Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ma ma nghe nói ta sắp gả cho một cầm sư, trước tiên chê gia cảnh hắn bạc bẽo, sau lại chê hắn không đủ hiển quý.
Nhưng đến khi Kỷ Hành Xuyên lấy ra thư cầu hôn và sổ sách, mắt bà lập tức sáng lên.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Đến cả chi tiêu sau khi thành thân ngài cũng liệt kê ra rồi ?”
Kỷ Hành Xuyên gật đầu.
“Miên Chi trước đây đã chịu quá nhiều thiệt thòi không rõ ràng.”
“Sau này sổ sách phải rõ, lời nói cũng phải rõ.”
Ma ma nhìn ta một cái, bỗng quay mặt đi .
“Coi như ngươi vẫn còn có chút lương tâm.”
Ta nhìn cuốn sổ ấy , hốc mắt dần nóng lên.
Trên đó viết :
Đông sương của quán đàn thuộc về Hoa Miên Chi làm thư phòng.
Tiền dạy học nàng kiếm được thuộc nàng tự quản.
Sổ sách trong nhà mỗi tháng cùng xem một lần .
Nếu sau này hai người bất hòa, Hoa Miên Chi có thể mang theo bạc của mình , nhạc phổ của mình , tỳ bà của mình và bản sao danh sách học trò rời đi .
Đầu ngón tay ta dừng lại ở dòng cuối cùng.
“Kỷ Hành Xuyên, đến cả chuyện bất hòa chàng cũng nghĩ tới rồi ?”
Vành tai hắn đỏ lên.
“Nghĩ cho rõ rồi mới sống lâu dài được .”
Bạch tiên sinh đứng bên cạnh cười nói :
“Tính tình của Hành Xuyên, đến cả thích người khác cũng giống như viết khế ước.”
Kỷ Hành Xuyên cúi đầu ho khẽ một tiếng.
Nhưng ta lại rất thích.
Lời tình tự rồi sẽ thay đổi.
Trắng đen ghi rõ trên giấy, ngược lại khiến người ta an lòng.
Ngày chúng ta thành thân , Tạ Doãn Từ cũng đến.
Hắn đứng ngoài đám đông, mặc một thân trường bào màu nhạt, không tiến lên phía trước .
Ta đội khăn hỉ, không nhìn thấy hắn , chỉ nghe Thu Hạnh lén nói bên tai:
“Cô nương, Tạ đại nhân đứng bên ngoài rất lâu rồi .”
Ta khẽ đáp một tiếng.
“Mời ngài ấy một chén rượu mừng đi .”
Thu Hạnh ngẩn người .
Ta cười khẽ.
“Khách đến đều là khách.”
Hắn không ở lại uống rượu.
Chỉ sai người đưa tới một phần hạ lễ.
Không phải vàng bạc.
Mà là một bộ văn thư hộ tịch.
Trên đó ghi rõ, Hoa Miên Chi đã hoàn toàn thoát khỏi nhạc tịch, nhập lương tịch, tự lập hộ riêng, có thể sở hữu điền sản, nhận đồ đệ , lập khế ước.
Thực ra những việc ấy Kỷ Hành Xuyên đã giúp ta làm gần xong.
Thứ Tạ Doãn Từ đưa tới chỉ là bản sao văn thư mới được sửa đổi trong triều.
Hiện giờ hắn ở Bộ Hộ, muốn làm được chuyện này cũng không dễ dàng.
Ta nhận lấy.
Sai người nhắn lại với hắn một câu:
“Đa tạ Tạ đại nhân.”
Đêm động phòng, Kỷ Hành Xuyên vén khăn hỉ xuống.
Vành tai hắn lại đỏ.
Nhìn mà ta muốn cười .
“Kỷ tiên sinh , thành thân rồi mà vẫn ngại ngùng như vậy sao ?”
Hắn đưa chén rượu hợp cẩn cho ta .
“Nhất thời vẫn chưa quen.”
“Vậy sau này thì sao ?”
Hắn nghĩ một lát.
“Dần dần sẽ quen.”
Ta bật cười thành tiếng.
Uống xong rượu hợp cẩn, hắn lấy từ trong tay áo ra một cây trâm gỗ.
Đầu trâm khắc một đóa ngọc lan nhỏ.
Ta ngẩn người .
Rất giống cây trâm bạc năm đó ta dùng để bù vào tiền chuộc thân ở kiếp trước .
Kỷ Hành Xuyên nói :
“Trước đây từng thấy nàng vẽ mẫu hoa
này
.
”
“Ta khắc không được đẹp .”
Ta nhận lấy cây trâm gỗ.
