Tà Thần Chi Ái/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

18

Lạnh lùng đứng xem cuộc tranh đấu của đế hậu một thời gian

Ta dự định ra tay, tốt nhất là kéo hết tất cả thế lực trong triều xuống nước.

Nước càng đục, ta mới càng dễ đục nước béo cò.

Không ngờ có người còn mất kiên nhẫn hơn ta .

Văn Ninh nhân danh Doãn hoàng hậu.

Mở tiệc vào mùng sáu tháng sáu để chiêu đãi con cái các đại thần chưa lập gia thất.

Ngoài dự đoán của ta , nàng ta lại hạ mình tới tìm ta .

"Mùng sáu tháng sáu, ngươi cũng đi đi ."

Nàng nâng cằm, cung nhân bên cạnh đưa tới một cái rương.

"Ban thưởng cho ngươi."

Ta vẫn giữ bộ dạng thấp hèn, cụp mi rũ mắt đưa tay đón lấy, ra vẻ vô cùng cảm kích.

Sắc mặt Văn Ninh thoáng chốc phức tạp, nàng nói :

"Chẳng phải ngươi luôn muốn xuất cung sao ? Đến lúc đó nhớ trang điểm t.ử tế, để mắt đến mấy tài tuấn xứng đôi, thành hôn rồi lập phủ ra ngoài cũng tốt . Đương nhiên, đừng có vọng tưởng hay giở trò gì. Bằng không bổn cung băm vặt móng vuốt của ngươi."

Văn Ninh cùng đám người nghênh ngang rời đi .

Tà thần cảnh giác mở chiếc rương ra , bên trong là một bộ cung trang màu xanh nhạt, kèm theo cả bộ trang sức xứng đôi.

Thần kiểm tra từ trong ra ngoài, không có vấn đề gì cả.

"Bà  ta đổi tính rồi sao ?"

Tà thần líu lưỡi.

"Không phải đổi tính, là bà  ta muốn làm chuyện lớn. Vì chuyện này vô cùng quan trọng, bà  ta thậm chí nguyện ý hạ mình lấy lòng ta ."

Ta nhẩm lại những việc vừa xảy ra trong đầu.

Sự xuất hiện của Văn Ninh khiến ta cảm thấy gấp gáp hơn.

Trước đây việc chưa làm lễ cập kê đối với ta không hẳn là chuyện xấu .

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Vì điều đó nghĩa là ta chưa tính là thành niên chính thức.

Sẽ không sớm bị bàn chuyện hôn nhân.

Nhưng Văn Ninh và cả Doãn hoàng hậu rõ ràng đã chú ý tới ta lần nữa.

Đây không phải điềm lành.

Phải hành động nhanh hơn thôi.

Ta suy nghĩ một chút, cầm b.út viết một mảnh giấy đưa cho tà thần:

"Nhờ ngươi đưa cái này cho Tạ Kính."

Thần chậm rãi tiếp nhận, lần đầu tiên khi truyền tin lại hỏi ta :

"Trong này viết gì thế?"

Ta nhìn những chiếc xúc tu nhọn hoắt của thần cuốn lại rồi giãn ra , lại cuốn vào , lộ rõ sự bồn chồn mà chủ nhân nó chẳng hề hay biết .

Hỏng rồi .

Việc thuần hóa tà thần, dường như đã quá đà.

"Không có gì, chỉ là ném đá dò đường thôi."

Mùng sáu tháng sáu, yến tiệc của Văn Ninh rất náo nhiệt.

Nam khách và nữ khách tuy cách nhau một hồ nước nhỏ nhưng khoảng cách không quá xa.

Tiếng đàn vừa dứt, phía bên kia đã bắt đầu ngâm thơ đối đáp.

Ai nấy đều dốc hết sức để thu hút sự chú ý của đối phương.

Ta nấp sang một bên ngắm "khổng tước xòe đuôi".

