THỜI NGHI SỰ DỊCH/Chương 5: 5C. 5: 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kiếp trước hắn từng cho ta rất nhiều ấm áp.

 

Hắn từng che ô cho ta trong đêm mưa lớn, từng ôm ta khóc sau khi ra khỏi ngục, từng canh bên ta suốt đêm khi ta bệnh nặng.

 

Hắn đương nhiên không giống những kẻ tùy tiện đùa bỡn ca kỹ kia .

 

Nhưng khi hắn viết xuống hai câu kia trước lúc lâm chung, hắn lại giống bọn họ.

 

Ta không muốn phân biệt nữa.

 

 

Bèn chỉ nói :

 

“Tạ đại nhân là người làm quan thanh quý.”

 

“Sau này tiền đồ đang rộng mở, không nên thường đến quán đàn gặp ta .”

 

Mắt hắn đỏ lên.

 

“Nàng sợ liên lụy ta ?”

 

Ta lắc đầu.

 

“Ta sợ liên lụy chính mình .”

 

Câu ấy vừa rơi xuống, sắc mặt Tạ Doãn Từ hoàn toàn thay đổi.

 

Có lẽ hắn chưa từng nghĩ rằng, sẽ có một ngày ta cảm thấy hắn là phiền phức.

 

Kỷ Hành Xuyên đúng lúc lên tiếng:

 

“Lát nữa Hoa tiên sinh còn có lớp.”

 

Tạ Doãn Từ nhìn sang hắn .

 

Hai người cách một gốc lê mà nhìn nhau .

 

Một người quan phục xanh, một người trường sam màu nhạt.

 

Tạ Doãn Từ chậm rãi nói :

 

“Kỷ tiên sinh quản cũng rộng thật.”

 

Giọng Kỷ Hành Xuyên bình thản:

 

“Nàng hiện giờ dạy học ở quán đàn của ta , ta đương nhiên phải quản.”

 

Ánh mắt Tạ Doãn Từ trầm xuống.

 

Ta tiến lên một bước, chắn trước tầm mắt hắn .

 

“Tạ đại nhân, xin trở về.”

 

Hắn nhìn ta .

 

Rất lâu sau , mới thấp giọng nói :

 

“Chi Chi, nếu sau này nàng hối hận, có thể đến tìm ta .”

 

Ta rũ mắt.

 

“Sẽ không đâu .”

 

06

 

Những ngày ở quán đàn dần dần yên ổn .

 

Mỗi sáng sớm ta luyện khúc, buổi sáng dạy học trò, sau giờ Ngọ giúp Kỷ Hành Xuyên chỉnh lý nhạc phổ, buổi tối lại viết khúc mới của riêng mình .

 

Khoản bạc mượn trong mười lăm tháng, ta chỉ dùng mười tháng đã trả sạch.

 

Khi Kỷ Hành Xuyên nhận hai lượng bạc cuối cùng, hắn nghiêm túc viết hai chữ “ đã thanh toán” vào sổ sách.

 

Ta nhìn hai chữ ấy , trong lòng không hiểu sao nhẹ nhõm.

 

“Tiên sinh viết nặng tay như vậy , là sợ ta đổi ý sao ?”

 

Hắn khép sổ sách lại .

 

“Sợ ta quên.”

 

Ta cười .

 

“Kỷ tiên sinh cũng sẽ quên việc sao ?”

 

“Sẽ.”

 

Hắn nói .

 

“Cho nên việc quan trọng, phải ghi cho rõ.”

 

Ta nhìn hắn , bỗng hỏi:

 

“Vậy tiên sinh cảm thấy, chuyện gì là quan trọng?”

 

Hắn ngước mắt nhìn ta .

 

Ngoài cửa sổ, sắc chiều buông xuống, bóng cây lê in sau lưng hắn .

 

Hắn yên lặng một lát.

 

“Nợ bạc người khác là chuyện quan trọng.”

 

“Bài vở của học trò là chuyện quan trọng.”

 

“Dây đàn căng chùng là chuyện quan trọng.”

 

Ta đợi một lúc.

 

“Còn nữa thì sao ?”

 

Vành tai hắn chậm rãi đỏ lên.

 

“Hôm nay Hoa tiên sinh có ăn cơm đúng giờ hay không , cũng quan trọng.”

 

Ta sững lại .

 

Tim như bị ai khẽ gõ một cái.

 

Người này nói lời tình tự, cũng giống như ghi sổ.

 

Nhưng lại khiến người nghe thấy yên lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thoi-nghi-su-dich/5.html.]

 

Ta cúi đầu thu dọn nhạc phổ trên bàn.

 

“Tiên sinh vẫn nên lo cho mình trước đi .”

 

“Hôm qua là ai bận đến nửa đêm, hôm nay ho suốt cả buổi sáng?”

 

Hắn khẽ ho một tiếng.

 

“Thỉnh thoảng thôi.”

