Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta ôm cuốn sổ sách ấy , ngồi trên bậc thềm kho cũ, đầu ngón tay phủ đầy bụi.
Kỷ Hành Xuyên đưa cho ta một chiếc khăn tay.
“Lau mặt đi .”
Ta nhận lấy.
Hắn lại đưa sang một gói giấy dầu.
“Bánh nóng.”
Ta ngẩn ngơ nhìn hắn .
“Ngài mua từ lúc nào vậy ?”
“Lúc cô đang tìm ở giá sách thứ ba.”
Ta bỗng bật cười .
Cười rồi cười , hốc mắt lại hơi nóng lên.
Kiếp trước , ta quỳ trong mưa để kêu oan cho Tạ Doãn Từ.
Đời này , ta vẫn giúp hắn .
Nhưng lần này , đã có người nhớ mua cho ta một chiếc bánh nóng.
07
Sau khi quyển phó bản sổ sách được nộp lên, Tạ Doãn Từ rất nhanh đã được minh oan.
Ngày hắn ra khỏi ngục, trời âm u nặng nề.
Tạ gia không một ai tới đón.
Chỉ có vài vị đồng niên đứng trước cửa Hình bộ, gượng gạo chúc mừng.
Ta không đi .
Kỷ Hành Xuyên đi .
Hắn nói chứng cứ là do chúng ta trình lên, văn thư kết án phải lấy về.
Đến chiều tối, lúc hắn trở lại quán đàn, phía sau lại có thêm Tạ Doãn Từ.
Tạ Doãn Từ mặc thanh bào cũ khoác ngoài tù y, gầy đi một vòng, vẻ mệt mỏi hiện rõ trong mắt.
Vừa bước qua cửa viện, hắn đã nhìn về phía ta .
Học trò đều đã tan học.
Trong sân chỉ còn lại ta và Kỷ Hành Xuyên.
Tạ Doãn Từ đi đến trước mặt ta , bỗng nhiên quỳ xuống.
Ta giật mình .
“Tạ đại nhân.”
Nhưng hắn không chịu đứng dậy.
“Chi Chi, đa tạ nàng đã cứu ta .”
Ta tránh sang một bên.
“Tạ đại nhân nên cảm tạ Kỷ tiên sinh .”
“Quyển sổ sách là do nàng tìm được .”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta , hốc mắt đỏ hoe.
“Ta biết .”
“Nàng vẫn còn đau lòng vì ta .”
Ta nhìn hắn .
Lời này thật khiến lòng người lạnh buốt.
Hắn vẫn quen đem mọi lựa chọn của ta quy về tình cảm.
Dường như ta cứu hắn , chỉ có thể là vì vẫn không buông được hắn .
Ta khẽ nói :
“Tạ đại nhân, ta cứu ngài, là vì ngài vô tội.”
Hắn như không hiểu.
Ta tiếp tục:
“Nếu hôm nay người bị oan uổng vào ngục là kẻ khác, ta biết chân tướng, ta cũng sẽ cứu.”
Sắc mặt hắn dần dần nhợt đi .
Kỷ Hành Xuyên đứng bên cạnh, không nói một lời.
Tạ Doãn Từ quỳ trên đất, bỗng nhiên cười khẽ.
“Cũng tốt .”
“Ít nhất nàng vẫn còn bằng lòng cứu ta .”
Ta không giải thích thêm.
Một khi người ta nhất quyết nắm c.h.ặ.t chút ảo tưởng nào đó, người ngoài rất khó bẻ từng ngón tay họ ra .
Sau khi ra ngục, Tạ Doãn Từ Đông Sơn tái khởi còn nhanh hơn kiếp trước .
Lần này , nhờ được minh oan từ vụ án cũ, hắn ngược lại còn có thêm danh tiếng thanh liêm chính trực.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hoàng đế thưởng thức sự cương trực không sợ quyền thế của hắn , phá lệ đề bạt hắn vào Bộ Hộ.
Trong kinh thành lại bắt đầu truyền tai nhau chuyện giữa hắn và ta .
Nói rằng tuy ta đã rời khỏi nhạc phường, vào quán đàn, nhưng vẫn chạy ngược chạy xuôi vì Tạ đại nhân.
Nói Tạ đại nhân không lấy vợ là vì trong lòng vẫn không quên được ta .
Nói sớm muộn gì chúng
ta
cũng sẽ
lại
ở bên
nhau
.
Lời đồn truyền đi vô cùng khó nghe .
Quán đàn của Kỷ Hành Xuyên cũng bị liên lụy.