Tiện thể theo dõi xem Văn Ninh định giở trò gì.

Thú thật, Văn Ninh tuy vụng về nhưng rất xinh đẹp , bộ vũ điệu này càng làm tôn lên nhan sắc diễm lệ của nàng.

Nàng nhảy một vũ điệu Tây Vực rất táo bạo, vừa minh diễm vừa phong tình.

Ánh mắt nàng luôn hướng về phía đối diện, ai nhìn cũng hiểu nàng đang ái mộ ai.

Đáng tiếc, đối phương là kẻ mù, chỉ cúi đầu uống trà , nửa cái liếc mắt cũng không chịu ngước lên.

Yến tiệc quá nửa, người nọ cáo bệnh rời tiệc.

Nụ cười trên mặt Văn Ninh cứng đờ.

Không lâu sau , nàng quay sang dặn dò mấy quý nữ phụ trách bữa tiệc, nói rằng muốn đi thay y phục rồi vội vàng rời đi .

Ta nheo mắt.

Một ý nghĩ hoang đường lóe lên trong đầu.

Trời dần tối, giữa sân đã có những cặp nam nữ có hôn ước hoặc thầm thương trộm nhớ lặng lẽ đi về phía hành lang hai bên.

Qua tấm bình phong che chắn phía đó có thể thông tới viên uyển nơi khách khứa nghỉ chân.

Ta giả vờ muốn về nơi ở, đi về hướng đó một đoạn.

Khi tới một góc khuất, một bàn tay đột nhiên thò ra từ sau cánh cửa, kéo ta vào trong.

"Đừng lên tiếng, điện hạ, là ta ."

"Tạ đại nhân?"

"Cơ hội hiếm có , nói ngắn gọn thôi. Điện hạ, ta chỉ hỏi người một câu."

Tạ Kính nhìn xoáy vào ta :

"Người có lòng mưu đại vị chăng?"

Ta thử hỏi lại :

"Sao đại nhân lại nói thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/ta-than-chi-ai/chuong-6.html.]

Tạ Kính kể rằng mấy hôm trước , khi tỉnh dậy, hắn phát hiện bên gối có một phong thư dài.

Một phong thư mà từ nét chữ đến văn phong đều rõ ràng là của chính hắn .

Nhưng hắn lại chẳng hề có ký ức gì về việc đã viết nó.

Lá thư giới thiệu vềcông chúa trong lãnh cung mà hắn từng có  lòng thương cảm.

Úy Trăn.

Điều đáng sợ nhất chính là lời bình về nàng trong thư:

"Lắm mưu giỏi đoán, kham làm minh chủ."

Tám chữ này , Tạ Kính nghiền ngẫm suốt mấy ngày đêm.

Đương kim thánh thượng chỉ có một hoàng t.ử, đã c.h.ế.t yểu từ nhiều năm trước .

Sau khi Doãn hậu nắm quyền, con cái hoàng gia còn sống chỉ còn lại Văn Ninh công chúa và người trong lãnh cung kia .

Tuy trước đây từng có nữ đế, nhưng Văn Ninh không thể trọng dụng, còn người kia nghe nói lại là kẻ nhát gan sợ phiền phức.

Trước đó, Tạ Kính vốn đã đặt tầm mắt lên những người thuộc dòng họ tông thất khác.

Không ngờ rằng...

Tạ Kính nghiêm sắc hỏi:

"Việc đế hậu đột ngột tranh chấp sau mười năm, sau lưng có phải là b.út tích của điện hạ?"

Ta nhận ra , đây có lẽ là món quà mà "Tạ Kính" đêm đó đã nói tới.

Đến lúc nhận quà rồi .

Ta gật đầu.

Sắc mặt Tạ Kính phức tạp:

"Thần đã hiểu."

Hắn nhẹ nhàng gõ gõ vào cửa sổ, ngoài cửa truyền đến tiếng mèo kêu khe khẽ.

