Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kiếp trước Tạ Doãn Từ cho ta quá nhiều thứ.
Y phục, trang sức, nhà cửa, bạc tiền.
Nhiều đến mức về sau ngay cả chính ta cũng không phân rõ, ta nợ hắn bao nhiêu, hắn lại nợ ta bao nhiêu.
Kỷ Hành Xuyên tính rõ từng khoản như vậy , ngược lại khiến người ta yên tâm.
Buổi chiều, hắn để ta nghe hai buổi học.
Học trò trong quán đàn có quý nữ nhà cao cửa rộng, cũng có nữ nhi nhà thương hộ.
Các nàng học đàn, không phải để lên sân khấu, mà để tu dưỡng bản thân , cũng để sau này gả đi có thêm một tài nghệ.
Ta ngồi trong góc, nhìn các nàng xấu hổ cười khi gảy sai ngón.
Có một tiểu cô nương đàn xong, chạy đến hỏi ta :
“Tiên sinh, người biết đàn tỳ bà không ?”
Ta gật đầu.
“Biết.”
“Có thể đàn cho chúng con nghe không ?”
Kỷ Hành Xuyên nhìn sang ta .
Ta ôm cây tỳ bà của mình , ngồi dưới gốc lê, đàn khúc 《Dạ Độ》 ấy .
Tiếng đàn vừa cất lên, trong sân dần dần yên tĩnh.
Lần này , không ai bảo ta cười một cái.
Không ai bắt ta đổi sang khúc náo nhiệt.
Không ai ném bạc xuống dưới chân ta .
Khi khúc nhạc kết thúc, tiểu cô nương vừa hỏi chuyện mắt sáng rực.
“Tiên sinh, khúc này thật hay .”
Ta vuốt nhẹ dây tỳ bà.
“Con không thấy lạnh lẽo sao ?”
Nàng lắc đầu.
“Giống như trong đêm có một ngọn đèn nơi mũi thuyền.”
Ta sững lại .
Kỷ Hành Xuyên đứng dưới hành lang, trong mắt cũng mang ý cười .
Khoảnh khắc ấy , ta bỗng cảm thấy, những thứ ta đ.á.n.h mất trong ba mươi năm kia , có lẽ vẫn có thể từng chút từng chút nhặt lại .
Chiều tối, Kỷ Hành Xuyên đưa cho ta một quyển sổ sách.
“Đây là quy củ của quán đàn.”
“Tiền tháng mỗi tháng, giờ dạy học, danh sách học trò, đều ở trong này .”
Ta mở ra , phát hiện hắn đã ghi ở trang cuối:
“Hoa Miên Chi, mượn bạc ba mươi lượng. Mỗi tháng trừ hai lượng, mười lăm tháng trả hết.”
Nét chữ ngay ngắn.
Ta không nhịn được cười .
“Kỷ tiên sinh không sợ ta chạy mất sao ?”
Hắn nhìn ta , nghiêm túc nói :
“Thân khế của cô nương đã nằm trong tay cô nương, muốn đi thì cứ đi .”
“Số tiền còn nợ, sau này từ từ trả cũng được .”
Lòng ta hơi ấm lên.
“Nếu ta không trả thì sao ?”
Hắn nghĩ một lát.
“Vậy xem như ta nhìn lầm người .”
Người này nói chuyện quá thẳng.
Thẳng đến mức khiến lòng người yên ổn .
Ta khép sổ sách lại .
“Sẽ không để tiên sinh nhìn lầm đâu .”
Đêm xuống, ta ngủ ở đông sương.
Ngoài cửa sổ, cây lê bị gió thổi xào xạc.
Ta mơ thấy Tạ phủ.
Mơ thấy mình đứng trước giường bệnh của Tạ Doãn Từ, nhìn hắn viết hai dòng di ngôn kia .
Trong mộng, lần này ta không bưng canh sâm.
Ta bước tới, rút tờ giấy ấy khỏi tay hắn .
Sau đó xoay người ra khỏi cửa.
Khi tỉnh lại , trời vừa sáng.
Giấy dán cửa sổ thấm ánh xanh nhàn nhạt.
Ta sờ lên thân khế đặt bên gối, xác nhận nó vẫn còn.
Lần này , cuối cùng ta đã là thân tự do.
05
Tạ Doãn Từ đến quán đàn là chuyện của ba ngày sau .
Hắn không ngồi xe ngựa, mà đi bộ tới.