Các cạnh được mài nhẵn rất kỹ, sờ lên ấm áp dịu dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thoi-nghi-su-dich/7.html.]
“Rất đẹp .”
Hắn thở phào nhẹ nhõm.
Nến đỏ lặng lẽ cháy.
Ngoài cửa sổ, cánh hoa lê bị gió thổi rơi, lả tả như tuyết.
Ta bỗng nhớ tới đêm cuối đời của Tạ Doãn Từ.
Màn giường tối mờ, mùi t.h.u.ố.c nồng nặc.
Khi hắn run tay viết xuống di ngôn, ánh nến cũng lay động như thế.
Nhưng bây giờ đã khác rồi .
Ta cúi đầu nhìn cây trâm gỗ trong tay.
Lần này , không còn ai viết ta vào trong hai chữ ‘hoang đường’ nữa.
09
Sau khi thành thân , ta vẫn tiếp tục dạy học ở quán đàn.
Kỷ Hành Xuyên bận chỉnh đàn, dạy học, biên soạn nhạc phổ.
Ngày tháng của chúng ta đạm bạc, nhưng rất yên ổn .
Đôi khi ta vẫn nhớ tới hai đứa trẻ mình nuôi lớn ở kiếp trước .
Tạ Hoài Cẩn và Tạ Thanh Nghiên.
Đời này , chúng vẫn chưa được đưa vào Tạ phủ.
Huynh trưởng đã mất của Tạ Doãn Từ vẫn đang nhậm chức ở nơi khác, nghĩ lại hẳn không cần ta nuôi dưỡng nữa.
Trong lòng ta nhẹ nhõm hẳn.
Bọn trẻ vô tội.
Nhưng trong ba mươi năm ấy , ta đã bỏ ra biết bao tâm sức vì chúng, cuối cùng vẫn chỉ nghe chúng gọi mình một tiếng Chi di.
Kiếp trước , sau khi Tạ Doãn Từ viết xong di ngôn, Tạ Hoài Cẩn quỳ trước giường bệnh, khẽ nói :
“Phụ thân cũng chỉ vì gia phong của Tạ gia.”
Khoảnh khắc ấy , ta biết đứa trẻ mình nuôi lớn cũng đứng ở phía bên kia cánh cửa.
Đời này , ai đi đường nấy cũng tốt .
Tạ Doãn Từ vẫn luôn không thành thân .
Người trong kinh mai mối cho hắn rất nhiều.
Hắn đều từ chối.
Có một lần trong cung mở tiệc, ta theo Kỷ Hành Xuyên vào cung chỉnh đàn, từ xa nhìn thấy hắn .
Hắn đứng dưới hành lang nói chuyện với mấy vị đại nhân.
So với thuở trẻ đã trầm ổn hơn rất nhiều, cũng lạnh nhạt hơn rất nhiều.
Có người trêu chọc:
“Tạ đại nhân nay quan vận hanh thông, cũng nên cưới vợ rồi .”
Tạ Doãn Từ cúi đầu cười nhạt.
“Cả đời này ta đã phụ một người , không dám làm lỡ dở thêm người khác.”
Ta nghe thấy.
Bước chân khựng lại trong thoáng chốc.
Kỷ Hành Xuyên cũng nghe thấy.
Hắn không nhìn ta , chỉ khẽ hỏi:
“Gió lớn, có cần buộc c.h.ặ.t áo choàng hơn không ?”
Ta gật đầu.
Hắn buộc lại áo choàng cho ta .
Động tác không vội vàng, cũng không hỏi lòng ta có nổi sóng hay không .
Sự săn sóc ấy thường khiến ta thấy dễ chịu.
Sau yến tiệc, Tạ Doãn Từ đứng chờ ta ngoài cửa cung.
Kỷ Hành Xuyên nhìn ta một cái.
Ta nói :
“Để ta nói với hắn vài câu.”
Hắn gật đầu, đi tới một nơi không xa đợi ta .
Tạ Doãn Từ nhìn theo bóng lưng hắn , khẽ nói :
“Kỷ tiên sinh đối với nàng rất tốt .”
Ta khẽ đáp:
“Rất tốt .”
Đáy mắt hắn hiện lên chút cay đắng.
“Dạo gần đây ta thường nằm mơ.”
Ta lặng lẽ nhìn hắn .
Hắn nói :
“Trong mộng, nàng theo ta ba mươi năm.”
“Ta không cưới vợ, nàng không cầu danh phận.”
“Ta vào ngục, nàng quỳ khắp kinh thành để lật lại vụ án cho ta .”
“Trước lúc c.h.ế.t ta ...”
Nói đến đây, giọng hắn khàn đi .
Chaporia
Bình Luận (0)