Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Ta đã viết hai câu khốn kiếp.”
Ta không né tránh ánh mắt hắn .
Hắn đã mơ thấy rồi .
Cũng nên mơ thấy rồi .
Hốc mắt Tạ Doãn Từ đỏ lên.
“Chi Chi, đó là thật sao ?”
Ta hỏi:
“Tạ đại nhân cảm thấy thế nào?”
Thân hình hắn khẽ lung lay.
“Ta sao có thể như vậy ?”
Ta nhìn hắn .
Tạ Doãn Từ thời niên thiếu, quả thực chưa chắc sẽ như vậy .
Nhưng đời người quá dài.
Dài đến mức chân tình sẽ lẫn vào thể diện, yêu thương sẽ bọc thêm ghét bỏ, một nét b.út lúc lâm chung sẽ viết ra sự khinh miệt sâu kín nhất trong lòng.
Ta nói :
“Ngài sẽ.”
Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.
Ta tiếp tục:
“Ngài đối tốt với ta cả đời, cũng ghi nhớ ta như một sự hoang đường suốt cả đời.”
“Tạ Doãn Từ, cả hai chuyện ấy đều là thật.”
Hắn cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống những viên gạch xanh trên cung đạo.
Rất khẽ.
Nhưng rất rõ.
“Xin lỗi .”
Lời xin lỗi này đã muộn mất hai kiếp.
Khi nghe thấy, trong lòng ta vẫn có chút chua xót, nhưng không còn hận nữa.
“Ta nhận.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta .
“Chỉ là nhận thôi sao ?”
“Chỉ có thể nhận thôi.”
Ta khẽ đáp.
“Tạ đại nhân, hiện giờ ta sống rất tốt .”
Tạ Doãn Từ nhìn về phía Kỷ Hành Xuyên đứng cách đó không xa.
Kỷ Hành Xuyên đứng dưới ánh cung đăng, trong tay cầm hộp đàn tỳ bà của ta , lặng lẽ chờ đợi, không thúc giục, cũng không quay đầu nhìn trộm.
Tạ Doãn Từ cười khổ.
“Ta biết .”
Hắn lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy đã gấp lại .
“Đây là gia huấn Tạ gia ta sửa lại .”
Ta không nhận.
Hắn liền tự mình mở ra .
Trên đó viết :
“T.ử tôn Tạ gia không được vì xuất thân mà khinh người .”
“Nữ t.ử vào nhạc tịch, học nghệ, kinh thương hay đọc sách, đều do ý nguyện của chính mình .”
“Nếu kết thân cùng người khác, phải kính trọng nơi người ấy xuất thân , không được lấy danh nghĩa yêu thương mà ôm lòng khinh miệt.”
Ta nhìn những hàng chữ ấy , hốc mắt bỗng nóng lên.
Hai dòng di ngôn của kiếp trước , cuối cùng cũng được chính tay hắn sửa lại .
Dù chuyện ấy đã không còn liên quan đến ta .
Nhưng trên đời này có lẽ sẽ bớt đi một cô nương giống như ta .
Một cô nương bị người ta vừa yêu thương vừa ghét bỏ.
“Rất tốt .”
Ta nói .
Tạ Doãn Từ khẽ cười .
Nước mắt vẫn còn đọng nơi đáy mắt.
“Có thể nhận được một câu ‘ rất tốt ’ từ nàng, vậy cũng đủ rồi .”
Ta hành lễ với hắn .
“Tạ đại nhân, bảo trọng.”
Hắn đáp lễ.
“Hoa tiên sinh , bảo trọng.”
Đó là lần đầu tiên hắn gọi ta là ‘Hoa tiên sinh ’.
Ta xoay người đi về phía Kỷ Hành Xuyên.
Kỷ Hành Xuyên đưa hộp đàn cho ta .
“Nói xong rồi ?”
“Ừm.”
“Đói không ?”
Ta nhìn hắn , bỗng bật cười .
“Đói.”
“Về nấu mì nhé?”
“Thêm trứng.”
“Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thoi-nghi-su-dich/8.html.]
Ngoài cửa cung, gió thổi khiến đèn l.ồ.ng khẽ đung đưa.
Sau lưng, Tạ Doãn Từ không gọi ta nữa.
Ta cũng không quay đầu lại .
10
Rất nhiều năm về
sau
, Tạ Doãn Từ vẫn
không
thành
thân
.
Hắn làm đến chức Thượng thư Bộ Hộ, thanh danh vang xa, thường xuyên dâng sớ xin cho nữ t.ử trong nhạc tịch được thoát tịch tự lập.
