Tà Thần Chi Ái/Chương 7C. 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

20

Ta vừa về tới lãnh cung, tà thần đã vội vàng hỏi:

"A Trăn, Tạ Kính có ý gì vậy ?"

Ta cố ý trêu thần:

"Ý nghĩa là, chính là..."

Ta cong ngón tay dụ thần lại gần nghe , thần quả nhiên mắc mưu, mắt long lanh nhìn ta chằm chằm, ta liền nói :

"Chính là không nói cho ngươi biết ."

Tà thần "vô năng cuồng nộ".

Thần lí nhí hỏi:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Ý là hắn không muốn cưới Văn Ninh, nhưng cũng không muốn ở bên ngươi sao ?"

"Không sai."

" Nhưng nếu ngươi đăng cơ, hắn chính là người dưới một người , trên vạn người ."

"Nếu ta đăng cơ, họa Doãn thị vừa dứt, triều đình làm sao dung cho hậu cung can dự triều chính?"

Tạ Kính không phải người ham mê quyền thế.

Dù là phò mã hay phi tần của nữ đế, với hắn mà nói đều có nghĩa là từ bỏ khát vọng cả đời, co cụm trong một phương hậu trạch.

Điều đó sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t hắn , một con hạc bị giam trong cung tường thì sống được bao lâu chứ?

Tà thần trầm tư.

Thần đột nhiên nói :

"Xin lỗi ."

Ta khó hiểu:

"Chẳng phải đã tha thứ cho ngươi rồi sao ?"

Tà thần phiêu xa ra , tự giấu mình đi :

"Không phải vì chuyện đó."

Thật kỳ lạ.

Ta cũng không truy hỏi nữa.

Văn Ninh chắc hẳn đã làm chuyện gì quá quắt.

Tạ Kính bị dồn vào đường cùng nên đành đầu quân cho ta .

Tất nhiên, bên ngoài Tạ gia vẫn giữ vẻ trung lập.

Đấu tranh giữa đế hậu giằng co mấy tháng.

Đến giữa mùa đông lạnh giá thì đi đến hồi kết.

Tháng mười hai, đích trưởng tức của Doãn gia cáo trạng nhạc phụ là Doãn tướng và cô mẫu là Doãn hoàng hậu đã dùng hàn thực tán độc hại thánh thượng.

Việc hoàng đế mê muội hàn thực tán không phải bí mật. Nhưng vì tính gây nghiện mạnh, d.ư.ợ.c này đã bị cấm từ lâu.

Hiện tại chứng cứ rành rành, tội tru di cửu tộc.

Ngự sử đứng đầu tấu xin phế hậu, tru di nhà họ Doãn.

Ngoài phe cánh của Doãn thị, các quan viên khác đều tránh ánh mắt của Doãn tướng, giữ thái độ im lặng.

Ngày hôm đó, hoàng đế hạ chiếu phế hậu.

Đồng thời truy phong cho vị Trân quý phi đã qua đời làm hoàng hậu.

Thụy hiệu là Chiêu Nguyên.

Doãn hậu và phụ thân  bà ta bị đ.á.n.h úp bất ngờ, họ chỉ còn một con đường duy nhất.

G.i.ế.c đế, đọt quyền.

...

Ta hít sâu một hơi .

Tà thần đặt một chiếc xúc tu lên vai ta :

"Đừng sợ."

Càn Thanh điện nơi hoàng đế ở bị vây kín.

Hoàng đế không khống chế được bản thân , lại đang hút hàn thực tán.

Ta mặc kệ ông ta , lắng nghe tiếng động bên ngoài.

Doãn gia kinh doanh nhiều năm, nuôi không ít tư binh.

Không lâu sau , Doãn hậu dẫn theo một đám người xông đến Càn Thanh điện.

Bà ta lôi theo Văn Ninh.

Văn Ninh sợ hãi nhưng vẫn thuận theo đứng bên cạnh mẫu thân .

"Thỉnh bệ hạ lập Văn Ninh làm thái nữ."

Doãn hậu cầm một tờ thánh chỉ đã soạn sẵn tiến gần về phía ngự tọa.

Hoàng đế điên cuồng cười nhạo:

"Vọng tưởng! Nàng ta mà cũng xứng sao ?"

Tốt lắm, rất biết cách khơi dậy thù hận.

Ha ha, cái gọi là kế hoãn binh mà ta nói , cuối cùng cũng chỉ là lời nói suông.

Doãn hậu và Văn Ninh quả nhiên nổi giận.

May thay lúc này , tà thần bay nhanh tới, làm động tác "chiến thắng" với ta .

Ta đứng thẳng lưng.

Ngay sau đó, có người đơn kỵ dẫn đầu phá tan phòng tuyến quân địch:

"Thần Tạ Kính dẫn nam quân tới cứu giá chậm trễ."

Sau lưng hắn là đông đảo binh lính, ánh hàn quang lạnh lẽo chiếu rọi gương mặt tái mét của đám người họ Doãn.

Thắng bại đã định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-than-chi-ai/chuong-7.html.]

Doãn hoàng hậu quay đầu nhìn về phía hoàng đế.

Ông ta đã hết cơn phê t.h.u.ố.c, đang buồn ngủ, một bộ dạng như sắp ngủ thiếp đi đến nơi.

Bà ta cười lạnh:

"Tạ Kính, ngươi lại coi trọng loại minh chủ này như vậy sao ?"

Tạ Kính không thèm để ý đến bà ta , hắn quỳ một gối xuống đất trước mặt ta :

"Điện hạ, thần may mắn không nhục mệnh."

Ánh mắt mọi người đều tập trung vào hai chúng ta .