Mấy nhà quý nữ đều sai người tới hỏi, Hoa tiên sinh còn tiếp tục dạy học hay không .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thoi-nghi-su-dich/6.html.]
Bạch tiên sinh đã vài lần đứng ra dàn xếp.
Nhưng ta biết , cứ tiếp tục như vậy không được .
Ta đi tìm Tạ Doãn Từ.
Hiện giờ hắn ở trong một tiểu trạch phía đông thành.
Môn phòng thấy ta , lập tức vào bẩm báo.
Tạ Doãn Từ đích thân ra nghênh đón.
Vừa nhìn thấy ta , mắt hắn sáng lên trong chớp mắt.
“Chi Chi, nàng tới rồi .”
Ta không bước vào .
Chỉ đứng ngoài cửa.
“Tạ đại nhân, những lời đồn trong kinh thành, ngài đã nghe chưa ?”
Ý cười trên mặt hắn nhạt đi đôi chút.
“Đã nghe rồi .”
“Xin Tạ đại nhân đứng ra làm rõ.”
Hắn im lặng.
Ta nhìn hắn .
Hắn khẽ nói :
“Nàng muốn ta làm rõ thế nào?”
“Nói rằng giữa ta và ngài không có tư tình.”
Sắc mặt hắn trắng bệch.
“Chi Chi, nàng biết rõ mà...”
“Tạ đại nhân.”
Ta cắt ngang lời hắn .
“Hiện giờ ta là tiên sinh trong quán đàn, phải dựa vào việc dạy học để kiếm sống.”
“Sự im lặng của ngài sẽ hủy đi bát cơm của ta .”
Câu nói ấy còn hữu dụng hơn bất kỳ lời lạnh nhạt nào.
Ánh mắt Tạ Doãn Từ chấn động, như cuối cùng cũng nhận ra , cái gọi là tình sâu nghĩa nặng của hắn đang đè nặng lên người ta .
Rất lâu sau , hắn mới thấp giọng nói :
“Được.”
Ngày hôm sau , trong buổi yến tiệc cùng đồng liêu, Tạ Doãn Từ đích thân nói :
“Hoa tiên sinh cứu ta là vì công nghĩa.”
“Nàng ấy đã thoát khỏi nhạc tịch, tự lập mưu sinh. Từ nay về sau , ai còn lấy chuyện cũ ra khinh nhục nàng, tức là đối địch với Tạ Doãn Từ ta .”
Khi lời ấy truyền đến quán đàn, đám học trò đều thở phào nhẹ nhõm.
Kỷ Hành Xuyên lại nhìn ta hỏi:
“Trong lòng dễ chịu hơn chưa ?”
Ta gật đầu.
“Ừm.”
Hắn lại hỏi:
“Có buồn không ?”
Ta nghĩ một lát.
“Có một chút.”
Dẫu sao ba mươi năm kiếp trước , chân tình và vết thương cũ đã quấn lấy nhau quá sâu.
Nghe hắn gọi ta là Hoa tiên sinh thay vì Chi Chi, trong lòng ta vẫn giống như bị gió thổi qua vết sẹo cũ.
Kỷ Hành Xuyên không nói gì thêm.
Chỉ đẩy một bát canh nóng đến trước mặt ta .
“Uống xong rồi hẵng lên lớp.”
Ta cúi đầu uống canh.
Trong canh có thêm sợi gừng, cay đến mức hốc mắt nóng lên.
08
Ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi đi .
Tạ Doãn Từ quả nhiên không còn đến quán đàn nữa.
Chỉ là mỗi dịp tiết khí, hắn lại sai người đưa chút lễ vật.
Ta đều trả lại .
Về sau , thứ hắn gửi tới không còn là trang sức hay vải vóc nữa, mà là sách, nhạc phổ, hoặc giấy b.út học trò trong quán đàn dùng được .
Ta nhận một lần .
Kèm theo tiền bạc trả lại .
Từ đó về sau , hắn chỉ lặng lẽ quyên góp dưới danh nghĩa ẩn danh cho nữ học.
Ta biết là hắn .
Nhưng cũng không trả lại nữa.
Nếu số bạc ấy có thể giúp thêm nhiều cô nương được đọc sách học nghề, cũng coi như dùng đúng chỗ.
Hai năm sau , Kỷ Hành Xuyên tới cầu thân .
Hôm ấy hoa lê nở rộ khắp trời.
Hắn không phô trương rình rang, chỉ mời Bạch tiên sinh và ma ma tới làm chứng.
Chaporia
Bình Luận (0)