Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kỷ Đào khẽ nhướng mày, nhìn người nam t.ử đang dựa vào thành thuyền phía sau nàng ta thở dốc, mặt mày tái nhợt, mỉm cười nói :
“Cô nương nghĩ nhiều rồi . Chúng ta cũng chỉ là hành khách, đâu dám nói bừa. Lỡ quản sự đại ca nổi giận, đuổi chúng ta xuống thì phiền lắm. Hơn nữa, ông ấy cũng chưa chắc nghe lời chúng ta .”
Cô nương ủ rũ hẳn xuống.
“ Nhưng mà quản sự là người tốt , cô nương cứ nói chuyện đàng hoàng với ngài ấy .”
Lời này vừa dứt, mắt cô nương đó sáng lên, trong ánh nhìn đã mang theo chút cảm kích.
Lâm Thiên Dược đã đưa Kỷ Đào lên thuyền. Vào phòng, Dương ma ma cười nói : “Phu nhân thật là lương thiện.”
Kỷ Đào mỉm cười : “Người kia đúng là chỉ bị phong hàn.”
Điều này dĩ nhiên. Ở chung lâu ngày, Dương ma ma cũng hiểu Kỷ Đào không phải người cả tin mù quáng. Nếu người kia thật sự bệnh nặng có thể lây nhiễm, nàng cũng sẽ không chỉ điểm cô nương kia đi cầu quản sự.
Chỉ chưa đầy một canh giờ, trên thuyền đã có thêm đôi huynh muội nọ. Chỉ là họ phải ở hai phòng riêng. Không biết cô nương ấy đã cầu xin thế nào mà quản sự đồng ý chỉ thu tiền một phòng, dù hai người ở hai phòng, có điều phòng là loại nhỏ nhất và tối nhất.
Sáng hôm sau , khi Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược ra ngoài lần nữa, cô nương kia cũng vừa chuẩn bị ra cửa. Thấy Kỷ Đào liền mỉm cười tiến lên, khẽ hành lễ, giọng đầy cảm kích:
“Đa tạ phu nhân. Hôm qua ta cầu xin quản sự đại ca rất lâu, cuối cùng mời đại phu đến bắt mạch ngay trước mặt ngài ấy , ngài ấy mới cho chúng ta lên thuyền. Quản sự quả nhiên là người tốt . Phu nhân cũng là người tốt .”
"Không cần." Kỷ Đào bình thản nói .
Trên mặt cô nương hiện rõ vẻ biết ơn, nàng nhìn theo hai người rời về phía cửa.
Vừa đi được chưa mấy bước, cánh cửa bên cạnh lại mở ra . Từ trong bước ra một thiếu nữ độ tuổi xuân thì vận áo hồng.
Dáng người mềm mại thanh tú, gương mặt chỉ điểm chút phấn son nhàn nhạt, đôi mày khóe mắt đầy vẻ quyến rũ. Khóe môi hơi cong lên, như trời sinh đã mang theo vài phần ý cười . Thấy ba người Kỷ Đào, nàng lùi lại một bước, ý nhường đường hết sức rõ ràng.
Xuống thuyền rồi , Kỷ Đào nhớ tới cô nương kia , tò mò hỏi:
“Người mới tới hôm qua, chẳng lẽ không chỉ có bọn họ?”
Lâm Thiên Dược lắc đầu:
“Bây giờ, e là khoang đó sắp kín người rồi .”
Nghĩ cũng phải .
Đôi phu thê giàu có kia tự chiếm một phòng, nha hoàn , tùy tùng và bà t.ử đi theo lại chiếm thêm ba phòng nữa. Đoàn người Kỷ Đào từ lúc ở Phụng Thành đã dùng bốn phòng. Hai huynh muội tới hôm qua ở hai gian nhỏ nhất. Mỹ nhân vừa rồi ở một gian. Tính đi tính lại , hiện giờ chỉ còn lại đúng một phòng trống.
Nếu nói về những gian phòng tốt nhất, sáng sủa nhất thì vẫn là mấy phòng Kỷ Đào chọn từ lúc ở Phụng Thành. Phòng của đôi phu thê giàu có cũng không tệ, còn những phòng khác đều khá bình thường.
Ba
người
lại
dạo chơi thêm nửa ngày.