Ta bình tĩnh thở phào một hơi , vươn tay đỡ hắn dậy:

"T.ử Giám vất vả rồi ."

Ta nhìn về phía Doãn hoàng hậu.

Lần đầu tiên quang minh chính đại đứng trước mặt bà ta với tư cách kẻ địch:

"Đối thủ của ngươi là ta ."

Nhiều năm trước , khi phát hiện có thể thông qua tà thần để nắm giữ bí mật và liên lạc với những người đó, ta đã chuẩn bị cho ngày này .

Việc Lâm thị nữ gả vào Doãn gia, việc xé rách mặt mũi trong lễ cập kê.

Việc mẫu phi dựng lên màn kịch c.h.ế.t vì tình để ép hoàng đế tuyên chiến.

Cùng vô số ám cọc rải rác trong triều đình và hậu cung...

Nhiều năm trù tính, tất cả chỉ vì hôm nay.

Ta hiểu quá rõ kẻ thù của mình , bà ta tinh thông tính kế, lòng dạ tàn độc.

Ta chỉ có một cơ hội, bắt buộc phải là một đòn chí mạng.

Nhiều năm trước , đứa trẻ bị đẩy vào lãnh cung ấy đã khắc sâu vào lòng một câu:

"Khổ hải vô nhai, chỉ có tự độ" (Biển khổ không bờ, chỉ có tự mình cứu lấy mình ).

Nàng phải ẩn nhẫn.

Phải không từ thủ đoạn để leo lên cao.

Phải xứng đáng với bí mật mà mẫu phi đến c.h.ế.t cũng không chịu tiết lộ cho Hoàng hậu.

Mẫu phi từng nói :

"Trăn Nhi, con mới là người được mệnh trời lựa chọn. Từ đời con trở đi , Đại Chiêu sẽ xuất hiện ba đời nữ đế, từ đó khuê tú cũng có thể lên triều đường, khăn trùm không cần phải cúi đầu trước nam nhi. Luận văn tốt nghiệp của ta chính là nghiên cứu về con, nhưng ta không ngờ, vị nữ đế khiến ta đau lòng mà cũng ngưỡng mộ ấy lại chính là con gái ta ."

...

Con phải chịu rất nhiều khổ cực mới có thể leo lên được .

Nhưng con phải tin rằng, ánh sáng có thể tự mình giành lấy.

...

Dưới lớp bùn lầy lãnh cung là những mầm măng đã chờ đợi suốt nhiều mùa đông.

Nàng luôn chờ ngày đ.â.m chồi nảy lộc, vươn mình theo gió.

Ngày đó, cuối cùng cũng đến.

21

Ai cũng biết , người làm việc lớn kỵ nhất là lải nhải.

Thừa lúc đối phương gục ngã phải nhanh ch.óng kết liễu.

Sau câu "Là ta ", ta dứt khoát rút bội kiếm, tự tay g.i.ế.c Doãn hậu.

Một kiếm xuyên tim, m.á.u của bà ta b.ắ.n lên mặt ta .

Ta không chớp mắt nhìn bà ta , nói :

"Ta g.i.ế.c ngươi, chỉ vì thù riêng."

Cái gì mà hậu cung tham dự triều chính, cái gì mà thanh quân trắc.

Tất cả chỉ là lời khách sáo, lý do duy nhất khiến ta g.i.ế.c ngươi chỉ vì lập trường đối nghịch.

Đây là sự tôn trọng cuối cùng dành cho một đối thủ.

Doãn hậu cười nhạo:

"Đã đ.á.n.h cuộc thì phải chịu thua."

Bà ta nhìn Văn Ninh lần cuối, trong mắt thoáng hiện vẻ hổ thẹn, nhưng tuyệt nhiên không có hối hận.

Vị hoàng hậu từng quyền khuynh thiên hạ, cứ thế nhắm mắt xuôi tay.

Văn Ninh nhào vào x.á.c c.h.ế.t của mẫu thân , khóc đến tê tâm liệt phế.

Ai dám tiến lên đụng vào bà ta , nàng liền liều mạng xông lên.

Dùng tay, dùng răng, dùng cả cách la lối khóc lóc đáng ghét nhất thường ngày để bảo vệ người luôn bảo vệ mình .

Phong hào công chúa của Văn Ninh không bị tước đoạt.

Binh lính không dám ép buộc, đành giam lỏng nàng và x.á.c c.h.ế.t của Doãn hậu trong thiên điện.

Khi ta đến gặp nàng.

Nàng đã thu dọn xác mẫu thân sạch sẽ, đang dùng than tế trong chậu than vẽ lại lông mày một cách tỉ mỉ.

Nàng lạnh lùng nói :

"Úy Trăn, đừng tưởng mình cao siêu. Mẫu hậu ta thua chẳng qua vì bà ấy sinh ra đứa con chỉ biết hưởng lạc là ta thôi. Phải chi Thái t.ử ca ca còn sống..."

Ta không có thời gian đôi co với nàng, đi thẳng vào vấn đề:

"Mẫu hậu ngươi phạm tội tày đình, Đại Chiêu và ta đều không dung được ngươi. Nhưng nể tình ngươi mang một nửa dòng m.á.u hoàng thất, ta cho ngươi vài lựa chọn..."

"Ngươi không cần nói nữa."

Nàng đỡ thái dương đứng lên.

Ta gật đầu, xoay người rời đi .

Một lát sau , mùi khói nồng nặc bốc lên từ phía sau .

Ta ngoái đầu nhìn , ngọn lửa đã rực cháy.

Nàng đã chọn cách ngọc nát đá tan.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...