Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mắt Kỷ Đào hơi mở lớn. Quản sự không để ý, cười nói : “Người ta thật sự chỉ luận thi từ thôi. Yên Vũ cô nương đã làm khôi thủ ba năm, nghe nói vẫn còn… nguyên bích.”
Nói xong vẫn giữ nụ cười , nhìn Kỷ Đào áy náy: “Ta là kẻ thô lỗ, nói năng cục mịch, nếu có gì không phải , phu nhân thứ lỗi .”
“Nàng ấy có đẹp không ?” Kỷ Đào tò mò hỏi.
Quản sự xòe tay cười : “Ta cũng chỉ nghe đồn thôi. Nghe nói đẹp như tiên nữ hạ phàm. Loại người như ta , chữ nghĩa chẳng biết mấy chữ, đến thuyền của Tuyết Nguyệt Lâu cũng không bước lên nổi.”
“Vậy chúng ta có thể đi xem thử.”
Giọng nói ấy vang lên đột ngột, mang theo chút khàn khàn của người trung niên. Kỷ Đào quay người lại , thấy nam t.ử ngoài ba mươi kia đứng ở cửa khoang, nghe rất chăm chú.
“Bội nhi, chúng ta đi .”
Nam t.ử đó cầm một chiếc quạt xếp trong tay, “soạt” một tiếng mở ra , phe phẩy nhè nhẹ, dáng vẻ nho nhã, rồi hướng về phía bờ mà đi .
Kỷ Đào kéo c.h.ặ.t áo choàng trên người . Nàng chắc chắn không phải ảo giác, trời thực sự rất lạnh, nhất là ban đêm. Vậy mà người ta vẫn có thể cầm quạt phe phẩy, như thể còn chưa đủ mát.
Đợi họ đi xa, quản sự cũng cáo từ rời đi . Kỷ Đào quay sang nhìn Lâm Thiên Dược, đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới . Da trắng, dung mạo tuấn tú, thân hình cao ráo. Y phục tuy không phải loại lụa tốt nhất, nhưng hắn mặc lên lại rất nho nhã. Dù bên ngoài khoác chiếc áo choàng dày cộm cũng không làm mất đi khí chất thư sinh toát ra từ người hắn .
Ngẩng lên nữa, nàng thấy hắn đang chăm chú nhìn mình , trong mắt có chút nghi hoặc.
“Đào nhi?”
Ừm, giọng nói cũng rất êm tai.
Khóe môi Kỷ Đào cong lên thành nụ cười : “Ta thấy chàng dường như chưa bao giờ dùng quạt xếp?”
Lâm Thiên Dược còn tưởng nàng định nói gì đó, ví dụ như cảnh cáo hắn nên tránh xa Tuyết Nguyệt Lâu một chút. Thật không ngờ nàng lại hỏi chuyện này .
“Ta không dùng.” Hắn khẽ cười .
“Vì sao ?” Kỷ Đào khó hiểu.
Tuy thời tiết này cầm quạt quả thực hơi … mát mẻ, nhưng với thư sinh thì cũng không tính là kỳ quái, hơn nữa cầm đẹp tay cũng rất phong nhã.
Lâm Thiên Dược kéo nàng vào phòng. Lúc này quả thật hơi lạnh, vừa đi vừa nói : “Ta phải chăm sóc nàng. Nếu ngoài phố đông người , ta mà cầm quạt… làm sao che chở cho nàng?”
Nghe cũng có lý.
Đêm đó nam nhân trung tuổi kia không trở về. Kỷ Đào biết được là vì phụ nhân kia đi tìm quản sự gây chuyện, ầm ĩ rất lớn, còn kinh động đến Hồ Tam Gia.
Kỷ Đào không ra xem, ngủ sớm.
Hiện giờ bụng nàng đã hơi nhô lên, nhưng chưa ai biết nàng có thai. Dư thị và Cù Thiến có lẽ đã nhìn ra , dù sao sự căng thẳng lo lắng của Lâm Thiên Dược đối với nàng cũng quá mức khác thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-10/chuong-199.html.]