Tạ Kính đợi vài giây rồi mới nói với ta :

"Điện hạ có thể đi được rồi . Người yên tâm, bất luận thế nào, những lời nói hôm nay, trời biết đất biết , người biết ta biết ."

Ta hỏi lại :

"Tạ đại nhân không đi sao ?"

Tạ Kính quả là người hiểu ý, nghe âm điệu là biết lòng ta , nhưng hắn không muốn nhiều lời:

"Thần còn phải xử lý chút việc riêng."

Khi nói câu này , mày mắt hắn lạnh như sương, lại như mơ hồ đưa cho ta một đáp án.

Ta hừ cười một tiếng:

"Tạ Kính, hôm nay chỉ có ngươi thử ta . Ta đối đãi chân thành, đại nhân lại cứ vòng vo, thật không thẳng thắn."

Tạ Kính bất đắc dĩ lắc đầu:

"Thần đi xử lý việc riêng với Văn Ninh công chúa."

"Xử lý thế nào?"

Sắc mặt Tạ Kính nhàn nhạt:

"Tạ thị dù không đứng về phía điện hạ, cũng tuyệt đối không kết minh với Doãn hậu."

Nhận được hồi đáp hài lòng, ta cáo từ rời đi .

Khi bước qua ngưỡng cửa, ta nghe thấy Tạ Kính thấp giọng lẩm bẩm, như là nói cho ta nghe , lại như tự nói với chính mình :

"Kính từ nhỏ đọc sách thánh hiền, có chí báo quốc. Thà làm đóa hoa héo úa trên cành còn hơn phụng dưỡng trong cung cấm."

Bước chân ta khựng lại , nghĩ thầm.

Cái vị tà thần thích "đẩy thuyền" này coi như xong đời rồi , cũng chẳng biết thần sẽ cảm thấy thế nào.

19

Điều ta không biết là, sau khi ta đi , Tạ Kính vẫn luôn dõi theo bóng lưng ta , cho đến khi khuất hẳn mới thu ánh mắt về.

Hắn không hoàn toàn nói thật.

Sáng hôm đó tỉnh dậy, ngoài lá thư, trong đầu hắn còn xuất hiện những mảnh ký ức vụn vặt.

Hắn thấy một Úy Trăn đầy vết thương nhận lấy t.h.u.ố.c trị thương hắn đưa rồi hạ giọng cảm ơn, thấy nàng ôm quả đào nghiêng đầu hỏi:

"Tạ Kính, ngươi có ăn không ?"

Cũng thấy nàng khoác hoàng bào, ngoái đầu lại đưa tay về phía hắn :

"Tạ Kính, hãy luôn đứng bên cạnh ta nhé."

Tạ Kính thấy thật hoang đường.

Dường như có một Tạ Kính khác đã yêu sâu đậm Úy Trăn.

Đã nắm lấy bàn tay nàng.

Vì một câu nói đó, hắn tự giam mình trong bức tường thành cao ngất.

Sao trên đời lại có kẻ ngốc như Tạ Kính cơ chứ?

Tạ Kính thu hồi suy nghĩ, kiểm tra y phục xem đã chỉnh tề chưa .

Hắn đẩy cửa ra , men theo cung đạo đi tới chỗ mà Văn Ninh công chúa đã sắp xếp cho hắn nghỉ ngơi.

Hắn đột nhiên nhớ tới, một ngày xuân cách đây không lâu.

Cũng từng có một công chúa lướt qua hắn trên con đường này .

Hắn nhớ lại ánh mắt lãnh đạm lúc nàng ngước nhìn .

Liệu lúc đó hắn có từng xao động một chút nào không ?

Chắc là có , bằng không hắn đã chẳng cất công đem t.h.u.ố.c trị thương đi đưa cho nàng.

Chỉ tiếc là t.h.u.ố.c chưa kịp đưa tay đã vô ý làm mất.

Cũng thật tiếc, mùa xuân đã qua đi rồi .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...