Kỷ Đào cảm thấy
hơi
mệt nên trở về thuyền. Bên mép bến tàu sát con thuyền, nàng
nhìn
thấy đôi
huynh
muội
hôm qua đang sắc t.h.u.ố.c bên đường. Thấy bọn họ, hai
người
mỉm
cười
xem như
đã
chào hỏi.
Lên thuyền rồi , cửa khoang của mỹ nhân kia đóng kín. Nha hoàn tên Oanh Nhi dường như đã làm sai chuyện gì đó, cùng với tên tùy tùng gọi là Bội Nhi đều quỳ trong hành lang.
Hà Nhiên dẫn theo Cù Thiến đang định ra ngoài. Thấy họ trở về, hắn cười nói :
“Lâm huynh và tẩu t.ử dậy sớm thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-10/chuong-200.html.]
“Tranh thủ lúc thuyền còn neo bờ đi dạo cho đã . Qua mấy ngày nữa muốn ra ngoài cũng không được đâu .”
Kỷ Đào cười với Cù Thiến.
Ngô thị rất ít khi ra khỏi phòng, ngày nào cũng chỉ nằm ngủ trong khoang. Theo lời Dương ma ma, vốn dĩ bà định cắt may y phục, nhưng vì trong phòng quá tối nên đành thôi. Ngày thường ăn cơm cũng chỉ ăn thức ăn trên thuyền, không muốn lãng phí chút nào.
Cù Thiến ghé sát Kỷ Đào, hạ giọng:
“Thật ra bọn ta không định ra ngoài. Chỉ là nương ta ... bọn ta muốn mua chút đồ ăn cho bà ấy .”
Kỷ Đào lập tức hiểu ra .
Mọi người đang trò chuyện vui vẻ thì cửa phòng của đôi phu thê giàu có bỗng mở tung. Người phụ nhân bước ra , sắc mặt hơi trầm xuống, cười lạnh:
“Còn quỳ đó làm gì? Người qua kẻ lại , chỗ lại chật hẹp thế này , các ngươi muốn làm người khác nghĩ chủ t.ử là ta đây khắc nghiệt lắm sao ? Suốt ngày chỉ biết khiến ta thêm bực mình .”
Mấy người nhìn nhau .
Xem ra người phụ nhân kia lại chẳng biết vì chuyện gì mà nổi giận nữa rồi .
Nàng ta lạnh giọng hỏi tiếp:
“Yến Nhi khá hơn chưa ? Nếu còn chưa đỡ thì ném nó xuống thuyền đi . Chỗ bạc mời thầy t.h.u.ố.c bốc t.h.u.ố.c cho nó cũng ta đủ mua thêm hai tiểu nha đầu mới rồi dạy dỗ đàng hoàng rồi .”
Nha hoàn tên Oanh Nhi vừa mới đứng dậy, nghe vậy lập tức quỳ sụp xuống:
“Phu nhân, Yến Nhi sắp khỏi rồi . Cầu xin phu nhân đừng bỏ mặc nàng ấy .”
Người phụ nhân cười lạnh:
“Các ngươi đúng là tỷ muội tình thâm nhỉ. Thế ra ta là kẻ ác độc sao ?”
Càng nói bà ta càng tức giận.
Nha hoàn quỳ dưới đất run lên bần bật.
Cù Thiến và Hà Nhiên cũng bị bà ta cùng đám người hầu chặn kín hành lang, không thể đi ra ngoài, chỉ đành đứng nhìn .
Kỷ Đào ghé lại gần Cù Thiến, khẽ nói :
“Về phòng trước đi , lát nữa hẵng ra ngoài.”
Hà Nhiên cũng nghe thấy lời nàng, cảm thấy rất có lý, bèn kéo Cù Thiến trở về phòng.
Dù đã đóng cửa lại , tiếng cãi vã bên ngoài vẫn vọng vào rõ mồn một. Cuối cùng nam nhân kia bước ra quát mắng đám người một trận, màn náo loạn này mới xem như chấm dứt.
“Đào Nhi, họ ồn ào thế này , nàng có thấy khó chịu không ?” Lâm Thiên Dược nhíu mày.
Kỷ Đào lắc đầu:
“Không sao . Với lại chiếc thuyền này quả thật rất tốt , bà ta cũng đâu có nhiều sức để ngày nào cũng gây chuyện.”
[Còn tiếp...]
Chaporia
Bình Luận (0)