Sáng sớm hôm sau , Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược dẫn theo Dương ma ma xuống thuyền ra bến.
Buổi sáng không khí trong lành. Du thành phong cảnh như tranh vẽ. Ngay cả trên con phố phồn hoa, cũng có thể thấy những cây cổ thụ phải mấy người ôm mới xuể. Không biết là giống loài gì, sắp vào đông mà vẫn xanh tốt um tùm.
Trên phố khắp nơi là hiệu sách. Xem ra nơi này quả thật nhiều người đọc sách, nếu không thì ngần ấy sách bán cho ai?
Vào t.ửu lâu, trước cửa còn dán câu đối, nét chữ tròn trịa, nhìn rất dễ chịu.
Ngay cả tên món ăn cũng mang đặc sắc Du thành, đầy phong vị văn nhân, rất tao nhã.
Ba người dùng cơm xong lại tiếp tục dạo phố.
Văn nhân nhiều cũng có cái lợi, lời nói việc làm không thô lỗ như nơi khác. Ngay cả tiểu nhị trong tiệm cũng ôn hòa lễ độ.
Dạo nửa ngày, Lâm Thiên Dược vào hiệu sách đọc sách cả buổi. Tiểu nhị trong tiệm không hề tỏ vẻ khó chịu, cũng không thúc giục, dường như đã quen.
Đến chiều, ba người ăn xong chuẩn bị quay về thuyền thì phát hiện người đi về phía bến tàu rất đông. Lâm Thiên Dược hỏi mới biết , đều là lên thuyền.
Trên sông kia đâu chỉ có Tuyết Nguyệt Lâu.
Tuyết Nguyệt Lâu chỉ là đứng đầu mà thôi. Xung quanh còn rất nhiều “lâu” khác, những nơi ấy thì thẳng thừng hơn, chính là làm nghề da thịt.
Nhưng cũng giống Tuyết Nguyệt Lâu, mỗi cô nương đều biết ngâm thơ, cầm kỳ thư họa ít nhất phải giỏi một thứ.
Người nói chuyện là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, còn tưởng Lâm Thiên Dược là đồng đạo.
Vừa về đến thuyền, đã thấy một đôi nam nữ đang dây dưa với quản sự. Quần áo họ cũ kỹ nhưng giặt giũ sạch sẽ. Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đến gần thì nghe một vị cô nương cầu xin:
“Đại ca, ca ca ta chỉ bị bệnh mấy hôm nay thôi, thật sự chỉ là cảm phong hàn, không phải bệnh gì khác. Nếu ngài không yên tâm, chúng ta không ra ngoài cũng được .”
Quản sự có vẻ khó xử. Thấy Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào đi tới, ông chỉ họ nói :
“Có bệnh hay không không phải do ngươi nói . Ta phải lo an nguy cho mấy chục mạng người trên thuyền, phải chịu trách nhiệm với hành khách. Ca ca ngươi bệnh nặng như vậy , không có lệnh của chủ t.ử, ta không dám cho các người lên thuyền.”
Cô nương đó quay đầu lại , nhìn thấy Kỷ Đào, đ.á.n.h giá hai người một lượt rồi lao về phía nàng. Vốn định nhào hẳn vào người Kỷ Đào, nhưng Lâm Thiên Dược đã kéo nàng lùi một bước tránh đi , lạnh giọng nói :
“Đi đường nhìn đường, đừng lao vào người khác.”
Dương ma ma xách đầy đồ trong tay, bước lên chắn trước Kỷ Đào.
Cô nương đó sững lại . Rõ ràng người này đã nghe hết cuộc đối thoại giữa nàng và quản sự, vậy mà vẫn lạnh nhạt như vậy .
Nàng không khỏi lùi lại một bước, sắc mặt cũng tái đi , trong mắt lộ vẻ áy náy, lí nhí nói :
“Phu nhân, xin lỗi , vừa rồi ta quá vội. Phu nhân có thể nói giúp chúng ta vài câu, để chúng ta được lên thuyền không ?”
Chaporia
Bình Luận (0)