Có người nói hắn từng chịu tổn thương tình cảm khi còn trẻ.
Cũng có người nói trong lòng hắn có một người mãi mãi không thể có được .
Khi nghe những lời ấy , ta đã không còn quá để tâm.
Quán đàn của ta và Kỷ Hành Xuyên ngày một phát triển.
Ban đầu chỉ dạy vài học trò, về sau còn nhận cả những cô nương nhạc phường không còn nơi nương tựa.
Có người học tỳ bà.
Có người học tính sổ.
Có người chỉ muốn tìm một mái nhà để ở tạm một thời gian.
Ta không hỏi quá nhiều.
Chỉ đưa cho các nàng xem cuốn sổ sách năm ấy .
Mượn bao nhiêu, khấu trừ bao nhiêu, mọi thứ đều rõ ràng minh bạch.
Có người cười ta keo kiệt.
Ta liền nói :
“Sổ sách rõ ràng, lòng người mới tự do.”
Kỷ Hành Xuyên nghe thấy, lúc nào cũng cúi đầu bật cười .
Chúng ta không có con.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cũng từng có người khuyên hắn nạp thiếp , hoặc nhận một đứa trẻ trong tộc làm con thừa tự.
Kỷ Hành Xuyên chỉ hỏi ta :
“Nàng muốn có con không ?”
Ta suy nghĩ rất lâu.
Nhớ đến hai đứa trẻ mình nuôi lớn ở kiếp trước , cũng nhớ tới những ngọn đèn dài đằng đẵng nơi hậu viện năm nào.
Cuối cùng lắc đầu.
“Không muốn .”
Hắn nói :
“Vậy thì không cần.”
Rất đơn giản.
Đơn giản đến mức ta nhất thời ngẩn người .
Ta hỏi hắn :
“Chàng không thấy tiếc sao ?”
Hắn đang sửa đàn, nghe vậy liền ngẩng đầu.
“Nếu có con, đương nhiên là tốt .”
“Không có , cũng vẫn còn rất nhiều việc để làm .”
“Ví dụ như cây đàn hôm nay vẫn chưa sửa xong, khúc nhạc mới nàng viết cũng còn chưa cho ta xem.”
Ta bị hắn chọc cười .
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Mùa xuân hoa lê nở rộ, chúng ta dạy học dưới gốc cây.
Mùa hạ mưa lớn, học trò chen chúc dưới hành lang nghe ta đàn khúc 《Dạ Độ》.
Mùa thu có người mang hạt dẻ mới tới, Kỷ Hành Xuyên luôn mua cho ta một túi nóng hổi.
Mùa đông tuyết rơi, hắn sửa đàn trong phòng, còn ta ngồi bên lò than viết khúc mới.
Có một năm đêm Giao thừa, ma ma tới quán đàn.
Bà đã già đi rất nhiều, trên tay còn xách theo một vò rượu.
Vừa nhìn thấy ta , bà đã mắng:
“Con bé vô lương tâm này , quán đàn làm ăn lớn thế rồi cũng không mời ta tới ngồi chơi.”
Ta cười đón bà vào nhà.
Bà uống hai chén rượu, bỗng nhiên bật khóc .
Nói rằng Trích Tinh lâu đã giải tán.
Có cô nương lấy chồng.
Có cô nương mở tiệm nhỏ.
Cũng có cô nương tìm đến hỏi quán đàn còn nhận người hay không .
Ta đáp:
“Nhận.”
Ma ma lau nước mắt.
“Ngươi thật sự đã nên người rồi .”
Ta rót trà cho bà.
“Tờ thân khế năm đó ma ma đưa cho ta , ta vẫn luôn giữ lại .”
Bà ngẩn người , xua tay mắng ta nói điều xui xẻo.
Nhưng lúc ra về, bà lén lau mắt rất lâu.
Lần cuối cùng Tạ Doãn Từ tới gặp ta là rất nhiều năm sau .
Khi ấy hắn đã từ quan, tóc bạc quá nửa.
Kỷ Hành Xuyên cũng già rồi .
Hắn vẫn ngày ngày sửa đàn, chỉ là mắt không còn tinh như trước , nên ta thay hắn xỏ dây.
Lúc Tạ Doãn Từ tới, hắn mang theo một quyển sách.
《Tân biên luật lệ thoát tịch dành cho nữ t.ử nhạc tịch》
Chaporia
Bình Luận (0)