Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
15
Dựa trên nguyên tắc không thể tin vào cái miệng của lũ nam nhân.
Ta vẫn cứ lén lút làm những việc nhỏ trong lãnh cung.
Không bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào để đổ thêm dầu vào lửa.
Nếu hoàng đế đã bước chân lên con thuyền này .
Ông ta đừng hòng có đường lui.
Tà thần dạo này mệt đến rã rời.
Những chiếc xúc tu mỗi ngày đều mềm oặt, toát lên vẻ mệt mỏi kiệt quệ.
Chẳng vì gì khác, để hoàn toàn ẩn mình phía sau , ta đã ủy thác thần thay ta truyền tin cho đám ám vệ.
Dạo gần đây tần suất truyền tin thực sự quá dày đặc.
Tà thần nằm liệt trên sập của ta , dựng một chiếc xúc tu lên "khom lưng" lấy lòng:
"Mệt quá, mệt quá, nghỉ thôi."
Ta hỏi: "Có muốn ta xoa bóp giúp không ?"
Tà thần rụt rè đưa xúc tu qua:
"Được, vậy ta có thể làm thêm một lát nữa."
Ta dùng tay xoa nắn mấy chiếc vòi của thần.
Tà thần khẽ rầm rì, người chuyển sang màu hồng phấn.
"A Trăn thật tốt ."
Thần thỏa mãn nói .
Tim ta khẽ rung động.
Thần đơn thuần đến mức nói "ngốc" vẫn còn là khen nhẹ.
Đôi khi ta hoài nghi, thần có thực sự là vị thần minh được sinh ra với tri thức uyên bác không ?
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Thần biết rõ mọi bí mật của thế giới này , nhưng lại chẳng hiểu chút gì về lòng người .
Thuở nhỏ, ta và thần hay trao đổi những câu chuyện trước khi ngủ.
Chuyện của ta chỉ là bịa đặt lung tung, còn những chuyện thần kể, lại là trải nghiệm thực tế của con người trong tòa hoàng thành này .
Có lẽ thần không phải là vị thần ra đời từ lâu lắm, thuở đó thần còn non nớt hơn bây giờ nhiều.
Thần sẽ thu nhỏ cơ thể, chen chúc bên cạnh ta , đắp một chiếc chăn nhỏ, phấn khích giục:
"Hôm nay lại trao đổi chuyện kể không ?"
Mỗi lần như vậy , ta đều cảm thấy mình như đang lừa gạt một đứa trẻ, lòng dấy lên cảm giác tội lỗi dữ dội.
Ta buộc phải tự ép mình hồi tưởng lại cảnh tượng đêm thần giáng lâm:
Tiếng xương cổ gãy vụn, tên cung nữ biến mất...
Sau đó, ta tự nhủ trong lòng rằng thần là một tà thần không có tên tuổi.
Ta không cần phải áy náy khi lợi dụng thần.
Nhưng ta không ngờ rằng, thần lại có thể đồng hành cùng ta suốt bao nhiêu năm như vậy .
Ta vừa kiêng dè, vừa ỷ lại vào thần.
Tà thần nằm ườn, duỗi thẳng mọi xúc tu, nhận ra ta đang thất thần liền chồm dậy:
"Được rồi , cúng tế kết thúc. Nói ra yêu cầu của ngươi đi ."
Thần ân cần bay tới bên cửa sổ, tư thế như sẵn sàng làm việc ngay lập tức.
Ai, thần minh ngốc nghếch quá cũng chẳng tốt lành gì.
Lương tâm đã c.h.ế.t của ta bắt đầu c.ắ.n rứt.
Trước khi đổi ý, ta vội vã lên tiếng:
"Đại nhân, đợi mọi chuyện kết thúc, ta có một món quà muốn tặng người ."
Tà thần hiếm khi do dự, thần gãi gãi khung cửa sổ:
"Ta cũng có quà muốn tặng ngươi."
Như hạ quyết tâm, thần vội vàng nói thêm:
"Tối mai ngươi sẽ nhận được ."
À, chắc là quà sinh thần đây mà.
Ta không suy nghĩ nhiều.
Mỗi năm, chẳng ai tặng quà sinh thần cho ta cả.
Nhưng lại có một vị thần minh ngốc nghếch làm việc đó.
Dù rằng những món quà thần tặng đều rất kỳ quái.
16
Món quà lần này quả thật kỳ lạ, lạ đến mức ta không nhịn được mà kêu lên:
"Ngươi đừng có qua đây!"
Tạ Kính chống tay trên đầu tường, nhẹ nhàng nhảy xuống.
"Tạ đại nhân tới đây làm gì?"