 

“Thỉnh thoảng cũng phải uống t.h.u.ố.c.”

 

Ta đứng dậy đi lấy gói t.h.u.ố.c.

 

Nghe thấy phía sau lưng hắn khẽ bật cười một tiếng.

 

Những ngày tháng như vậy trôi qua nửa năm, kinh thành bỗng xảy ra chuyện.

 

Tạ Doãn Từ bị cuốn vào một vụ án cũ.

 

Có người lật lại vụ án muối dẫn ở Giang Nam ba năm trước , chỉ ra hắn năm đó từng che giấu sổ sách cho ân sư.

 

Kiếp trước cũng có chuyện này .

 

Chỉ là khi ấy hắn đã được thăng làm Lang trung Bộ Hộ, căn cơ vững hơn, người hãm hại cũng ra tay ác hơn.

 

Sau khi hắn bị hạ ngục, Tạ gia tránh hắn còn không kịp.

 

Ta bán sạch trang sức, quỳ khắp các nha môn, mới từ miệng một lão thư lại hỏi được cuốn sổ sách mấu chốt đang cất trong kho cũ phía nam thành.

 

Đời này , mọi chuyện đến sớm hơn.

 

Lúc ta nghe được tin tức, đang dạy học trò luyện khúc 《Dạ Độ》.

 

Dây tỳ bà rung lên một cái, tiếng đàn lệch mất nhịp.

 

Đám học trò đều dừng lại nhìn ta .

 

Ta buông tay khỏi dây đàn.

 

“Hôm nay đến đây thôi.”

 

Tan học, Kỷ Hành Xuyên đến tìm ta .

 

Hiển nhiên hắn cũng đã nghe tin.

 

“Tạ Doãn Từ xảy ra chuyện rồi .”

 

Ta gật đầu.

 

“Ừm.”

 

“Cô muốn giúp hắn ?”

 

Ta im lặng.

 

Di ngôn năm ấy quả thực đã đ.â.m vào tim ta đến tận xương tủy.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nhưng ta cũng không thể trơ mắt nhìn hắn bị oan uổng mà vào ngục.

 

Dẫu sao trong ba mươi năm ấy , hắn cũng từng thật lòng đối đãi với ta .

 

Cũng từng thức trắng đêm chăm sóc khi ta bệnh, từng đứng ra bảo vệ ta khi người khác khinh nhục ta .

 

Ta không muốn theo hắn nữa.

 

Nhưng cũng không muốn trở thành người biết rõ chân tướng mà khoanh tay đứng nhìn .

 

Ta nói :

 

“Ta biết thứ có thể cứu hắn đang ở đâu .”

 

Kỷ Hành Xuyên không khuyên ta đừng đi .

 

Chỉ hỏi:

 

“Ta cần làm gì?”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn .

 

Thần sắc hắn bình thản, không có lời chua chát, cũng chẳng hề dò xét.

 

Ta bỗng thở phào nhẹ nhõm.

 

“Kho cũ phía nam thành, cần có người giúp ta tìm một quyển phó bản sổ sách muối dẫn.”

 

Kỷ Hành Xuyên gật đầu.

 

“Đi thôi.”

 

Ta ngẩn người .

 

“Bây giờ sao ?”

 

“Cứu người phải tranh thủ.”

 

Nói rồi , hắn đã đi lấy ngoại bào.

 

Khoảnh khắc ấy , ta nhớ tới dáng vẻ cô độc của mình khi một thân một mình tới kho cũ ở kiếp trước .

 

Mưa lớn rơi suốt cả đêm.

 

Người canh kho không chịu cho ta vào , còn mắng một nữ nhân xuất thân ca kỹ như ta cũng dám tới tra cứu sổ sách quan phủ.

 

Ta quỳ ngoài cửa, đầu gối ngâm trong bùn nước, quỳ đến tận hừng đông.

 

Về sau vẫn là một vị bằng hữu cũ của Tạ Doãn Từ mềm lòng, lén mở cửa cho ta .

 

Đời này , Kỷ Hành Xuyên đi cùng ta .

 

Người canh kho thấy hắn đưa ra danh thiếp của Bạch tiên sinh , lại nghe nói phụ thân của vài vị quý nữ trong quán đàn cũng đang điều tra vụ án này , thái độ lập tức hòa hoãn hơn nhiều.

 

Chúng ta lật tìm suốt một đêm.

 

Trước lúc trời sáng, cuối cùng ta cũng tìm được cuốn phó bản sổ sách ấy trong một chiếc rương gỗ mục nát.

 

Trong đó ghi rõ ràng, năm ấy Tạ Doãn Từ từng dâng tấu chỉ ra những tệ nạn cũ của muối dẫn, chỉ là tấu chương bị ân sư ép xuống.

 

Những chứng cứ dùng để vu hãm hắn , ngược lại lại trở thành bằng chứng rửa sạch tội danh cho hắn .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...