàng không thể sinh con, Anh Nhi cũng vậy ."
"Trẫm chưa từng nghĩ sẽ bỏ rơi nàng, dù không mang danh Hoàng hậu, nàng vẫn hưởng sự tôn quý của Hoàng hậu. Nhược Cẩm, trẫm sai rồi , nể tình nghĩa xưa kia , hãy tha thứ cho trẫm một lần ."
"Trẫm sẽ không nạp phi nữa, Hoành nhi hay Tầm nhi, nàng chọn đứa nào kế vị, trẫm đều nghe theo nàng."
Ta nhìn hắn đầy chế giễu, cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)