Ta cảnh giác hỏi.
Tạ Kính nhìn ta với ánh mắt đầy hoài niệm, giọng ôn nhu:
"Ta tới để tặng ngươi món quà sinh thần đã bỏ lỡ."
Ta:?
A a a a!
Ta hận không thể vặn xúc tu của tà thần thành bánh quai chèo.
Ta không dám tưởng tượng thần đã làm gì với Tạ Kính.
Một bậc cao lãnh chi hoa như chàng , sao lại trở thành bộ dạng muốn "đóng gói tặng không " thế này ?
Tạ Kính móc ra một bó pháo hoa nhỏ, đưa cho ta :
"Muốn chơi không ?"
Ta tránh tay chàng :
"Xin lỗi , ta không thích chơi mấy thứ này ."
Tạ Kính buồn bã cụp mắt xuống:
"Vậy sao ? Hồi nhỏ ngươi từng nói thích nhất là pháo hoa. Khi đó ta đã hứa, đợi ngươi trưởng thành sẽ tặng ngươi một màn pháo hoa."
Xong đời, tà thần tiến hóa thật rồi .
Sao lại có thể gieo vào đầu người ta ký ức không tồn tại cơ chứ?
Ta tỏ vẻ: "Ta với công t.ử xưa nay không quen biết , sao ngài lại nói năng xằng bậy?"
Tạ Kính cười :
"Ta là Tạ Kính, nhưng không phải Tạ Kính mà vị công chúa của đời này quen biết ."
"Ta là người Tạ Kính ấy , nếu thần minh đại nhân chưa từng xuất hiện, là người đã cùng công chúa quen biết từ thuở nhỏ."
Ta chợt nhớ lại giấc mơ năm nào.
Tạ Kính thuở nhỏ lạnh giọng trách mắng cung nữ, rồi đưa tay về phía ta :
"Không sao đâu . Muốn đứng lên không ?"
Nếu không có tà thần, đây mới là khởi đầu của chúng ta sao ?
Tạ Kính này tận lực giải thích:
"Công chúa
có
thể hiểu
ta
là Tạ Kính ở một thế giới khả năng khác.
"
Chàng nói tiếp:
"Ở thế giới đó, chúng ta ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-than-chi-ai/chuong-5.html.]
Chàng im lặng hồi lâu rồi cười nói :
"Quan hệ của chúng ta rất tốt ."
Ta hiểu rồi , đây là Tạ Kính trong quỹ đạo nguyên bản.
Người mà như tà thần nói , là thanh mai trúc mã, tâm đầu ý hợp với ta .
Ta thử hỏi:
"Ở thế giới đó, kết cục của chúng ta thế nào?"
Thú thật, ta không tin chúng ta có thể ân ái đến già.
Ta và Tạ Kính, đều là cùng một loại người .
Quả nhiên, Tạ Kính không trả lời trực tiếp.
Chàng chỉ nói :
"Bất luận kết cục ra sao , thần đều cam tâm tình nguyện. Điện hạ chỉ cần biết điều này là đủ."
Chàng tùy tiện tìm một chiếc ghế, thong thả ngồi xuống:
"Ta tới đây không dễ dàng, xin công chúa nể tình chơi pháo hoa cùng ta một lần ."
Chàng nghiêng đầu nhìn ta :
"Dù sao ,Tạ mỗ cũng thực sự mang đến cho công chúa một phần đại lễ."
Ta hơi hiểu ra , gật đầu.
Sợ bị người ngoài thấy ánh lửa, chúng ta đốt pháo hoa nhỏ trong điện.
Tạ Kính có lẽ đã bỏ không ít tâm tư, những tia lửa sáng rực, lấp lánh như những vì sao nhỏ.
Trong mắt chàng phản chiếu ánh sao , và cũng phản chiếu hình bóng của ta .
Tất nhiên, nghiêm túc mà nói , đó không phải là ta .
Chàng đang nhìn "Úy Trăn" mà chàng yêu thương.
Ánh sáng vụt tắt, pháo hoa rơi xuống đất.
Tạ Kính nhìn ta hồi lâu rồi đứng dậy xin từ biệt:
"Thần đi chuẩn bị quà cho điện hạ đây, xin cáo từ."
Ta trong chốc lát không biết phải đáp lại thế nào.
Tạ Kính không bận tâm, chàng cười nói :
"Điện hạ, bất luận khi nào, Tạ Kính đều sẽ là thanh kiếm, là thước đo của người ."
Chàng vái ta một lạy:
"Điện hạ bảo trọng."
Bóng dáng chàng thoáng chốc biến mất trong đêm tối.