Sau lưng chỉ có một gã tiểu tư đi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.
monkeydd.com/thoi-nghi-su-dich/4.html.]
Ta đang ở tiền viện dạy học trò thay dây đàn, nghe môn phòng nói Tạ đại nhân cầu kiến, động tác trong tay khựng lại .
Mấy học trò đều lén nhìn ta .
Kỷ Hành Xuyên từ thư phòng đi ra , hỏi:
“Gặp không ?”
Ta nghĩ một lát.
“Gặp.”
Có vài lời càng nói rõ sớm, càng bớt phiền phức.
Tạ Doãn Từ đứng dưới gốc lê, thần sắc tiều tụy hơn hôm ấy đôi chút.
Hắn thấy ta ôm tỳ bà trong tay, ánh mắt dừng trên y phục của ta .
Ta đã thay sang váy vải xanh nhạt mộc mạc, trên tóc chỉ cài một cây trâm gỗ.
Không có trâm hoàn trong nhạc phường, cũng không có gấm vóc lụa là nơi Tạ phủ về sau .
Đáy mắt hắn thoáng qua một tia ngẩn ngơ.
“Chi Chi, nàng ở có quen không ?”
Ta đáp:
“Rất tốt .”
“Kỷ tiên sinh có làm khó nàng không ?”
Kỷ Hành Xuyên vừa khéo đứng dưới hành lang.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn một cái.
Hắn không rời đi , chỉ lặng lẽ đứng đó, xem như chống lưng cho ta .
Ta thu hồi tầm mắt, nói với Tạ Doãn Từ:
“Tiên sinh đối đãi với ta rất tốt .”
Đầu ngón tay Tạ Doãn Từ khẽ siết lại .
“Tiên sinh?”
Hắn khẽ lặp lại .
Ta gật đầu.
“Kỷ tiên sinh hiện giờ là đông gia của ta .”
Tạ Doãn Từ im lặng một lát.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Nếu nàng thiếu bạc, ta có thể cho nàng.”
“Không thiếu.”
“Nàng từ nhạc phường đi ra , rất nhiều chuyện chưa hiểu. Quán đàn tuy thanh tịnh, rốt cuộc cũng phải nhìn sắc mặt người khác.”
Ta cười khẽ.
“Trên đời này có nơi nào không cần nhìn sắc mặt người khác?”
“Ở bên cạnh Tạ đại nhân, cũng vậy thôi.”
Sắc mặt hắn thoáng trắng bệch.
“Ta sẽ không để nàng phải nhìn sắc mặt ai.”
Ta gần như muốn bật cười .
Kiếp trước hắn cũng từng nói như vậy .
Nhưng trong Tạ phủ, ai cũng có thể cho ta sắc mặt mà nhìn .
Các quý phụ hầu môn có thể.
Trưởng bối trong tộc có thể.
Ngay cả hai đứa trẻ do ta nuôi lớn, khi người ngoài nhắc đến xuất thân của ta , cũng sẽ theo bản năng né tránh.
Tạ Doãn Từ quả thực từng bảo vệ ta .
Nhưng hắn bảo vệ được nhất thời, không bảo vệ được ta cả đời.
Càng không bảo vệ được chút khinh miệt đã bén rễ sâu trong lòng hắn .
Ta nhìn hắn .
“Tạ đại nhân, hôm nay ngài đến, là muốn khuyên ta theo ngài đi sao ?”
Yết hầu hắn khẽ động.
“Ta chỉ lo cho nàng.”
“Không cần.”
Đáy mắt hắn hiện vẻ đau đớn.
“Chi Chi, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy , nàng hà tất phải nói chuyện với ta thế này ?”
Nhiều năm?
Đời này , chúng ta quen biết chẳng qua mới mấy tháng.
Nhưng ba mươi năm kiếp trước đè nặng trong lòng ta , nặng đến mức gần như khiến ta không thở nổi.
Ta chậm rãi nói :
“Tạ đại nhân, người trong nhạc phường sợ nhất là quý nhân lo lắng.”
“Lo lắng mãi rồi , liền cảm thấy chúng ta không thể tự mình đi đường, không thể tự mình ăn cơm, không thể tự mình sống qua ngày.”
“ Nhưng hiện giờ ta đi rất tốt .”
Tạ Doãn Từ nhìn ta , như bị mấy câu ấy làm tổn thương.
“Trong mắt nàng, ta cũng giống những người kia sao ?”
Ta rất muốn nói , không giống.
Chaporia
Bình Luận (0)