Quả nhiên là tà thần đã dẫn chàng tới.
17
Khi tà thần trở về, ta ngồi bên mép giường ngẩn ngơ.
Tâm trạng thần cũng không tốt lắm, thấy ta liền hừ lạnh một tiếng.
Ta trêu thần:
"Sao vậy , chẳng phải ngươi rất muốn ta và Tạ Kính kết thành đôi lứa sao ? Tốn bao tâm tư đưa Tạ Kính tới đây, sao giờ ngươi lại không vui?"
Tà thần là người thành thật, thần gật đầu rồi lại lắc đầu, cuối cùng thừa nhận:
" Đúng là ta nên vui."
"Đó là ta nợ ngươi."
Thần nói với vẻ lấy hết can đảm.
"Nếu lúc ấy không phải ta nửa đường chặn ngang, ngươi đã sớm quen biết Tạ Kính rồi ."
"Sau đó các ngươi thanh mai trúc mã, lâu ngày sinh tình, chàng nâng ngươi đăng cơ, các ngươi thuận lợi mà..."
Giọng thần chùng xuống.
"Xin lỗi ."
"Ta vẫn luôn tìm cách đền bù cho ngươi, thật đấy. Ngươi đừng chán ghét ta ."
Tà thần biến thành màu xanh lam ảm đạm.
Thần vốn vô tư vô lo, đây là lần đầu tiên ta thấy thần lộ ra màu sắc này .
Ta xấu tính thưởng thức làn da mới của thần một lát, mới chậm rãi nói :
"Không sao đâu ."
Tà thần xoay quanh ta , cố tình dùng xúc tu làm ta ch.óng mặt:
"Thật không ? Đừng tưởng ta không biết , tiểu cô nương nhà ngươi thù dai lắm. Đã nói không sao là phải xóa bỏ toàn bộ, không được đổi ý đâu nhé!"
"À thì, để ta suy nghĩ lại đã ."
Ta ngồi đó ra vẻ suy tư.
Tà thần cũng đang tự suy ngẫm về cuộc đời của một vị thần vĩ đại tại sao lại luôn nói ra những lời tự vả mặt mình .
Khi ta xoay đầu nhìn , tà thần đang dùng xúc tu quấn lấy cổ mình , cố treo cổ tự t.ử.
Nếu đó có thể gọi là cái cổ.
"Ngươi làm gì đấy?"
"Tự t.ử."
Giọng thần đầy đau khổ.
"Phụt."
Ta không nhịn được cười phá lên.
Tà thần kể cho ta nghe , thần đã tìm được Tạ Kính trong quỹ đạo nguyên bản.
Người yêu ta , rồi kéo ý thức của chàng nhập vào Tạ Kính hiện tại.
" Nhưng ta hơi yếu."
Thần thành thật thừa nhận.
"Nói đúng ra , 『 Tạ Kính 』 đó không còn tồn tại nữa. Nên chàng chỉ có thể xuất hiện một khoảng thời gian ngắn thôi. Nhưng chàng hứa với ta sẽ cố gắng ảnh hưởng Tạ Kính hiện tại, giúp đỡ ngươi."
"Chàng nhất định sẽ, ừm, yêu, đúng không ? Nhân loại các ngươi dùng từ này ."
Tà thần nói .
"Chàng sẽ yêu ngươi rất nhiều."
Không hiểu sao trong một thoáng, tâm trí ta phản bội lại quyết định ban đầu, điều khiển cái miệng hỏi:
"Vậy ngươi có vui không ?"
Sắc thái trên người tà thần biến đổi kịch liệt, cuối cùng biến thành màu trắng mịt mù.
"Ta cảm thấy mình rất kỳ lạ."
Thần xúc tu thử chạm vào nhau , xác nhận xem có ổn không .
Cuối cùng thần nói :
"Nếu ngươi vui, thì ta cũng vui."
Đồ ngốc.
Ta chạm nhẹ vào xúc tu nhỏ của tà thần.
Vì cứu vớt "Tạ Kính", thần hiển nhiên đã phải trả giá không nhỏ.
Những chiếc xúc tu vốn thô khỏe ban đầu đều đã đứt gãy.
Ta nói :
"Tạ Kính sẽ không bao giờ trở thành người yêu ta như trước nữa, nhưng với chàng mà nói , như vậy mới là tốt nhất."
"Ta sẽ không trách ngươi."
Tà thần không hiểu, thần vẫn cứ tiếp tục ngẩn ngơ.
Cuối cùng, thần khẽ "Nga" một tiếng, âm cuối v.út cao.
Chaporia
Bình Luận (0)